Chương 189: Lục Nam Trầm hỏi Hạ Thời có hận không

Hạ Thời cứ thế để hắn ôm lấy, toàn thân cứng đờ đứng chôn chân tại chỗ.

Rất lâu sau, cô mới khẽ lắc đầu: “Không hận.”

Đó là lời thật lòng.

Lục Nam Trầm nghe vậy liền siết chặt vòng tay hơn, bàn tay đến lớn áp lên má cô, nhẹ nhàng vuốt ve từng chút một.

Chỉ có vào giây phút này, hắn mới thực sự cảm nhận được rằng Hạ Thời vẫn còn thuộc về mình.

Hạ Thời biết lúc này chính là thời cơ tốt nhất, cô ngẩng đầu nhìn Lục Nam Trầm, kiễng chân lên đặt đôi môi đỏ mọng lên yết hầu của hắn, rồi trượt dần lên trên, lướt qua đôi môi hắn.

Liên tục vài lần trêu chọc, dù cho sự kiềm chế của hắn có mạnh mẽ đến đâu cũng không tài nào chống đỡ nổi.

Hắn dùng một tay giữ chặt sau gáy Hạ Thời, chuyển từ thế bị động sang chủ động mà hôn ngấu nghiến.

Lúc này bất kể cô ôm ấp mục đích gì đi chăng nữa, đêm nay, hắn nhất định phải có được cô!!

Nhân lúc nghỉ lấy hơi, Hạ Thời nhỏ nhẹ lên tiếng: “Tôi hơi sợ, có thể cùng anh uống chút rượu trước được không?”

“Được.”

Đối diện với ánh mắt ươn ướt phủ đầy hơi nước của người phụ nữ, Lục Nam Trầm cố nén ngọn lửa trong lòng.

Hạ Thời xuống hầm rượu lấy chai rượu mạnh nhất, rồi lén bỏ thứ thuốc mà Duy Duy đưa vào trong ly của Lục Nam Trầm.

Rót rượu vào ly rồi đưa cho hắn xong, để hắn yên tâm, Hạ Thời cũng tự rót cho mình một ly.

“Cạn ly.”

Hôm nay, Lục Nam Trầm không hề từ chối Hạ Thời, hắn uống cạn sạch ly rượu do cô rót.

Hạ Thời cũng nhấp một ngụm, cảm giác nóng rát nơi cổ họng vô cùng rõ rệt.

“Sau này lấy Tequila đi, chai em lấy lúc này không thích hợp để em uống đâu.” Lục Nam Trầm chỉ liếc qua một cái là biết Hạ Thời đã chọn loại rượu có nồng độ cồn cao nhất.

Tequila có nồng độ vừa phải, không quá hại cho cơ thể.

“Vâng.”

Hạ Thời không cố tình rót thêm rượu cho Lục Nam Trầm nữa.

Cô biết mình phải giữ chừng mực, không thể quá nóng vội, bằng không sẽ rất dễ khiến hắn nảy sinh nghi ngờ đề phòng.

Hơn nữa liều lượng ban nãy cô bỏ vào chắc cũng đủ rồi...

Tửu lượng của Lục Nam Trầm quả thật rất kinh người, cả một ly rượu mạnh trôi xuống bụng mà mặt không đỏ, tim không đập dồn.

Hắn giật lỏng cà vạt để thở cho thoải mái, rồi bế bổng Hạ Thời lên, sải bước đi thẳng về phía phòng ngủ.

Trên đường đi, Hạ Thời căng thẳng nắm chặt lấy vạt áo của hắn, khẽ cất lời:

“Em xin lỗi.”

Lục Nam Trầm thoáng khựng lại, cứ ngỡ là cô không muốn nữa.

Không ngờ cô lại nghẹn ngào nói tiếp: “Em xin lỗi, em không nên chẳng nói chẳng rằng mà giả chết rời đi như thế.”

Hạ Thời chăm chú nhìn hắn thật sâu, trong đôi mắt tràn đầy vẻ chân thành tha thiết.

Chỉ cần tối nay có thể thành công, cô nói gì cũng được.

Yết hầu Lục Nam Trầm khẽ thắt lại.

Hắn còn chưa kịp trả lời thì bàn tay của Hạ Thời đã từng chút một di chuyển, ôm lấy vòng eo săn chắc của hắn, miệng khẽ gọi cái tên mà từ lâu lắm rồi cô chưa từng cất lên: “Nam Trầm.”

“Ừ.” Giọng hắn khàn đặc.

Đặt Hạ Thời xuống giường, cả thân hình cao lớn của hắn lập tức áp sát xuống.

Đối diện với gương mặt tuấn tú của hắn ở khoảng cách gần trong gang tấc, dường như có thể nghe rõ từng nhịp thở của nhau, nơi đáy lòng cô không khỏi dâng lên nỗi sợ hãi.

Một là vì những bóng ma trong quá khứ, hai là sợ ngày mai khi Lục Nam Trầm tỉnh táo lại, phát hiện rượu có vấn đề sẽ nổi cơn lôi đình.

Nhưng hiện tại chính là cơ hội ngàn năm có một!

Hạ Thời không muốn bỏ lỡ, đây là vì để cứu con trai cô.

Cô dứt khoát không suy nghĩ thêm gì nữa, nhắm nghiền đôi mắt lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập