Chương 180: Hạ Thời gặp ác mộng, Lục Nam Trầm an ủi
Khi Hạ Thời giật mình tỉnh giấc, toàn thân cô đầm đìa mồ hôi, cơ thể không ngừng run rẩy.
Dưới ánh sáng lờ mờ, Lục Nam Trầm từ phòng hộ lý bên cạnh đã vội vã lao sang. Thấy cô bình an vô sự, trái tim đang căng như dây đàn của hắn mới thoáng thả lỏng.
“Sao thế?” Hắn hỏi.
Hốc mắt Hạ Thời đỏ hoe: “Tôi mơ thấy mình chết rồi.”
Cảm giác ấy chân thực đến rợn người.
Nhắc đến chữ “chết”, dường như đã vô tình chạm trúng vào sợi dây nhạy cảm ẩn sâu trong lòng Lục Nam Trầm. Hắn bước tới, ôm Hạ Thời vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, cố gắng khiến giọng nói của mình trở nên dịu dàng nhất có thể.
“Em không chết, có tôi ở đây rồi.” Hắn khựng lại một chút, rồi trầm giọng nói thêm: “Đừng sợ.”
Phải mất một hồi lâu Hạ Thời mới từ cơn ác mộng quay về với hiện thực.
Cô ngước mắt nhìn Lục Nam Trầm, nhưng ánh sáng quá mờ ảo khiến cô không thể nhìn rõ gương mặt hắn.
“Cảm ơn anh.”
Nói rồi, cô khẽ gạt tay Lục Nam Trầm ra, xoay người nằm lại xuống giường.
Sự khách sáo và xa cách của cô khiến Lục Nam Trầm cảm thấy vô cùng khó chịu. Lần này hắn không trở về phòng bên cạnh nữa mà trực tiếp kéo chăn ra, nằm xuống bên cạnh Hạ Thời rồi vòng tay ôm trọn cô vào lòng.
Cơ thể Hạ Thời cứng đờ, ngay sau đó liền nghe thấy giọng nói trầm thấp của hắn vang lên bên tai:
“Nếu có chuyện gì, thật ra em có thể nói với tôi.”
Cổ họng Hạ Thời nghẹn lại.
Bên ngoài cửa sổ, cuồng phong nổi lên dữ dội, mưa trút xuống như xối xả.
Thời tiết vốn oi bức ngột ngạt cũng nhờ cơn mưa rào bất chợt này mà trở nên mát mẻ hơn hẳn.
Ban đầu Hạ Thời rất sợ hãi, nhưng lúc này được hắn ôm chặt trong lồng ngực, cô lại cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.
Cô vẫn luôn nhớ Lục Nam Trầm mắc chứng sạch sẽ nhẹ, suốt ba năm kết hôn, hắn chưa từng chủ động ôm cô như thế này.
Vậy mà giờ đây, mọi thứ dường như đã đổi thay.
“Lục Nam Trầm, anh còn ghét tôi không?”
Bàn tay người đàn ông đang ôm cô khẽ khựng lại.
Không đợi hắn trả lời, Hạ Thời đã lại lẩm bẩm:
“Tôi thật sự không hiểu nổi...”
Cổ họng Lục Nam Trầm thắt lại, không thốt nên lời.
Lẽ nào con người ta không thể thay đổi sao?
Chính hắn cũng không rõ bản thân rốt cuộc bị làm sao nữa...
Hắn không cho rằng mình có tình cảm với Hạ Thời, chỉ cảm thấy nếu phải bắt đầu tìm hiểu một người phụ nữ khác thì quá đỗi phiền phức.
Hắn chỉ là... sợ cô chết mà thôi.
Rất lâu sau, Lục Nam Trầm mới cất giọng hỏi ngược lại cô: “Nếu tôi ly hôn với em, có phải em sẽ lấy Lãnh Trì không?”
Hạ Thời lắc đầu.
“Tôi không biết.”
Thế nhưng trong thâm tâm, cô chỉ muốn sống một cuộc đời tự do tự tại, không muốn bị trói buộc bởi danh phận con dâu nhà họ Lục nữa.
Hiện tại cô đã có công việc mình yêu thích, lại có các con, cô không còn là người phụ nữ cả đời chỉ biết xoay quanh Lục Nam Trầm, chỉ biết sống vì tình yêu mù quáng như trước kia.
“Bây giờ tôi thả hai người rời đi, có được không?” Lục Nam Trầm bỗng nhiên lên tiếng.
Đáy mắt Hạ Thời lóe lên một tia hy vọng: “Nếu được như vậy, tôi sẽ rất cảm kích anh.”
Lục Nam Trầm lập tức buông lỏng vòng tay đang ôm cô ra, nơi đáy mắt chỉ còn lại sự chế giễu lạnh lùng:
“Em cũng dám mơ mộng thật đấy!”
Một câu nói tàn nhẫn đập tan mọi tia hy vọng của Hạ Thời, cô mới vỡ lẽ vừa rồi Lục Nam Trầm chỉ đang trêu đùa mình.
“Anh coi tôi là thứ gì vậy?”
“Em coi tôi là gì, thì tôi coi em là thứ đó!”
Giả chết, đột ngột biến mất, lại còn sinh con cho người khác...
Mỗi khi nghĩ đến những chuyện này, Lục Nam Trầm chỉ hận không thể băm vằn Lãnh Trì ra thành trăm mảnh, làm sao có khả năng để Hạ Thời cùng gã rời đi?
“Tôi hy vọng em ghi nhớ một câu, tôi trước giờ chưa bao giờ biết tác thành cho kẻ khác.”
Đêm hôm đó, cả hai người đều trằn trọc không sao ngủ được.
Ở một nơi khác, tại chỗ ở của Nguyễn Tinh Thần.
Ả nhận được tin tức Hạ Thời gặp tai nạn xe cộ nhưng căn bản không hề mất mạng.
Đúng lúc này, một cuộc điện thoại gọi tới. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã truyền đến giọng nói hoảng loạn của Nghiêm Húc: “Tinh Thần, em mau cứu anh với.”
“Bây giờ anh đang ở bên ngoài, trốn chui trốn lủi suốt từ nãy đến giờ.”
Ánh mắt Nguyễn Tinh Thần tối sầm lại: “Hiện tại anh đang trốn ở đâu?”
Nghiêm Húc lập tức nói cho ả địa chỉ.
Sau khi nghe xong địa chỉ, Nguyễn Tinh Thần không nói hai lời, lập tức chuyển tiếp vị trí đó cho phía cảnh sát.
Bình luận