Chương 14: Xem ai ác hơn!
Rất nhanh sau đó, Lăng Vũ cùng Triệu Tiêu Đông đã tới khu đất dự án.
Nơi đây vốn dĩ là một nhà máy bỏ hoang, tập đoàn Thiên Cương đã mua lại mảnh đất này để xây dựng một nhà kho chiến lược quy mô lớn, ủy thác cho công ty Vân Kiến thi công.
Hiện tại dự án mới tiến hành được một nửa thì lại bị một đám lưu manh chiếm giữ, biến thành địa bàn hoạt động của bọn chúng.
Lý do đưa ra lại là chủ nhà máy trước đây còn nợ tiền lương của bọn chúng!
"Đậu má, lũ chúng mày có phải bị脑 phẳng nặng không hả? Lại muốn tới đuổi tụi này đi đấy à?"
"Chủ cũ chưa phát lương thì tụi này quyết không đi đâu hết!"
"Hùng Gia cũng chẳng rảnh đàm phán với chúng mày đâu, tới bao nhiêu lần cũng vô dụng thôi! Tụi này nói đấy!"
"Đứa nào không sợ chết thì cứ việc báo cảnh sát xem thử?"
Nhìn thấy hai người Lăng Vũ tìm tới cửa, đám lưu manh trong nhà máy xông ra chửi rủa ầm ĩ.
Tên nào tên nấy đều ngông cuồng không sợ hãi!
Công ty Vân Kiến mà có cách đối phó với bọn chúng thì bọn chúng đã cút từ lâu rồi, làm sao mà dây dằng dây dưa tới tận bây giờ?
Triệu Tiêu Đông lập tức tỏ vẻ bất lực nhìn Lăng Vũ, trong lòng đã muốn rút lui.
Chỉ là Lăng Vũ vì muốn hoàn thành nhiệm vụ để đưa Tần Minh Nguyệt về nhà ra mắt mẹ nên làm sao có thể dễ dàng bỏ cuộc như thế?
"Mau gọi đại ca của các người ra đây gặp tôi, nếu không tôi sẽ không khách khí với các người đâu!"
Lăng Vũ mặc kệ bọn chúng nói gì, ánh mắt kiên định đe dọa.
Anh hiểu rất rõ cách thức giao thiệp với đám lưu manh này, anh mà nhún nhường thì bọn chúng sẽ bắt nạt anh tới chết, chỉ khi anh cứng rắn lên thì bọn chúng mới coi anh ra gì!
Quả nhiên, anh vừa dứt lời, đám lưu manh liền lập tức ngừng la lối, thậm chí có kẻ đang ngậm đầu lọc thuốc lá còn làm rơi cả xuống đất.
Ồ ôi, gấu nhỉ!
Bọn chúng ăn dầm ở dề ở đây lâu rồi mà chưa từng thấy ai ngông như Lăng Vũ!
Chỉ có vỏn vẹn hai người mà dám thốt ra lời ngông cuồng như thế?
Triệu Tiêu Đông run rẩy khắp người, cảm thấy Lăng Vũ có phải bị ngốc rồi không? Chỉ vì chút tiền mà anh ta dám ra tay với đám lưu manh này sao?
Lúc này, trước cổng nhà máy lại có một chiếc xe thương mại đi tới.
Là Trương Mỹ Lan lái xe công vụ của Vân Kiến tới hiện trường.
Người phụ nữ này chính là không chịu nổi cơn tức vừa rồi nên cố tình tới xem Lăng Vũ chết ra sao!
Lúc này, cô ta còn cố tình đeo một chiếc kính râm thời thượng, khóe môi đỏ mọng nhếch lên, thong thả quan sát diễn biến tình hình!
Lăng Vũ cũng chẳng quan tâm cô ta tới đây làm gì, lúc này trông thấy cô ta tới thì càng tốt!
"Trương Mỹ Lan, mau lấy văn bản pháp lý ra đây cho đám này xem để bọn chúng cút đi!"
Cái quái gì thế?
Nghe thấy lời Lăng Vũ, Trương Mỹ Lan ngẩn ra.
Đúng là vô học thì thật đáng sợ!
Cái loại người như Lăng Vũ thật quá đỗi ngu ngốc, tưởng rằng đám lưu manh kia sẽ nghe anh giảng luật pháp, nói lý lẽ chắc?
Nếu mà đơn giản như vậy thì cô ta đã sớm thu xếp xong xuôi rồi!
"Trương chủ quản, chị làm sao thế? Chị mang theo tài liệu pháp lý tới đúng không?"
Triệu Tiêu Đông là một gã thẳng tính, làm sao biết được tâm tư của Trương Mỹ Lan, thấy cô ta đứng chết trân ở đó liền trực tiếp tiến lại gần.
Quả nhiên, đám lưu manh trong nhà máy tên nào tên nấy đều lộ vẻ hung tợn nhìn chằm chằm Trương Mỹ Lan, nở những nụ cười đầy tà ý.
Trương Mỹ Lan thấy vậy thì sợ tới mức run rẩy toàn thân! Một khi đám lưu manh này ra tay thì cô ta chắc chắn sẽ bị vạ lây.
Nhỡ đâu bọn chúng lại nảy sinh ý đồ xấu, một mỹ nhân nũng nịu xinh đẹp như cô ta e rằng khó thoát khỏi bàn tay quỷ dữ!
"Triệu Tiêu Đông, anh nói cái gì thế? Văn bản gì cơ? Tôi không biết, tôi không có, anh đừng có nói lung tung nhé!"
Trương Mỹ Lan vội vàng tung ra ba câu chối phắt nhằm phủi sạch quan hệ với hai người Lăng Vũ, thậm chí còn muốn quay đầu bỏ chạy.
Cô ta muốn tới xem trò cười của Lăng Vũ, không ngờ bản thân chút nữa lại biến thành trò cười!
Đáng tiếc cô ta chưa kịp lái xe vọt đi thì Lăng Vũ đã thò tay vào trong lấy xấp văn bản pháp lý để trên xe ra!
Anh còn cố tình giơ giơ lên, nhìn Trương Mỹ Lan bằng ánh mắt nửa cười nửa không: "Trương chủ quản, cô chưa tới mức lú lẫn sớm như thế chứ? Đây chẳng phải là văn bản pháp lý sao?"
Mặt Trương Mỹ Lan lập tức xám bệt lại, sau đó chuyển sang u ám cực điểm!
Nhất thời tức tối dâng trào, cô ta nghiến chặt răng bảo Lăng Vũ: "Cái gã này bị điên à? Anh muốn chết chứ tôi chưa muốn chết cùng anh đâu nhé! Dựa vào cái loại như anh mà đòi đuổi đám lưu manh này đi sao? Anh mà làm được thì tôi cho anh hôn một cái cũng được luôn đấy!"
Nào ngờ Lăng Vũ lại thản nhiên buông một câu không mặn không nhạt: "Xin lỗi nhé, tôi thật sự chẳng có chút hứng thú nào với cô cả..."
Phụt!
Trương Mỹ Lan lập tức tức tới mức muốn nổ tung, trợn mắt nhìn Lăng Vũ mà nửa ngày trời không thốt nổi một lời!
Lăng Vũ cũng chẳng thèm chấp cô ta, tay cầm văn bản pháp lý lại tiến về phía cổng lớn.
Thế nhưng vừa quay người lại thì phát hiện từ trong tòa nhà lần lượt bước ra hơn mười gã đại hán, trong chớp mắt đã bao vây ba người bọn họ lại.
"Lăng Vũ, hay là chúng ta rút lui đi?"
Triệu Tiêu Đông nhìn thấy cảnh này thì lập tức rụt vòi!
Anh ta muốn hoàn thành nhiệm vụ là thật, nhưng lại không muốn đem mạng sống ra làm trò đùa!
Trương Mỹ Lan vội vàng chui tọt vào trong xe, mở cửa sổ ra giễu cợt Lăng Vũ: "Cái gã túng thuẫn này nghèo tới điên rồi à? Có phải không cưới nổi vợ nên mới mang cả mạng ra đi kiếm tiền không thế?"
Lăng Vũ trực tiếp coi Trương Mỹ Lan như không khí.
Tôi không cưới nổi vợ sao?
Bây giờ tôi chính là đang chiến đấu vì vợ tôi đấy nhé!
