Chương 13: Đối tượng xem mắt biến thành khách hàng!
"Xin lỗi nhé, tôi tới muộn rồi!"
Lăng Vũ lên tiếng xin lỗi.
Trương Mỹ Lan chằm chằm nhìn anh, chân mày nhíu chặt lại, một lúc lâu sau mới tức giận mắng: "Lăng Vũ, anh bị điên à? Tôi đâu phải đến đây xem mắt, anh cứ như âm hồn không tan bám theo tôi làm gì thế? Cút mau, hôm nay tôi có việc quan trọng!"
Vừa nói, cô ta còn định ra tay xua đuổi!
Cuộc đàm phán hôm nay liên quan tới tương lai của cô ta, cực kỳ quan trọng, tuyệt đối không thể để xảy ra sai sót!
Lăng Vũ lại đột nhiên mỉm cười: "Khéo thật, tôi cũng chẳng phải tới đây xem mắt, tôi là đại diện cho tập đoàn Thiên Cương đến bàn công việc!"
"Cái gì?!"
Trương Mỹ Lan lập tức ngơ ngác.
"Nếu công ty Vân Kiến các người không muốn bàn chuyện với tôi thì cứ việc gặp nhau ở tòa án! Dù sao mọi người cũng cứ chiếu theo hợp đồng mà làm việc!"
Lăng Vũ nói xong liền dứt khoát đứng dậy.
"Đừng mà!"
Trương Mỹ Lan hoảng đến mức nhào tới tóm chặt lấy cánh tay anh.
Vì quá đỗi hoảng loạn, bộ ngực cô ta dán chặt vào người Lăng Vũ đến mức biến dạng!
Cô ta cũng chẳng thèm quản nhiều đến thế nữa, nếu người đàn ông này mà rời đi thì nguyện vọng thăng tiến của cô ta coi như tan thành mây khói!
Nhiệm vụ của cô ta chính là nghĩ cách giúp công ty giảm thiểu thiệt hại bồi thường!
"Trương tiểu thư, xin hãy tự trọng!" Lăng Vũ nhìn cô ta, lạnh lùng nhắc nhở: "Chúng ta chỉ là mối quan hệ công việc, không phải là người yêu của nhau!"
Xì!
Diễn! Cứ việc diễn đi!
Trương Mỹ Lan vô cùng tức giận nhưng không dám biểu lộ ra ngoài.
Cô ta đinh ninh rằng Lăng Vũ rất hám gái, nếu không thì đã chẳng chạy tới bệnh viện khám chữa cho phụ nữ, vậy mà giờ lại ở trước mặt cô ta giả vờ làm quân tử chân chính sao?
Cô ta không hiểu làm sao mà cái gã bác sĩ phụ khoa này lại biến thành đại diện của tập đoàn Thiên Cương, nhưng ngẫm lại chắc cũng chỉ là kẻ chạy vặt cho tập đoàn Thiên Cương mà thôi.
Bây giờ muốn mượn danh nghĩa tập đoàn Thiên Cương để mượn oai hùm dọa nạt cô ta chứ gì!
Hừ, đáng ghét thật!
Trương Mỹ Lan cắn răng thầm mắng, nhưng ngoài mặt vẫn rặn ra nụ cười: "Lăng先生, xin lỗi anh nhé! Tôi nhất thời cuống quá nên mất bình tĩnh, vậy chúng ta ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng nhé!"
Thấy dáng vẻ của cô ta như vậy, Lăng Vũ cũng chẳng bới móc thêm làm gì, đành ngồi xuống nói chuyện.
Dù sao mục tiêu trực tiếp của anh là bắt công ty Vân Kiến bàn giao dự án trước cuối tháng.
Còn mục tiêu cuối cùng dĩ nhiên là muốn Tần Minh Nguyệt theo anh về nhà ra mắt người nhà!
"Lăng先生, anh giữ chức vụ gì ở tập đoàn Thiên Cương thế?"
Lăng Vũ vừa ngồi xuống, Trương Mỹ Lan liền hỏi thẳng, trong ánh mắt rõ ràng còn vương chút hoài nghi.
"Tôi tạm thời chưa có chức vụ gì, cấp cao của tập đoàn Thiên Cương ủy thác tôi đến hối thúc dự án của công ty các người!"
Lăng Vũ thành thật trả lời.
Cấp trên hiện tại của anh là Tần Minh Nguyệt, mà anh cũng chỉ là một người làm tạm thời, thậm chí còn chưa từng bước chân tới công ty tập đoàn Thiên Cương.
Trương Mỹ Lan nghe vậy thì càng thầm đảo mắt coi thường!
Hóa ra là bên thu hồi nợ thứ ba à?
Chẳng lẽ đây là công việc làm thêm của tên này sao?
Trớ trêu thay cô ta có coi khinh Lăng Vũ thế nào cũng vô dụng, Lăng Vũ lúc này lại đại diện cho phía khách hàng của cô ta, cô ta hoàn toàn không dám đắc tội, thật là tức phát bực!
"Trương tiểu thư, tôi hiện tại đại diện cho tập đoàn Thiên Cương chính thức thông báo tới các người, cuối tháng này bắt buộc phải bàn giao dự án, nếu không sẽ tính là vi phạm hợp đồng!"
Lăng Vũ nói ngắn gọn, đi thẳng vào vấn đề.
"Chuyện này..."
Trương Mỹ Lan lộ vẻ khó xử, tập đoàn Vân Kiến nếu như có thể bàn giao dự án vào cuối tháng thì đã chẳng đẩy cô ta lên làm cái chức chủ quản dự án này rồi.
"Sao thế? Có vấn đề gì à?"
Lăng Vũ khẽ nhíu mày.
Tuy anh cố tình dọa dẫm Trương Mỹ Lan, nhưng anh hiểu rất rõ Tần Minh Nguyệt muốn dự án này bàn giao đúng hạn chứ đồi bồi thường không phải mục tiêu thực sự.
Thế nên Lăng Vũ muốn làm cho rõ rốt cuộc Vân Kiến gặp nguyên nhân gì mà không thể bàn giao dự án đúng tiến độ!
"Lăng先生, hay là anh về nói với người phụ trách bên Thiên Cương gia hạn thêm cho chúng tôi ba tháng nữa đi?"
Trương Mỹ Lan vẫn không từ bỏ được thái độ bề trên, dùng giọng điệu mang tính ra lệnh nói chuyện với Lăng Vũ.
Trong lòng Lăng Vũ thấy buồn cười, người phụ nữ này vẫn nghĩ mình tới đây xem mắt đấy à?
"Thái độ nhờ vả người khác của cô đấy à?"
"Chuyện này..."
Trương Mỹ Lan khẽ cắn môi dưới, trong lòng vẽ vòng tròn nguyền rủa Lăng Vũ, mong anh mắc bệnh vô sinh nhưng sau này lại vô số con cháu!
Thế nhưng dù cảm xúc trong lòng cô ta có lớn đến đâu thì lúc này cũng đành phải nở nụ cười, thậm chí còn dùng mỹ nhân kế nhẹ nhàng nắm lấy tay Lăng Vũ.
"Lăng先生, xin anh đấy mà! Chỉ cần anh có thể khiến Thiên Cương nới thời hạn cho chúng tôi ba tháng, tôi sẽ hẹn hò với anh, có được không?"
"Buông tay ra!"
Lăng Vũ lạnh lùng thốt lên không chút gợn sóng.
Trương Mỹ Lan cảm thấy cả người muốn sụp đổ!
Tên tồi này lại không thèm cho cô ta một chút thể diện nào!
Trước đó còn muốn cô ta gả cho anh, cả nhà chạy tới tận nhà cô ta, vậy mà giờ lại giả vờ giả vịt trước mặt cô ta sao?
Đáng ghét!
Tức thì tức thật nhưng Trương Mỹ Lan vẫn đành phải buông tay ra.
"Tại sao Vân Kiến không thể bàn giao dự án đúng hạn? Nguyên nhân là gì?"
Lăng Vũ phải hỏi cho rõ ràng mới có thể kê đúng đơn thuốc giải quyết triệt để vấn đề.
"Hừ, còn không phải do mảnh đất đó vốn dĩ đã có tranh chấp sao! Có một đám lưu manh ăn vạ ở đó, tìm đủ mọi cách cản trở Vân Kiến chúng tôi thi công, thế nên công trình mới bị trì hoãn hết lần này đến lần khác!"
Trương Mỹ Lan hờn dỗi nói ra nguyên nhân, lại còn ngầm trốn tránh trách nhiệm.
"Chỉ vì chút chuyện này thôi sao?" Lăng Vũ cũng thấy bất ngờ: "Vân Kiến là công ty lớn như vậy mà không có cách nào đối phó với vài tên côn đồ lưu manh à? Nếu thật sự không được thì các người báo cảnh sát đi chứ!"
"Hừ, nếu mà dễ dàng thế thì anh nghĩ Vân Kiến chúng tôi lại không xử lý nổi chắc?"
Trương Mỹ Lan mỉa mai đáp.
Thực ra cô ta cũng vừa mới biết tên cầm đầu đám lưu manh đó là một kẻ tàn nhẫn, có tiếng tăm rất lớn trong giới giang hồ Vân Thành, gã từng nhiều lần tung lời đe dọa gay gắt, kẻ nào dám báo cảnh sát đối phó với bọn gã thì gã sẽ xử chết cả nhà người phụ trách bên đó!
Thế nên người phụ trách dự án trước đây của Vân Kiến mới không dám nhẹ tay hành động, dù sao thì ai lại vì chút tiền mà đem cả tính mạng gia đình ra đánh cược cơ chứ?
Trương Mỹ Lan lúc này cũng chỉ tính từng bước một, nghĩ cách kéo dài thời gian, dù sao thì kiếm thêm được vài tháng lương chủ quản cũng tốt.
Thế nhưng cô ta kéo dài được chứ Lăng Vũ thì không, anh trực tiếp đưa ra yêu cầu: "Ngày mai đưa tôi đến công trường dự án xem thử!"
Trương Mỹ Lan càng thêm coi thường, công ty Vân Kiến trước sau đã cử tới ba đợt chuyên viên pháp chế tới đàm phán mà có thành công đâu, chẳng lẽ một gã bác sĩ phụ khoa như anh đi thì giải quyết được vấn đề chắc?
Không đời nào!
Tuy trong lòng nghĩ vậy nhưng cái miệng cô ta lại không dám nói ra.
Dù sao thì tên đàn ông túng thuẫn này lúc này lại đại diện cho phía khách hàng, cô ta mà không phối hợp thì chỉ sợ anh lập tức khởi kiện đòi bồi thường, tới lúc đó kế hoạch tiền thưởng của cô ta sẽ tan thành mây khói.
"Xin lỗi nhé, ngày mai tôi có lịch trình khác rồi nên không đi cùng anh được, tôi sẽ bảo chuyên viên pháp lý Triệu Tiêu Đông bên công ty chúng tôi đưa anh đi."
Trương Mỹ Lan mới không muốn đi cùng Lăng Vũ, nhỡ đâu anh chọc giận đám lưu manh đó rồi bị đánh chết thì kệ anh, nhưng tuyệt đối đừng làm lụy tới cô ta.
Lăng Vũ cũng chẳng thèm bận tâm cô ta mang tâm tư gì, dù sao anh chỉ cần tìm hiểu rõ tình hình để nghĩ cách hoàn thành mục tiêu của Tần Minh Nguyệt!
Ngày hôm sau, Lăng Vũ cố tình xin nghỉ nửa ngày, vừa sáng sớm đã tới trước cổng công ty Vân Kiến.
Trương Mỹ Lan rất nhanh đã dẫn theo một người đàn ông đeo kính xuất hiện.
"Anh chính là Lăng Vũ à?"
Người đàn ông đeo kính là một người sảng khoái, vừa gặp Lăng Vũ liền nói thẳng:
"Tôi là Triệu Tiêu Đông, chuyên viên pháp lý của Vân Kiến. Nói trước cho anh biết, tôi chỉ đưa anh tới công trường thôi chứ không giúp anh đuổi người đâu đấy! Tên cầm đầu đám lưu manh đó gọi là Hùng Gia, là một đại ca giang hồ, không phải người chúng ta chọc vào nổi đâu!"
Thấy Triệu Tiêu Đông chưa đánh đã rụt vòi, Lăng Vũ không khỏi nhíu mày!
Trương Mỹ Lan vốn dĩ muốn trốn tránh, lúc này lại không kềm được cái mồm ngứa ngáy: "Lăng Vũ, anh không phải định vì thành tích mà đi đuổi đám lưu manh đó thật đấy chứ? Sống yên ổn không tốt sao, việc gì phải liều mạng vì mấy đồng lẻ?"
Lăng Vũ thấy cô ta còn dám nói xiên nói xỏ liền trực tiếp khinh bỉ: "Liều mạng vì tiền còn tốt hơn cái loại người chỉ biết giữ mình, ăn lương mà không làm việc như cô!"
"Anh..."
Trương Mỹ Lan nhất thời tức đến mức không thốt nên lời để phản bác.
"Bảo sao Vân Kiến mãi không bàn giao được dự án, chỉ vì có cái loại chủ quản phế vật như cô! Cứ chờ đấy, nếu dự án không thể bàn giao đúng hạn, tôi có thể khiến cô thất nghiệp luôn đấy!"
Lăng Vũ cũng không thèm khách khí với Trương Mỹ Lan nữa, nói xong liền trực tiếp bảo Triệu Tiêu Đông dẫn đường cho anh.
Trương Mỹ Lan tức tới mức giậm chân tại chỗ!
"Lăng Vũ tên tồi này, dưới tay Hùng Gia có biết bao nhiêu kẻ tàn độc, ai mà chẳng mong anh bị đánh chết cơ chứ?"
"Cứ chờ đấy, ngày này năm sau là ngày giỗ của anh, tôi nhất định sẽ tới trước mộ anh nhảy múa! Hừ, tức chết tôi rồi!!"
Bình luận