Chương 179: Lãnh Trì lo cho Hạ Thời

Lãnh Trì hiểu ý Hạ Thời là gì: “Em nghỉ ngơi cho tốt đi, chuyện này cứ giao cho anh.”

Nói xong, anh bảo bác sĩ đến kiểm tra lại cho Hạ Thời lần nữa, xác định không có vấn đề gì mới chào từ biệt rời đi.

Lúc Lục Nam Trầm bận xong chạy tới, Lãnh Trì đã không còn ở đó nữa.

Đi cùng anh ta còn có Thẩm Trạch.

Y tá đang thay thuốc cho Hạ Thời, hai người không đi vào mà đứng ở ngoài vườn hoa của bệnh viện.

Thẩm Trạch khó hiểu: “Sao tự nhiên lại bị tai nạn xe? Đã tra ra xe gây tai nạn và kẻ gây án chưa?”

Lục Nam Trầm kể cho hắn nghe chuyện sau khi mình đưa Hạ Thời đến bệnh viện, Lãnh Trì đã tìm thấy chủ xe gây tai nạn trước một bước.

Thẩm Trạch không khỏi chậc lưỡi: “Tên này cũng có chút thủ đoạn đấy, lại có thể cướp trước một bước vì vậy với cậu.”

Lục Nam Trầm nghe vậy, bỗng lên tiếng hỏi hắn:

“Cậu thấy hắn ta vì vậy với tôi thế nào?” Hắn nhớ đến việc sau khi Hạ Thời xảy ra chuyện, người đầu tiên cô liên lạc chính là Lãnh Trì.

Thẩm Trạch ngẩn ra.

Lúc phản ứng lại, không khỏi mỉm cười:

“Lục ca, sao hắn ta có thể vì vậy được với anh?

Hắn có bản lĩnh đến đâu thì mọi thứ ở trong nước chẳng phải vẫn nằm trong lòng bàn tay anh sao?”

Lục Nam Trầm im lặng lắng nghe, trong lòng không hề cảm thấy vui vẻ hơn là bao.

Gió lạnh thốc vào mặt, mang theo chút mưa lất phất.

“Cậu có biết không? Sau khi Hạ Thời xảy ra chuyện, người đầu tiên cô ấy liên lạc chính là hắn.”

Thẩm Trạch không khỏi ngạc nhiên, một lát sau mới nói: “Có thể là cậu ta biết cách dỗ dành người khác thôi, phụ nữ chẳng phải đều thích những lời đường mật hay sao, với lại, tên nhóc đó trông cái mặt y như con hồ ly.”

Lục Nam Trầm rất anh tuấn, ví dụ như, anh ta chính là đóa hoa cao lãnh chỉ có thể đứng từ xa ngắm nhìn.

Mà Lãnh Trì không những đẹp trai, lại còn mang theo chút vẻ yêu mị tà khí, chính là một con hồ ly đực.

Phụ nữ nói chung rất khó chống lại sức hút quyến rũ từ loại tiểu thịt tươi này.

Thẩm Trạch tỏ vẻ khinh thường với kiểu đàn ông như Lãnh Trì, mặt mũi quá đẹp mã thì chẳng qua cũng chỉ là ngoại hình hào nhoáng bên ngoài mà thôi.

“Muộn rồi, cậu về đi.” Lục Nam Trầm nói.

Thẩm Trạch nghẹn họng, mới đến đây được bao lâu chứ, đã muốn đuổi người rồi á?

“Được.”

Dù không cam lòng, anh ta cũng chỉ đành rời đi.

Trước khi đi, anh ta không kìm được mà liếc nhìn về phía phòng bệnh của Hạ Thời.

Lục Nam Trầm quay lại bên ngoài phòng bệnh.

Thuốc của Hạ Thời đã thay xong, vừa hay nhìn ra cửa, chạm phải ánh mắt của hắn.

Bộ âu phục phẳng phiu trên người người đàn ông hôm nay có chút nhàu nhĩ, trên cằm thậm chí còn lấp ló vài sợi râu mọc lởm chởm.

Lục Nam Trầm vốn là kẻ ưa sạch sẽ, đây là lần đầu tiên Hạ Thời thấy anh ta lôi thôi lếch thếch thế này.

Hắn dường như phát hiện ra sự khó hiểu trong mắt Hạ Thời, sải bước đi thẳng tới.

“Tôi bảo người mang bữa sáng tới đây.”

Không hề nhắc đến chuyện của Lãnh Trì, Lục Nam Trầm liếc nhìn chiếc áo khoác vest bị cô đặt sang một bên, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh cô.

Hạ Thời chú ý đến vết sẹo trên mu bàn tay lúc hắn kéo ghế.

“Tay của anh?”

Tay của Lục Nam Trầm từ trước đến nay vẫn luôn rất đẹp, sao lại bỗng dưng thêm nhiều vết sẹo đến vậy?

“Chút thương tích nhỏ thôi.” Lục Nam Trầm thản nhiên ngồi xuống.

Hạ Thời hoàn toàn không nghĩ tới vết thương trên tay hắn là do lúc phá cửa kính cứu mình ra ngoài đã bị cắt trúng.

“Nghe bác sĩ nói là anh đã đưa tôi đến bệnh viện, cảm ơn anh.” Hạ Thời không nói thật về Lãnh Trì, sợ hắn nổi giận.

Sắc mặt Lục Nam Trầm dịu đi không ít: “Cô là vợ của tôi, tôi đưa cô đến bệnh viện là điều nên làm.”

“Vụ tai nạn lần này...”

Lời của Lục Nam Trầm còn chưa dứt, Hạ Thời đã lập tức lên tiếng: “Là tai nạn ngoài ý muốn.”

Cô biết Lục Nam Trầm quan tâm Nguyễn Tinh Thần đến nhường nào, nếu nói cho hắn sự thật, hắn chắc chắn sẽ bảo vệ Nguyễn Tinh Thần.

Lục Nam Trầm thâm trầm nhìn cô, không hề chất vấn lời cô nói.

Bữa sáng được đưa tới, hai người cùng nhau dùng bữa.

Ăn xong, Lục Nam Trầm cũng không có ý định rời đi, mà ở lại phòng bệnh làm việc.

Hạ Thời vẫn phải ở lại viện theo dõi.

Đến tối, khung cảnh bên ngoài màn đêm vô cùng thê lương.

Hạ Thời đọc sách rất lâu, thấy Lục Nam Trầm vẫn chưa rời đi, cơn buồn ngủ ập đến nên cô thiếp đi.

Trong giấc ngủ mơ màng, cô lại mơ thấy Nghiêm Húc.

Người đàn ông trừng trừng hai mắt, tay cầm một con dao dài, thẳng thừng đâm về phía cổ họng cô.

“Đừng mà!!”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập