Chương 12: Tôi muốn cô về nhà cùng tôi!
Giây tiếp theo, Tần Minh Nguyệt mở điện thoại ra rồi ném vào tay Lăng Vũ.
Lăng Vũ đỡ lấy chiếc điện thoại, còn chưa kịp xem tài liệu và nội dung bên trong thì đã nghe Tần Minh Nguyệt cất giọng bằng một âm điệu khiến người ta không thể nào từ chối:
"Giúp tôi hối thúc dự án này, trong vòng một tháng phải bắt đối phương bàn giao!"
Lăng Vũ ngơ ngác, vội vàng xem nội dung dự án.
Tập đoàn Thiên Cương ủy thác cho công ty Vân Kiến xây dựng một nhà kho chiến lược cỡ lớn, hợp đồng có giá trị lên tới một tỷ tệ, hạn bàn giao cuối cùng là cuối tháng này.
Thế nhưng hai ngày trước đối phương lại phản hồi cho tập đoàn Thiên Cương rằng dự án không thể hoàn thành đúng tiến độ!
Lăng Vũ hơi thắc mắc bèn hỏi: "Đã đối phương không thể bàn giao đúng hạn thì tập đoàn Thiên Cương có thể thu hồi toàn bộ vốn, đồng thời yêu cầu phía bên kia bồi thường năm mươi triệu tiền phạt vi phạm hợp đồng, sao cô còn vội vã giục bàn giao dự án làm gì?"
Nghe Lăng Vũ nói vậy, Tần Minh Nguyệt khẽ nhếch môi cười khẩy, ánh mắt lộ ra sự kiên định đầy bá đạo:
"Nếu cái nhà kho chiến lược này không thể hoàn thành đúng hạn thì tương lai sẽ gây ra tổn thất lợi ích không thể đong đếm cho tập đoàn Thiên Cương, hoàn toàn không phải năm mươi triệu là có thể bù đắp nổi, hiểu chưa?"
Lăng Vũ bị ánh mắt đó của cô làm cho chấn động.
Người phụ nữ này quả nhiên không hổ danh là cấp cao của tập đoàn lớn, có một dã tâm mà ngay cả đàn ông cũng chẳng bì kịp!
Nếu là cấp quản lý khác, nghiễm nhiên ăn không năm mươi triệu phạt có lẽ đã thấy thỏa mãn, nhưng Tần Minh Nguyệt lại muốn giành lấy lợi ích to lớn hơn!
Lúc xem mắt trước đây, Tần Minh Nguyệt nói một năm cô kiếm được ba tỷ tệ, Lăng Vũ hoàn toàn không tin, đến giờ mới biết cô thật sự có bản lĩnh đó.
Chỉ tiếc số tiền kiếm được chắc đều thuộc về công ty chứ đâu phải chui vào túi cô? Nếu không thì cô đâu chỉ mua một căn hộ rộng hai trăm mét vuông trong khu chung cư, mà đã ở biệt thự nhà vườn rồi!
"Tần tiểu thư, cô coi trọng tôi quá rồi đấy?"
Lăng Vũ đột nhiên mỉm cười: "Tập đoàn Thiên Cương chắc chắn có người phụ trách dự án chuyên nghiệp, đến họ còn không giải quyết nổi thì một bác sĩ phụ khoa như tôi làm sao mà gánh vác được?"
"Đúng là đồ vô tích sự!"
Tần Minh Nguyệt thở dài thất vọng.
Nếu là người đàn ông khác trả lời như vậy, cô sẽ không thấy có vấn đề gì.
Thế nhưng người đàn ông này lại là chồng cô, đối với cô dẫu sao cũng có phần đặc biệt hơn!
Dự án này cực kỳ quan trọng, Tần Minh Nguyệt với tư cách là Tổng giám đốc tập đoàn Thiên Cương không thể giương mắt nhìn nó thất bại mà chẳng làm gì.
Cô đã cử mấy đợt người đi giục tiến độ nhưng đều trắng tay trở về.