Đối mặt với hơn mười tên lưu manh Lăng Vũ vẫn không chút sợ hãi, còn mở văn bản liên quan ra cho đối phương xem.
"Đây là giấy tờ bất động sản của tập đoàn Thiên Cương, còn có giấy phép xây dựng của Vân Kiến. Mảnh đất này từ lâu đã thuộc sở hữu của công ty Thiên Cương, hoàn toàn không liên quan gì tới ông chủ trước kia của các người, mời các người lập tức rời khỏi đây!"
Lăng Vũ nghiêm túc nói xong, đám lưu manh ngơ ngác một chút rồi ngay sau đó bật cười ha hả!
"Haha, cái gã này bị chập mạch à? Đi nói mấy cái này với tụi này sao?"
"Luật pháp là cái quái gì? Ăn được chắc?"
"Khỏi nói nhảm nữa, phang nó là xong chuyện!"
Một đám người xắn tay áo mài nanh vuốt, từ từ siết chặt vòng vây.
Triệu Tiêu Đông sợ đến mức nhũn cả chân, anh ta chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, đã từng ra tay đánh nhau bao giờ đâu?
Còn Trương Mỹ Lan thì khóa chặt cửa xe, chuẩn bị sẵn sàng lái xe tẩu thoát bất cứ lúc nào.
Sống chết mặc bay, Lăng Vũ và Triệu Tiêu Đông có sống hay chết cô ta cũng chẳng quan tâm, bản thân cô ta an toàn là được!
Lăng Vũ lại chẳng hề e sợ, bảy năm trong quân ngũ, anh đừng nói là đánh nhau, ngay cả lên chiến trường liều mạng cũng trải qua vô số lần, lẽ nào lại sợ đám côn đồ này sao?
Đừng có giỡn chơi!
"Thằng ranh, nằm xuống cho ông!"
Một gã tóc xù trực tiếp quật mạnh một sợi dây xích sắt nhắm thẳng vào Lăng Vũ mà phang tới.
Gã là tay sai đắc lực của Hùng Gia, chuyện đâm chém đánh đấm là cơm bữa, hạ gục một kẻ tới đuổi bọn chúng đi đối với bọn chúng chính là một chiến công!
Trước đây gã đã đánh thương không ít người, có trường hợp nặng còn phải đưa đi bệnh viện cấp cứu.
Bọn chúng chính là dùng phương pháp này để uy hiếp người của công ty Vân Kiến, khiến người phụ trách dự án không một ai dám báo cảnh sát.
Dần dần cũng chẳng ai dám đụng tới bọn chúng, đạt được mục tiêu chiếm giữ địa bàn!
Mọi người đều đang chờ sợi xích của gã tóc xù giội xuống thì mặt Lăng Vũ sẽ nở hoa, máu me đầm đìa!
Nào ngờ Lăng Vũ nhẹ nhàng nghiêng đầu né tránh, vung một cú đấm ngược trở lại.
Bốp!
Gã tóc xù văng ngược ra ngoài, không chỉ máu bắn tung tóe mà còn đâm sầm làm ngã thêm năm sáu gã đứng sau.
Sửng sốt, hoàn toàn sửng sốt!
Nụ cười của mọi người còn chưa kịp tan đi đã đóng băng toàn bộ trên mặt.
Trương Mỹ Lan lại càng mất đi khả năng chớp mắt, chằm chằm nhìn dáng vẻ lúc này của Lăng Vũ.
Người đàn ông này hóa ra đánh nhau lại giỏi đến thế ư!
Chưa chờ gã tóc xù gượng dậy, Lăng Vũ đã sải bước tiến tới, vẻ mặt lạnh nhạt, nâng chân, giậm xuống.
Rắc!
"Á...!!"
Gã tóc xù bắn người lên rồi sau đó lại rơi bịch xuống, sắc mặt trong chớp mắt chuyển sang tím tái, đau đớn quằn quại trên mặt đất, gào khóc thảm thiết như bị chọc tiết!
Mọi người sợ tới mức nổi cả giọt mồ hôi hột!
Tàn nhẫn quá!
Một đạp bẻ gãy chân người ta mà mắt cũng không buồn chớp lấy một cái?
Người đàn ông này gián tiếp như sát thần tái thế, anh ta rốt cuộc là lai lịch thế nào chứ?!
Bình luận