Chương 192: Hạ Thời gọi tên Lục Nam Trầm

Kể từ lúc chọn ly hôn, Hạ Thời chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm vợ chồng thực sự với Lục Nam Trầm.

Lục Nam Trầm vuốt lọn tóc mai của cô: “Em gọi tên anh đi.”

Hạ Thời khẽ mở bờ môi đỏ: “Nam Trầm.”

Lục Nam Trầm vốn còn muốn hôn cô, tiếc rằng tiếng chuông cửa đã phá vỡ khoảnh khắc tươi đẹp này.

Có người mang đồ ăn tới.

Một tiếng sau.

Hai người thu dọn xong xuôi, dùng bữa xong.

“Hôm nay công ty không có việc gì sao?” Hạ Thời dò hỏi.

Lục Nam Trầm nhận ra dường như cô rất mong hắn rời đi.

“Ừ, anh đã giao phần lớn công việc cho người khác rồi.”

Thật ra sớm nên làm như vậy, là người đứng đầu tập đoàn, việc của hắn quá nhiều, cũng nên san sẻ bớt.

Hạ Thời không khỏi lo lắng, nếu hắn không đi, làm sao cô có thể về phòng lấy chiếc lọ chứa tinh dịch kia đây?

Lục Nam Trầm nhìn cô: “Em rất muốn anh đến công ty à?”

Hạ Thời lắc đầu: “Không có, tôi chỉ tò mò hỏi vậy thôi.”

“Tháng này anh sẽ gác lại công việc, chúng ta bên nhau thật tốt.” Lục Nam Trầm lại nói.

Gác lại công việc......

Hạ Thời có chút không dám tin, nhưng vẫn gật đầu: “Được.”

“Trước đây không phải em nói muốn về huyện Tang Linh sao?” Lục Nam Trầm tùy ý mở lời.

Bàn tay đang cầm ly nước của Hạ Thời siết chặt lại.

Hồi mới cưới, cô thường nhắc với Lục Nam Trầm về huyện nhỏ nơi mình lớn lên.

Dù sao thì thích một người chính là muốn chia sẻ mọi thứ của mình với người đó.

“Vâng, từng nói qua.”

“Lát nữa em thu dọn một chút, chiều nay chúng ta lái xe qua đó.”

Đã nói làm vợ chồng một tháng.

Đây là lần đầu tiên hắn quyết định làm chồng của Hạ Thời, cũng không biết nên làm như thế nào.

Nghĩ đến chuyến trăng mật mà người khác hay nói, có lẽ cũng tương tự thế này.

Hạ Thời ngẩn người một lúc lâu mới hoàn hồn:

“Được, tôi đi thu dọn ngay đây.”

Trở về phòng mình.

Hạ Thời cầm điện thoại lên, vừa vặn thấy cuộc gọi nhỡ từ Triệu Duy Duy.

Cô gọi lại.

Đầu dây bên kia rất nhanh đã bắt máy.

“Thế nào rồi?” Triệu Duy Duy sốt ruột muốn biết kết quả.

“Ừ, thành công rồi.”

Hạ Thời cảm thấy lần này tỷ lệ thụ thai rất cao.

“Tốt quá rồi, vậy chúng ta có thể đưa Tiểu Dật đi, rời khỏi nơi này chưa?” Triệu Duy Duy hỏi.

“Bây giờ vẫn chưa chắc chắn là có thai hay không, mình muốn đi khám xác nhận mang thai rồi mới đi.”

Hạ Thời lại kể cho cô ấy chuyện Lục Nam Trầm đề nghị làm vợ chồng một tháng, cùng với việc chiều nay sẽ đến huyện Tang Linh.

Triệu Duy Duy có chút hoang mang: “Tên tra nam này lại định giở trò gì nữa đây?”

“Dù thế nào thì thời hạn một tháng, vẫn phải đợi thôi.”

Bàn tay Hạ Thời đặt lên bụng dưới, nếu cô mang thai, cũng phải mang nặng đẻ đau mười tháng, không thể sinh ngay được.

“Được rồi.”

Hạ Thời sợ Lục Nam Trầm lên lầu nên không dám nói chuyện nhiều với Triệu Duy Duy, nhanh chóng cúp máy.

Sau đó, cô thu dọn một chiếc vali đơn giản.

Nhân lúc dì giúp việc theo giờ đến dọn phòng, cô tìm cớ sang phòng ngủ chính, dùng chăn bọc chiếc lọ kia lại rồi lén đem ra ngoài.

Cất kỹ món đồ, Hạ Thời thay một bộ đồ thường ngày rồi kéo vali xuống lầu.

“Chúng ta đi bây giờ sao?”

Lục Nam Trầm ngồi trên sofa đọc sách, ngẩng đầu nhìn cô, một lúc sau mới đặt quyển sách sang bên cạnh.

“Ừ.”

Hắn đứng dậy, một tay xách vali của Hạ Thời sải bước ra cửa.

Hạ Thời ngơ ngác đi theo sau lưng hắn, trong lòng càng thêm kinh ngạc.

Vali đã bỏ vào cốp sau, sau khi lên xe, Hạ Thời mới biết Lục Nam Trầm muốn tự mình lái xe đi.

“Đến huyện Tang Linh ít nhất cũng phải mất năm sáu tiếng, hay là để tài xế lái đi?” Hạ Thời sợ hắn không biết đường sá xa xôi.

“Không cần.”

Lục Nam Trầm không thích hai người đi cùng nhau mà trên đường lại có người ngoài.

Trước khi đi hôm nay, hắn còn căn dặn Hứa Mục rằng nếu không có chuyện gì quan trọng thì đừng gọi điện cho hắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập