Chương 190: Hạ Thời rời đi sau đêm ân ái
Mãi đến nửa đêm về sáng, tất cả mới kết thúc.
Lục Nam Trầm vẫn chưa tỉnh hẳn, nhưng lại ôm chặt lấy Hạ Thời.
Hạ Thời nhìn thứ vất vả lắm mới lấy được đựng trong chiếc cốc vô trùng đặt ở bên cạnh, biết đã đến lúc phải rời đi.
Cô muốn thoát khỏi vòng tay của Lục Nam Trầm, nhưng lại bị người đàn ông ôm chặt hơn.
Hết cách, cô đành lén giấu thứ đó xuống gầm giường, đợi ngày mai Lục Nam Trầm đi làm rồi mới lấy đi.
Ngẩng đầu nhìn Lục Nam Trầm đang say ngủ, trong lòng Hạ Thời dâng lên một nỗi áy náy, khẽ thầm thì không thành tiếng:
“Trước đó tôi xin lỗi anh là thật lòng, nhưng không phải vì chuyện tôi giả chết rời đi.”
“Mà là vì chuyện lần này...”
Mang thai Tiểu Dật và Tiểu Cảnh là do hắn cưỡng ép.
Cô không cảm thấy nợ nần gì hắn, nhưng lần này, cô biết việc mình giấu giếm sự thật với Lục Nam Trầm là sai.
Thế nhưng cô buộc phải làm vậy, chỉ có như thế, cô mới có thể giữ con ở bên cạnh mình.
Hôm sau.
Trời vừa tờ mờ sáng.
Lục Nam Trầm có chút đau đầu mở mắt ra, nhìn Hạ Thời trong lòng, thấy cô vẫn còn ở đây.
Hắn mới buông bỏ được tảng đá trong lòng.
Cánh tay lại siết chặt cô thêm vài phần.
Cũng chính lúc này, hắn nhìn thấy trên tấm lưng mịn màng của Hạ Thời có một vết sẹo cũ, trông như vết dao chém.
Hạ Thời cũng đã tỉnh, vừa định ngồi dậy thì nghe Lục Nam Trầm hỏi:
“Vết thương sau lưng em là sao thế?”
Hạ Thời ngẩn người.
Cô nhìn gương mặt quen thuộc không thể quen thuộc hơn của Lục Nam Trầm, trong lòng tràn ngập đau xót và không cam lòng: “Anh không nhớ sao?”
Vết thương này là năm đó cô đỡ thay hắn.
Hắn thế mà lại quên hết rồi sao?
Hạ Thời thầm nghĩ Lục Nam Trầm và Thẩm Trạch đúng là anh em tốt của nhau, đều vong ân bội nghĩa như nhau cả.
Lục Nam Trầm lại thật sự không nhớ chuyện này: “Chuyện từ khi nào?”
Cổ họng Hạ Thời nghẹn lại: “Năm tôi mười bảy tuổi.”
Đó cũng là lúc Lục Nam Trầm lần đầu tiên tiếp quản Lục Thị.
Khi đó, không biết hắn bị người của chi thứ nhà họ Lục hay là công ty đối thủ ngầm mưu hại mà suýt nữa bị đâm, chính cô đã lao ra chắn trước mặt hắn, cứu lấy hắn một mạng.
Chuyện này rất nhiều người trong nhà họ Lục đều biết, vậy mà hắn lại quên mất...
Bàn tay Lục Nam Trầm chạm lên vết sẹo sau lưng cô, ánh mắt có phần u ám: “Ai làm?”
Hạ Thời lắc đầu.
“Không biết, khi đó không bắt được người.”
Lục Nam Trầm im lặng một lát, rồi cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên Hạ Thời.
Hắn chưa bao giờ biết cách an ủi người khác, cũng chỉ có thể dùng phương thức này.
Nhưng nụ hôn của hắn vừa chạm tới đã bị Hạ Thời né tránh.
“Thời gian không còn sớm nữa, anh nên đến công ty rồi.” Hạ Thời nói.
Cô đã đạt được thứ mình muốn, không muốn tiếp tục dây dưa với hắn nữa.
Sự lạnh nhạt đột ngột khiến Lục Nam Trầm khẽ nhíu mày.
Rõ ràng tối hôm qua cô còn nhiệt tình như lửa.
Lục Nam Trầm ôm cô không buông: “Không đi công ty.”
Hắn tham luyến khoảnh khắc tươi đẹp này, lại cúi xuống hôn Hạ Thời, từ gò má, sống mũi đến bờ môi...
Hạ Thời đã có được thứ mình cần, lúc này trong lòng chỉ còn sự lạnh lùng, nghiêng đầu né tránh.
Mọi cử chỉ của cô đều lọt vào tầm mắt Lục Nam Trầm, dù hắn không hiểu vì sao cảm xúc của Hạ Thời lại thay đổi lớn đến thế.
......
Ánh nắng bên ngoài chiếu rọi vào, đã là giữa trưa.
Tay Hạ Thời chống lên người Lục Nam Trầm:
“Tôi đói rồi, muốn đi ăn cơm.”
Người đàn ông vẫn ôm chặt lấy cô.
“Ừ, anh bảo người mang đồ ăn đến.”
Khẽ xoa mái tóc Hạ Thời, Lục Nam Trầm lúc này dịu dàng chưa từng thấy: “Để anh ôm em thêm một lát.”
Hạ Thời cảm thấy hắn thật kỳ lạ, trước kia người hắn ghét nhất là cô, mấy hôm trước còn bảo không thích cô, vậy mà bây giờ lại bày ra dáng vẻ như yêu cô sâu đậm lắm.
Đột nhiên, Lục Nam Trầm cất lời: “Anh biết tối qua em đã bỏ thuốc anh.”
Bình luận