Chương 43: Hạ Thời chuốc rượu Lục Nam Trầm

Bỏ thuốc vào trong rượu vang đỏ, Hạ Thời lại thay một bộ váy ngủ hai dây nửa kín nửa hở đầy yêu kiều, bước đến trước mặt Lục Nam Trầm, rót cho hắn một ly rượu.

“Mời.”

Lục Nam Trầm thu trọn hành động của cô vào mắt, bàn tay thon dài nhận lấy ly rượu, nhưng không uống mà tự mình cất lời.

“Năm mười tuổi em từ dưới quê trở về Đào Châu, chúng ta gặp nhau lần đầu tiên.”

Ánh mắt Hạ Thời khẽ khựng lại, không ngờ Lục Nam Trầm lại nhớ chuyện hai người gặp nhau lần đầu.

Cô không để lộ ra bất kỳ biểu cảm khác thường nào, chỉ đẩy ly rượu đến trước mặt hắn lần nữa.

Lại không ngờ, Lục Nam Trầm đẩy ly rượu ngược trở lại, trong lời nói mang theo sự áp đặt không thể chối từ.

“Em uống trước đi!”

Nhìn ly rượu đã bị bỏ thuốc trước mắt, Hạ Thời không chút do dự, bưng ly lên, uống cạn.

Rượu trôi xuống cổ họng, có chút vừa đắng vừa cay.

Hạ Thời biết nếu mình không uống, Lục Nam Trầm nhất định sẽ nghi ngờ.

Lục Nam Trầm tung hoành trên thương trường bao nhiêu năm, nếu để lộ ra chút sơ hở nào, chắc chắn sẽ bị hắn nhìn thấu.

Hạ Thời rót lại một ly rượu khác, đặt trước mặt Lục Nam Trầm.

“Lục tổng, đến lượt anh rồi.”

Bàn tay với những khớp xương rõ ràng của Lục Nam Trầm nâng ly rượu lên, khẽ lắc lắc, nhưng vẫn không uống.

Hắn ung dung nhìn Hạ Thời: “Không vội, tôi giúp em nhớ lại xong đã.”

Nhớ lại?

Ký ức của mười mấy năm, nhất thời sao có thể nói hết được.

Đôi mày thanh tú của Hạ Thời khẽ nhíu lại.

Rõ ràng trong phòng có bật điều hòa, nhưng trên trán cô lại rịn ra những tầng mồ hôi lấm tấm.

Cô hung hăng cấu chặt lòng bàn tay để giữ cho mình tỉnh táo, đôi mắt màu hổ phách nhìn sâu vào Lục Nam Trầm, hơi thở mong manh như tơ:

“Sau này thiếu gì thời gian để nhớ lại, muộn thế này rồi, anh không muốn làm chút chuyện khác sao?”

Lúc nói chuyện, bàn tay trắng ngần của Hạ Thời cầm ly rượu lên, đưa đến trước mặt Lục Nam Trầm.

Cô cũng không biết làm vậy có được hay không.

Nhưng cơ hội vất vả lắm mới có được, cô không muốn đánh mất.

Đôi con ngươi đen láy như đầm nước lạnh của Lục Nam Trầm phản chiếu dáng vẻ hiện tại của Hạ Thời, chẳng hiểu sao, hắn lại nhớ đến lúc cô lén lút ở bên Lãnh Trì bốn năm trước.

Hắn đột ngột vung tay nắm chặt lấy cổ tay Hạ Thời, ép sát cô:

“Em cũng quyến rũ Lãnh Trì như thế này sao?”

Hạ Thời sững sờ.

Lời nói lạnh lẽo của Lục Nam Trầm sắc như dao:

“Có phải anh ta ruồng bỏ em rồi không? Nên em mới quay lại tìm tôi?”

“Anh coi tôi là loại người gì?”

“Xoảng!”

Ly rượu trong tay rơi xuống đất, rượu vang đỏ văng tung tóe khắp sàn.

Lục Nam Trầm không chút khách khí hất văng Hạ Thời ra, trước khi đi, còn không quên trào phúng.

“Em thật dơ bẩn!”

Hạ Thời lúc này cả người nóng rực, nhưng bàn tay trái đang siết chặt giúp cô giữ được ý thức tỉnh táo.

Trong đầu cô văng vẳng những lời Lục Nam Trầm vừa nói, khẽ cười khổ.

Dơ bẩn?

Ai có thể dơ bẩn bằng Lục đại thiếu gia hắn chứ?

Rõ ràng không yêu mình, lúc trước lại cứ khăng khăng...

Bây giờ cũng vậy, làm ra vẻ thanh cao!

Lục Nam Trầm rời đi không lâu, thuốc bắt đầu phát tác, Hạ Thời đi vào phòng tắm, vặn vòi nước lạnh đến mức tối đa.

Đứng dưới làn nước lạnh buốt, cô khó chịu cào cấu bản thân một cách tàn nhẫn, cho đến khi cánh tay rướm máu, vẫn không thể bình tĩnh lại được.

Lần này, là cô quá nóng vội rồi...

Trong phòng khách, tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lên, Hạ Thời đã không còn nghe thấy gì nữa, chỉ xối nước lên toàn thân hết lần này đến lần khác, muốn bản thân mau chóng hạ nhiệt.

Nửa tiếng sau.

Cửa biệt thự bị người ta từ bên ngoài phá mở.

Một người đàn ông mặc đồng phục đen, gương mặt lạnh lùng, dáng người cao ngất đẩy cửa phòng tắm bước vào.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập