Chương 44: Lôi Thất cứu Hạ Thời

Lôi Thất liền nhìn thấy Hạ Thời mặc bộ váy ngủ mỏng manh, toàn thân ướt sũng, cuộn tròn trong góc, trên tay và chân chằng chịt những vết cào xước đỏ tươi.

Anh ấy nhanh chóng khóa vòi nước, lấy áo choàng tắm khoác lên người Hạ Thời, che đi thân hình nửa kín nửa hở của cô.

“Cô không sao chứ?”

Giọng anh ấy không nhỏ, nhưng lọt vào tai Hạ Thời lại có chút yếu ớt.

Mãi một lúc sau Hạ Thời mới hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn anh ấy, sắc môi nhợt nhạt: “Không sao.”

“Tôi đưa cô đến bệnh viện.”

Lôi Thất cúi người định bế cô lên, nhưng lại bị cô né tránh.

Hạ Thời cắn chặt môi: “Không được.”

“Tất cả bệnh viện ở Đào Châu đều phụ thuộc vào nhà họ Thẩm, Thẩm Trạch đã biết tôi trở về, nếu gã phát hiện tôi trúng thuốc, chắc chắn sẽ báo cho Lục Nam Trầm!”

“Nếu Lục Nam Trầm biết trong rượu có thuốc, sau này tôi muốn tiếp cận hắn sẽ rất khó...”

Cô cố gắng gượng chút sức tàn, nói cho hết câu.

Hơn bốn năm trước, cô giả chết.

Nếu không nhờ thủ đoạn của Lãnh Trì, căn bản không thể qua mặt được Thẩm Trạch!

Hiện tại Lãnh Trì không có ở đây, nếu cô đến bệnh viện, người bên đó chắc chắn sẽ báo cho Thẩm Trạch ngay lập tức.

Đây cũng là lý do tại sao Hạ Thời lại chọn cách tự mình giải quyết ngay từ đầu.

Trước khi bước vào, Lôi Thất nhìn thấy rượu đổ ngoài phòng khách, đã hiểu ra quá nửa.

Đôi mày kiếm của anh ấy khẽ nhíu lại: “Nhưng cơ thể cô...”

“Anh đi lấy giúp tôi chút đá lạnh đi.”

“Vâng.”

Lôi Thất xoay người đi đến tủ lạnh trong bếp lấy đá.

Một túi đá được ném thẳng vào bồn tắm, cái lạnh thấu xương khiến cơ thể Hạ Thời dễ chịu hơn không ít.

Lôi Thất lại mang hộp y tế tới.

“Cảm ơn.” Hạ Thời chân thành cảm tạ.

Lôi Thất không nói gì, bước ra cửa, yên lặng túc trực.

Tiện thể báo bình an cho phía Lãnh Trì.

Bởi vì trước đó Hạ Thời đã cúp máy của Tiểu Cảnh, Tiểu Cảnh lo cô xảy ra chuyện nên đã gọi điện báo cho Lãnh Trì.

Lãnh Trì gọi điện cho Hạ Thời cũng không ai nghe máy, vì vậy mới bảo Lôi Thất qua xem thử đã xảy ra chuyện gì.

Một tiếng sau.

Tác dụng của thuốc rốt cuộc cũng tan đi.

Hạ Thời bôi thuốc, thay một bộ quần áo khác rồi bước ra khỏi phòng tắm.

Lôi Thất vẫn đang đợi bên ngoài.

“Đêm nay phiền anh rồi, anh đi nghỉ đi.” Cô yếu ớt nói.

“Được.”

Lôi Thất liếc nhìn cô một cái, xoay người ra khỏi cửa.

Đợi anh ấy đi khỏi, Hạ Thời thấy đã rất muộn rồi, bèn gửi tin nhắn thoại báo bình an cho Mẹ Vân và bọn trẻ.

Ở một diễn biến khác.

Lục Nam Trầm sau khi trở về Đái Trán thì trằn trọc không ngủ được.

Hắn đứng ngoài ban công hút thuốc, trong đầu toàn là những hành động vừa rồi của Hạ Thời, thân hình thon thả quyến rũ của người phụ nữ cứ hiện lên trước mắt.

Cổ họng Lục Nam Trầm khô khốc một cách khó hiểu, bất tri bất giác, điếu thuốc đã cháy rụi, bỏng đến tận ngón tay, hắn mới sực tỉnh.

Thức trắng một đêm, sáng sớm hôm sau, Lục Nam Trầm đã đến công ty.

Hứa Mục báo cáo công việc cho hắn như thường lệ.

Lục Nam Trầm lơ đãng lắng nghe, bất thình lình lên tiếng: “Hạ Thời đến chưa?”

Hứa Mục sửng sốt một chút, sau đó lắc đầu.

“Nghe nói hình như bị ốm rồi, nên không đến.”

Bị ốm?

“Để mắt tới cô ấy, nhớ kỹ, tuyệt đối không được để cô ấy chạy thoát.” Lục Nam Trầm căn dặn.

“Vâng.”

Lúc Hứa Mục rời đi, vừa vặn đụng mặt Nguyễn Tinh Thần đang diện một bộ đồ hiệu thiết kế riêng, trang điểm vô cùng tinh xảo.

“Trợ lý Hứa, không được để ai chạy thoát cơ?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập