Chương 191: Lục Nam Trầm hỏi Hạ Thời muốn gì

Hạ Thời ngẩng đầu, không thể tin nổi nhìn Lục Nam Trầm.

Lục Nam Trầm không hề tức giận, chỉ nhìn cô, gằn từng chữ: “Bây giờ nói cho anh biết, em muốn cái gì?”

Hai người ở gần trong gang tấc, Hạ Thời đối diện với ánh mắt phức tạp của hắn, nói dối: “Tôi chỉ là không cam tâm, muốn có được anh một lần mà thôi.”

Lại là lời nói dối!

Lục Nam Trầm ấn đầu cô vào lồng ngực mình, bật cười trầm thấp, trong tiếng cười phảng phất sự xót xa: “Bây giờ em có được rồi, sau đó thì sao?”

“Có phải muốn rời xa anh không?”

Hạ Thời bị bàn tay đến lớn của hắn giữ chặt, bờ vai dường như sắp vỡ vụn.

“Tôi...”

Cô còn chưa nói dứt lời đã bị Lục Nam Trầm ngắt ngang: “Em có tin, nếu không có sự cho phép của anh, em vĩnh viễn không ra khỏi Đào Châu được không?!”

Hạ Thời khẽ run rẩy: “Tôi đã hứa với anh, trả hết nợ mới rời đi. Hơn nữa, Tiểu Dật cũng còn ở đây, không phải sao?”

“Nhiều tiền như vậy, em lấy từ đâu ra?” Lục Nam Trầm hỏi.

Dù hắn biết Hạ Thời ở nước ngoài là một nhà soạn nhạc có tiếng, nhưng con số hắn đưa ra đối với cô lúc này, trong một sớm một chiều căn bản không thể kiếm đủ.

“Tôi sẽ từ từ dựa vào đôi tay của mình để kiếm,” Hạ Thời ngừng lại một chút, từ trong lòng hắn ngẩng đầu nhìn hắn nói, “nhất định sẽ không chiếm món hời nào của anh.”

Lục Nam Trầm lại càng thêm tức giận, siết chặt lực đạo.

Hạ Thời nhíu mày: “Tôi đau.”

Người đàn ông lập tức nới lỏng tay.

Hạ Thời quấn chăn lùi về phía sau một chút:

“Tôi dậy trước đây.”

Cô vốn định tìm quần áo mặc vào, nhưng phát hiện quần áo dưới đất cái thì bị xé rách, cái thì lẫn lộn với đồ của Lục Nam Trầm, thành một đống bừa bộn.

Cô chỉ có thể quấn tấm chăn mỏng, chuẩn bị bước xuống, nhưng còn chưa di chuyển được nửa bước đã lại bị Lục Nam Trầm ôm vào lòng.

“Vội cái gì?”

Yết hầu hắn khẽ chuyển động: “Trước đây không phải em nói muốn làm vợ chồng thực sự với anh sao? Nắm tay, ôm ấp, hôn môi...”

Hạ Thời không hiểu sao hắn lại đột nhiên nhắc đến chuyện này.

Bản thân cô lúc ấy quá đỗi ngây thơ.

Tình đầu, thầm yêu đều là hắn, người gả cho cũng là hắn.

Đương nhiên cô từng muốn cùng hắn làm mọi điều các cặp đôi thường làm, muốn làm những việc vợ chồng vẫn làm, thậm chí từng nghĩ hai người sau này sẽ có con, sẽ cùng nhau già đi...

Nhưng hiện tại, trải qua bao nhiêu chuyện, cô đã sớm từ bỏ rồi.

“Tôi không dám xa cầu những thứ này.” Cô đáp.

Không phải không dám xa cầu, mà là không muốn nữa.

Lục Nam Trầm nhìn thấu tâm tư của cô, cổ họng bỗng nghẹn lại như bị nhét một búi bông, nuốt không trôi mà nhổ cũng không được.

“Nhưng bây giờ anh muốn thử cùng em.”

Hạ Thời ngẩn ra, ngạc nhiên nhìn hắn.

Liền nghe hắn nói tiếp: “Chúng ta làm vợ chồng một tháng. Nếu em đồng ý, sau một tháng, em muốn đi, anh thả em đi, mọi chuyện trước kia xóa bỏ hết.”

Hắn không tin Hạ Thời thật sự chẳng còn chút tình cảm nào với mình.

Trước kia, cô giận dỗi nhiều nhất cũng chỉ kéo dài được một tuần.

“Thật sao? Anh sẽ không lừa tôi chứ?”

Hạ Thời thầm cân nhắc, một tháng vừa vặn có thể xác định xem mình có mang thai hay không.

Nếu có thai thì đi, chưa có thai thì vẫn có thể tìm cách ở lại.

Không hiểu sao khi nghe cô hỏi vậy, đáy lòng Lục Nam Trầm lại dấy lên cảm giác khó chịu mơ hồ.

“Ừ, không lừa em.”

Hạ Thời cũng hiểu lời hứa miệng thế này chẳng có bao nhiêu độ tin cậy.

Nhưng cô không còn sự lựa chọn nào khác.

“Tôi tin anh, anh đừng gạt tôi.”

Nỗi u uất đè nén trong lòng Lục Nam Trầm càng sâu sắc hơn.

Rõ ràng rồi, cô thật sự muốn rời đi.

Đột nhiên hắn dâng lên một sự thôi thúc, đó là trói chặt cô lại, không cho cô đi bất cứ nơi đâu.

Ý nghĩ này rất nhanh đã bị hắn đè nén xuống.

Hắn đâu phải không có Hạ Thời thì không sống nổi!

Hắn giữ cô lại, có lẽ cũng chỉ vì không cam lòng mà thôi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập