Chương 42: Nụ hôn bá đạo của Lục Nam Trầm

Những ngón tay cô mất tự nhiên mà siết chặt lại trong chớp mắt.

Lục Nam Trầm cảm nhận được sự cứng đờ của cô, bàn tay lớn bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé, nụ hôn triền miên vừa bá đạo vừa dồn dập.

Sống lưng Hạ Thời căng cứng, trong lòng ra sức đè nén cảm giác bài xích.

Tiểu Dật và Tiểu Cảnh vẫn đang đợi cô trở về...

Cô định cứ thế thuận theo hắn, để trực tiếp mang thai.

Nghĩ đến đây, cô vụng về đáp lại hắn.

Lục Nam Trầm hơi khựng lại, đôi mày kiếm rất nhanh giãn ra, hắn giật tung cúc áo cổ, tháo thắt lưng.

Hạ Thời vừa mới tắm xong, hương thơm thanh mát trên người cô xộc vào khoang mũi hắn, nhịp đập nơi lồng ngực bất giác tăng nhanh, hắn không thể kiềm chế bản thân được nữa, đặt Hạ Thời xuống ghế sô pha trong phòng khách, kéo phăng chiếc áo choàng tắm trên người cô ra.

Lòng bàn tay Hạ Thời càng siết chặt hơn.

Cô không dám, hay nói đúng hơn là không muốn nhìn Lục Nam Trầm, chỉ đăm đăm nhìn ánh đèn ấm áp trên đỉnh đầu, trong tâm trí bỗng chốc không khống chế được mà hiện lên vô số bức ảnh thân mật giữa Nguyễn Tinh Thần và Lục Nam Trầm mà ả từng gửi cho mình.

Văng vẳng bên tai là những lời Nguyễn Tinh Thần từng nói: “Tiểu Thời, Nam Trầm đã từng nói yêu cô chưa? Trước kia anh ấy thường xuyên nói với tôi đấy.”

Cô cảm nhận được nhiệt độ cơ thể nóng rực của người đàn ông, khoảng cách ngày càng gần, đôi môi đỏ mọng của cô khẽ mở:

“Lục tổng, chúng ta thế này, anh không sợ đại minh tinh họ Nguyễn ghen tuông, tìm anh gây rắc rối sao?”

Ngay phút chót, câu nói mất hứng của Hạ Thời khiến Lục Nam Trầm khựng lại.

Ánh mắt hắn lạnh lẽo: “Hạ Thời! Em chắc chắn muốn tiếp tục giả ngốc với tôi như vậy sao?”

Hạ Thời vơ lấy chiếc áo choàng tắm rơi bên cạnh che chắn cho mình: “Tôi không hiểu anh đang nói gì?”

Nhìn hành động của cô, Lục Nam Trầm bất giác nhớ lại đêm của mấy năm về trước, nếm được tủy ngọt mà đâm nghiện.

Cổ họng hắn nghẹn lại, bàn tay thon dài một lần nữa chạm lên gương mặt hơi nhợt nhạt của Hạ Thời, cúi đầu chầm chậm ghé sát.

“Lần này em trở về, có mục đích gì?”

Đã bỏ trốn hơn bốn năm rồi, giờ đột nhiên quay lại, nếu bảo không có mục đích gì, hắn không tin.

Tim Hạ Thời đập thình thịch, sợ Lục Nam Trầm biết chuyện của hai đứa trẻ.

Cô gượng cười: “Lục tổng, e là anh mắc chứng hoang tưởng bị hại rồi? Tuy anh có tiền có thế, nhưng tôi cũng chẳng thiếu tiền, lần này tôi về chỉ là để giúp đỡ những người khuyết tật bẩm sinh giống như tôi mà thôi.”

Sợ hắn không tin, Hạ Thời còn tháo cả máy trợ thính xuống cho hắn xem.

“Anh nói quen biết tôi, hẳn phải biết tôi bị suy giảm thính lực bẩm sinh.”

Lục Nam Trầm nhìn chiếc máy trợ thính trong lòng bàn tay cô, không nói lời nào, dần dần áp sát cô, gần đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở và nhịp tim của đối phương.

“Đã nói không quen tôi, vậy em nói cho tôi biết, trong bốn năm qua, em và Lãnh Trì đã làm những gì?”

Hơi thở của hắn rất nặng nề, luồng khí ấm nóng phả lên mặt Hạ Thời.

Hạ Thời dường như có thể cảm nhận được trái tim hắn đang đập.

Cô nhẫn nhịn cảm giác nhục nhã trong quá khứ, ngước lên nhìn hắn: “Lục tổng muốn biết quá khứ của tôi như vậy, không lẽ là thích tôi rồi sao?”

Đáy lòng Lục Nam Trầm thắt lại.

Cũng chính trong khoảnh khắc ấy, hắn đột ngột buông tay.

“Em nghĩ nhiều rồi.”

Hạ Thời vốn đã biết người đàn ông này không có trái tim.

Theo đuổi hắn hơn mười năm hắn còn chẳng thể thích mình, huống hồ là bây giờ.

Nhưng mà, không thích cũng tốt, như vậy cô một mình mang Tiểu Cảnh và Tiểu Dật đi, cũng sẽ không có bất kỳ cảm giác tội lỗi nào.

Chuông gọi video trên điện thoại của Hạ Thời vang lên.

Giờ này, chắc chắn là con trai gọi tới.

Hạ Thời thoát khỏi vòng tay Lục Nam Trầm, khoác lại áo choàng tắm, cầm lấy điện thoại, cúp máy.

Một chuỗi hành động của cô đều được Lục Nam Trầm thu trọn vào mắt.

“Điện thoại quấy rối.” Hạ Thời nói xong, quay lại nhìn hắn, “Anh không phải muốn kể cho tôi nghe chúng ta quen nhau thế nào sao? Tôi đi lấy rượu, chúng ta từ từ nói chuyện.”

Cô quyết định vẫn nên đánh nhanh thắng nhanh.

Như vậy là có thể lập tức ra nước ngoài.

Nói xong, Hạ Thời nhanh chóng đi lên lầu hai.

Cô mở chai rượu đã chuẩn bị sẵn từ trước, cùng với một gói thuốc, và cả một bộ dụng cụ lấy tinh trùng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập