Chương 178: Hạ Thời tỉnh lại trong bệnh viện
Hạ Thời mất một lúc lâu mới dần tỉnh táo lại, phát hiện trên trán, trên tay và chân mình đều đã được băng bó bằng gạc trắng.
Khoảng thời gian rạng sáng, bầu trời bên ngoài đen kịt một màu u ám.
Đèn trong phòng bệnh của Hạ Thời vẫn chưa tắt, cô nghiêng đầu, dưới ánh sáng dịu nhẹ, một bóng người đang gục đầu ngồi cạnh mình.
“Lãnh Trì...”
Đôi môi tái nhợt của cô khẽ mấp máy.
Lãnh Trì ngủ rất nông, nghe thấy tiếng gọi khẽ khàng của người phụ nữ liền nhanh chóng bừng tỉnh.
“Em tỉnh rồi à? Còn thấy khó chịu ở đâu không?”
Bác sĩ nói cô ngồi ở ghế sau nên vết thương không quá nghiêm trọng.
Hạ Thời lắc đầu: “Tài xế...”
“Bác ấy cũng không sao, đã được cứu chữa kịp thời rồi.” Lãnh Trì đáp.
Hạ Thời an tâm, sau đó hỏi Lãnh Trì chuyện gì đã xảy ra sau khi cô ngất đi.
Từ miệng Lãnh Trì, cô biết được rằng sau khi cô hôn mê không lâu.
Lãnh Trì đã dẫn người tới nơi và bắt được Nghiêm Húc đang bỏ trốn.
“Lục Nam Trầm cũng tới, là anh ta đưa em đến bệnh viện.” Lãnh Trì không hề giấu giếm chuyện này.
Nhưng anh ấy không nói cho Hạ Thời biết Lục Nam Trầm đã lôi cô ra khỏi xe như thế nào, cũng không nói cho cô biết Lục Nam Trầm đã ở bên cạnh cô suốt một đêm dài, chỉ mới rời đi cách đây nửa tiếng trước.
Hạ Thời vốn biết Lục Nam Trầm phái vệ sĩ theo dõi mình, hơn nữa tài xế lại là người của Lục Nam Trầm, cho nên việc hắn biết cô gặp nạn là điều rất dễ dàng.
May mà Lãnh Trì đã tới khiến Nghiêm Húc sợ hãi bỏ chạy, nếu không e rằng cô thực sự không còn mạng sống.
Hạ Thời theo bản năng nghĩ rằng Lãnh Trì đến sớm hơn Lục Nam Trầm, và cũng nghĩ người ban đầu cứu mình ra chính là Lãnh Trì.
Có lẽ khi thích một người ai cũng sẽ có chút ích kỷ, Lãnh Trì đã không giải thích tường tận chuyện này với Hạ Thời.
“Lục Nam Trầm trước giờ luôn không cho phép tôi gặp anh, anh ở đây trông nom tôi, anh ta có biết không?” Hạ Thời hỏi.
Lãnh Trì hiểu cô đang lo lắng điều gì.
“Yên tâm đi, anh ta biết.”
Lãnh Trì và Lục Nam Trầm đến bệnh viện trước sau không cách nhau bao lâu.
Khi Hạ Thời ở trong phòng cấp cứu, bề ngoài hai người họ cư xử khá lịch thiệp, không ai làm bẽ mặt ai.
Một tiếng trước, Lục Nam Trầm vì có việc bận nên đã rời đi trước, trước khi đi còn bố trí không ít vệ sĩ canh giữ ở cửa, mọi động tĩnh trong phòng bệnh đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn.
Lãnh Trì và Hạ Thời nếu có làm gì thì hắn đều sẽ biết rõ.
Thấy môi Hạ Thời rất khô, Lãnh Trì đứng dậy lấy cho cô một ly nước ấm, đưa tới tận miệng cô:
“Anh đã cho người trông chừng Nghiêm Húc cẩn thận rồi.”
“Sau này Lôi Thất không có ở đây, anh sẽ để người khác bảo vệ em.”
Sau khi uống nước xong, Hạ Thời gật đầu.
“Vâng, được.”
Lãnh Trì đỡ cô ngồi dậy: “Anh đã cho người điều tra rồi, kẻ lái xe đâm em tên là Nghiêm Húc, trước đây ở nước ngoài là một ông chủ nhỏ, lúc Nguyễn Tinh Thần tiếp cận hắn ta thì hắn ta vốn đã có một vị hôn thê.”
“Nghiêm Húc rất thích Nguyễn Tinh Thần, vì ả mà làm ầm ĩ đòi chia tay với vị hôn thê, hơn nữa còn bỏ ra số tiền lớn để nâng đỡ ả thành ca sĩ, thậm chí còn đích thân viết nhạc cho ả.”
“Chỉ có điều sau này việc kinh doanh của Nghiêm Húc bị phá sản, không còn tiền để chu cấp cho Nguyễn Tinh Thần nữa, cho nên ả mới chọn quay về nước phát triển sự nghiệp.”
Hạ Thời lặng lẽ lắng nghe, không hề cảm thấy ngạc nhiên chút nào.
Bởi vì từ rất lâu trước đây, cô đã nghe ngóng được quá khứ phong phú của Nguyễn Tinh Thần, chỉ là không chi tiết đến mức này mà thôi.
Cô tin rằng nếu bây giờ Lục Nam Trầm cũng phá sản, Nguyễn Tinh Thần nhất định cũng sẽ dứt áo ra đi như vậy.
Nhưng đạo lý này, có rất nhiều người lại chẳng thể nhìn thấu.
“Người thực sự muốn tôi chết không chỉ có mỗi gã, mà còn có cả Nguyễn Tinh Thần nữa.”
“Hôm nay từ miệng gã tôi mới biết được, gã làm vậy là để lấy lòng Nguyễn Tinh Thần. Tôi không muốn cứ thế tống gã vào tù.” Hạ Thời nói.
Cô biết người thực sự muốn hãm hại mình là Nguyễn Tinh Thần.
Tống Nghiêm Húc vào tù, đối với Nguyễn Tinh Thần mà nói ngược lại lại là một chuyện tốt, sẽ không còn ai bám riết lấy ả nữa.
“Tôi muốn gã nhìn rõ bộ mặt thật của Nguyễn Tinh Thần.”
Hạ Thời nghĩ nếu cứ thế thả Nghiêm Húc đi, không chừng lúc nào đó gã lại tới hại mình tiếp.
Chi bằng giúp gã một tay, để gã hoàn toàn hết hy vọng với Nguyễn Tinh Thần.
Ngoài ra, qua cuộc đối thoại hôm nay, cô nhận thấy Nghiêm Húc là một kẻ vô cùng cực đoan.
Nếu như Nguyễn Tinh Thần muốn mượn tay gã để hại cô.
Vậy thì tại sao cô không thể làm như ả, để Nghiêm Húc quay lại trừng trị ả chứ?
Bình luận