Vốn dĩ cô đã chấp nhận sự thật dự án này chết xẻo, nhưng vừa rồi trông thấy Lăng Vũ bị thương nặng như thế mà mắt cũng chẳng thèm chớp lấy một cái, cô lại đột nhiên nhớ ra người đàn ông này ngày hôm đó đối mặt với năm tên lưu manh cũng không hề sợ hãi, là một người đàn ông vô cùng gan góc, nên cô mới chợt nảy sinh một chút kỳ vọng phi thực tế ở anh!
"Khoan đã!"
Nhìn thấy ánh mắt thất vọng của cô, trong lòng Lăng Vũ cũng thấy không dễ chịu gì, lập tức gọi cô lại: "Tôi có thể đi giúp cô hối thúc dự án này, nhưng nếu thành công, tôi muốn cô hứa với tôi một điều kiện!"
Tần Minh Nguyệt ngoảnh lại nhìn người đàn ông đang hơi xúc động trước mặt, đôi môi đỏ mọng vô thức nhếch lên một đường cong thanh tú.
Sự coi thường của cô lại thổi bùng lên ý chí chiến đấu của người đàn ông này sao?
"Điều kiện gì?"
"Tôi muốn cô mang thân phận là vợ tôi về nhà gặp mẹ và chị gái tôi."
Lăng Vũ nhìn chằm chằm cô, kiên định thốt lên.
Đây là cơ hội tốt nhất của anh, nếu không bỏ lỡ lần này, anh chẳng biết phải đợi tới bao giờ người phụ nữ này mới chịu theo anh về nhà một chuyến.
Tần Minh Nguyệt lại đăm đăm nhìn anh một hồi lâu, sắc mặt thay đổi mấy lần rồi mới cất lời: "Thành giao!"
Trong lòng Tần Minh Nguyệt thực ra vẫn chưa thừa nhận cuộc hôn nhân này, thậm chí còn tính chuyện có thể kết thúc bất cứ lúc nào, cho nên cô hoàn toàn không muốn kéo thêm những người khác vào cuộc để tránh sau này càng thêm rắc rối!
Thế nhưng cô không cho rằng Lăng Vũ có thể thành công, đưa thêm cho anh chút điều kiện kích thích thì đã làm sao?
Nhận được sự đồng ý của cô, Lăng Vũ đột nhiên trút được gánh nặng, trong lòng dấy lên một niềm mong chờ mãnh liệt!
Để mẹ nhìn thấy con dâu, có lẽ bà mới thật sự yên lòng đúng không?
Ở một nơi khác, Trương Mỹ Lan về đến nhà lại bị mẹ cằn nhằn bên tai.
Ngụy Thục Phân là người phụ nữ trọng nam khinh nữ, bảo cô ta liên tục đi xem mắt chính là muốn cô ta nhanh chóng gả cho một cậu ấm nhà giàu để lấy tiền sính lễ hậu hĩnh lo chuyện vợ con cho con trai bà.
Vì thế hôm đó khi Trương Mỹ Lan trở về bảo rằng Lăng Vũ lại đem trả mười triệu tệ cho người ta, bà ta cũng có phản ứng y hệt Trương Mỹ Lan.
Trương Vũ lại càng tức tới mức vò đầu bứt tai!
Trên đời làm sao lại có kẻ ngu ngốc đến thế cơ chứ?
Gã ngốc Lăng Vũ kia không cần tiền, nhưng gã còn đang chờ sính lễ của anh rể tương lai đưa tới để đi mua nhà mua xe đấy!
"Mẹ yên tâm đi! Con giờ được công ty trọng dụng, vừa được cất nhắc lên làm chủ quản dự án rồi!"
Trương Mỹ Lan chịu không nổi khi mẹ lại thúc giục đi xem mắt nên vội vã lên tiếng: "Chỉ cần con hoàn thành dự án này là có thể nhận ba trăm nghìn tiền thưởng, biết đâu chừng còn được thăng chức tăng lương nữa ấy chứ!"
Cô ta chính là chủ quản dự án mới của công ty Vân Kiến.
Vì mới được cất nhắc từ cấp dưới lên làm chủ quản nên cô ta vẫn chưa hiểu rõ nội bộ cấp cao của công ty.
Thực chất là do tập đoàn Thiên Cương thúc giục bàn giao dự án quá gắt, mà tiến độ dự án lại đóng băng không nhúc nhích, vị chủ quản cũ chịu không nổi áp lực lớn mới chọn cách từ chức.
Cứ mãi không có ai chịu nhận việc béo bở mà độc hại này, cấp cao mới dùng cơ chế thưởng lớn để tìm một kẻ gánh tội thay.
Tội nghiệp Trương Mỹ Lan chẳng hay biết gì, lúc này vẫn đang chìm đắm trong niềm vui thăng chức.
"Thật không?"
Nghe cô ta nói thế, Trương Vũ lại nhảy tót ra!
Nếu chị gái đưa hết ba trăm nghìn tiền thưởng cho gã thì cũng mua được một chiếc ô tô xịn rồi còn gì!
"Dĩ nhiên rồi, tóm lại chuyện kết hôn của em trai cứ đùn hết cho chị lo nhé!"
Trương Mỹ Lan tràn đầy đắc ý, tự hào ưỡn ngực phán.
"Chị! Chị tuyệt vời quá! Em yêu chị chết mất!"
"Mỹ Lan, thế thì cả nhà trông cậy vào con đấy nhé!"
Cả gia đình đều tràn đầy kỳ vọng vào Trương Mỹ Lan.
Trương Mỹ Lan cũng vô cùng xúc động, nghĩ tới tương lai có thể một bước lên mây, đêm đó cô ta suýt nữa thì mất ngủ.
Hôm sau trở lại công ty, cô ta nhận được thư điện tử từ tập đoàn Thiên Cương.
Người phụ trách thu hồi dự án của tập đoàn Thiên Cương hẹn cô ta tám giờ tối nay gặp mặt, địa điểm lại đúng là quán cà phê xem mắt lần trước.
Trương Mỹ Lan cũng thắc mắc, tại sao đối phương lại hẹn bàn công chuyện ở cái nơi như thế? Lại còn vào buổi tối?
Chẳng lẽ đối phương đã biết cô ta là một đại mỹ nhân nên muốn mượn cớ công việc để tán tỉnh cô ta sao?
Nghĩ đi nghĩ lại thấy khả năng này lớn lắm chứ!
Ai mà không biết cô ta chính là nữ thần trong lòng vô số nam nhân viên của công ty Vân Kiến chứ?
Nghĩ đến đây, sau khi tan làm Trương Mỹ Lan trang điểm vô cùng đậm đà, trau chuốt còn đẹp hơn cả hôm đi xem mắt với Lăng Vũ.
Trước khi ra khỏi nhà, cô ta còn chỉnh lại nội y, ép ra khe ngực gợi cảm rồi đứng trước gương làm điệu làm dáng một hồi mới hài lòng bắt xe đi tới.
Cô ta là một người phụ nữ đầy tâm cơ, đối phương là khách hàng của công ty, lại là một người đàn ông có chút quyền hành, nếu có thể lấy lòng người ta thì cô ta lo gì không ngồi vững chiếc ghế chủ quản này.
Biết đâu chừng còn có thể mượn đà này mà tiếp tục phất lên như diều gặp gió ấy chứ!
Mang theo tâm trạng thổn thức, Trương Mỹ Lan lại lần nữa bước vào quán cà phê, bàn số 8!
Đợi năm phút đồng hồ mà đối phương vẫn chưa xuất hiện.
Trương Mỹ Lan có phần sốt ruột, nhìn đồng hồ rồi đột nhiên ngẩng đầu lên, một cảnh tượng giống nhau đến ngỡ ngàng lại xuất hiện!
Lăng Vũ lại tới!
Không những thế, người đàn ông này vẫn đến muộn giống hệt lần trước, nhưng trên mặt lại nở nụ cười thản nhiên ngồi xuống trước mặt cô ta.
Trời đất ơi!
Cái quái gì đang xảy ra thế này?
Trương Mỹ Lan chết đứng tại chỗ, giương mắt ếch lên im lặng nhìn Lăng Vũ!
Bình luận