Chương 181: Nghiêm Húc bị bắt

Nghiêm Húc vẫn ôm ấp hy vọng vào Nguyễn Tinh Thần, cho đến khi người của Lãnh Trì đưa hắn đến địa chỉ giả mà hắn đã dùng để lừa ả.

Nhìn thấy một toán cảnh sát đang mai phục sẵn trong bụi cỏ, Nghiêm Húc ngồi trong chiếc xe con màu đen không thể tin vào mắt mình.

“Thấy chưa? Người phụ nữ này căn bản chưa từng muốn cứu anh, không những thế, ả ta còn luôn lợi dụng anh.” Vệ sĩ trông chừng Nghiêm Húc lạnh lùng lên tiếng.

Nghiêm Húc lắc đầu quầy quậy: “Tôi không tin, điện thoại của cô ấy chắc chắn đã bị người ta nghe lén rồi!”

Vệ sĩ không ngờ đến nước này mà kẻ ngu ngốc này vẫn không chịu chấp nhận sự thật.

Nhiệm vụ mà ông chủ giao cho bọn họ chính là khiến tên này nhìn rõ bộ mặt thật của Nguyễn Tinh Thần. Đã là hắn vẫn chưa nhìn rõ, vậy thì cứ từ từ, bọn họ có thừa thời gian.

Chiếc xe nhanh chóng rời khỏi đó, khiến nhóm người đến vây bắt Nghiêm Húc phải vồ hụt.

Nguyễn Tinh Thần vốn tưởng rằng Nghiêm Húc chắc chắn sẽ bị bắt, không ngờ người lại một lần nữa chạy thoát.

Ả không khỏi lo lắng bất an, nhất thời không biết phải làm sao.

...

Biệt thự Đái Trán.

Sau khi Hạ Thời xuất viện trở về, cô liền nhận được cuộc gọi từ Triệu Duy Duy.

Thanh âm đầu tiên lọt vào tai cô là giọng nói đầy quan tâm của Hạ Vân Cảnh: “Mẹ ơi, dạo này mẹ sống có tốt không?”

Hạ Thời đã dặn dò Lãnh Trì tuyệt đối không được nhắc chuyện cô bị tai nạn xe cộ với nhóm người Duy Duy.

Vì vậy, Hạ Vân Cảnh hoàn toàn không biết việc mẹ mình vừa gặp tai nạn.

“Ừm, mẹ sống rất tốt.” Hạ Thời dịu dàng đáp lại.

Sau đó, cô lại hỏi Hạ Vân Cảnh: “Con đang ở trường học sao? Có nghịch ngợm làm phiền dì Duy Duy không đấy?”

Hạ Vân Cảnh nói chuyện bằng giọng điệu vô cùng nghiêm túc.

“Mẹ à, con đâu còn là đứa trẻ ba tuổi nữa.”

Hạ Vân Cảnh quay đầu nhìn căn phòng bừa bộn như bãi chiến trường, nơi Triệu Duy Duy vẫn đang khổ sở học thuộc lòng các văn bản pháp luật, trong lòng thầm thở dài.

Mẹ không hề biết rằng, thực ra là cậu bé đang phải chăm sóc cho dì Duy Duy.

Hơn nữa, không thể không thừa nhận, dì Duy Duy quả thực có chút ngốc nghếch.

Hạ Vân Cảnh vừa nghĩ vậy, Triệu Duy Duy đã nhận ra ánh mắt của cậu bé, liền ôm một cuốn sách pháp luật sơ cấp, toe toét cười với cậu.

“... Quả nhiên là thế.” Đúng là ngốc thật.

Hạ Thời trò chuyện với cậu bé một lát rồi bảo cậu đưa điện thoại cho Triệu Duy Duy.

Hạ Vân Cảnh bước tới trước mặt Triệu Duy Duy, lưu luyến đưa máy cho cô ấy.

“Mẹ cháu muốn nói chuyện với dì.”

“Được rồi.”

Triệu Duy Duy một tay cầm sách, một tay nhận lấy điện thoại.

“Thời Thời, cậu đừng lo cho Tiểu Cảnh, thằng bé ngoan lắm. Cậu không biết đâu, bây giờ toàn bộ lũ trẻ trong trường mẫu giáo đều nghe lời nó răm rắp...” Triệu Duy Duy hào hứng kể lại từng chuyện của Hạ Vân Cảnh ở trường trong những ngày qua.

Hạ Thời yên lặng lắng nghe.

Trong lòng cô dâng lên niềm áy náy khôn nguôi vì không thể luôn ở bên cạnh hai đứa con để chứng kiến từng bước trưởng thành của chúng.

Khi trò chuyện, thời gian trôi qua rất nhanh, Triệu Duy Duy còn lên kế hoạch sau khi vụ kiện kết thúc, hai người bọn họ sẽ cùng nhau làm một chuyến du lịch ngẫu hứng.

Dù biết chặng đường phía trước còn rất dài, nhưng Hạ Thời vẫn mỉm cười đồng ý.

Trước khi cúp máy, Tiểu Cảnh vẫn không quên dặn dò cô phải uống sữa, uống vitamin đầy đủ.

Trái tim Hạ Thời tràn ngập cảm giác ấm áp.

Chiều hôm nay, Lục Nam Trầm ra ngoài, không biết khi nào mới về.

Hạ Thời muốn nghỉ ngơi thật tốt, bèn ra khu vườn của biệt thự dạo bước.

Khu vườn của Đái Trán trước đây từng được cô dày công bài trí một lần, nhưng Lục Nam Trầm lại chê bai sặc sỡ hoa hòe, cuối cùng tất cả đều bị đổi thành những loại cây xanh không có hoa, cả khu vườn rộng lớn căn bản không thể tìm thấy một cánh hoa nào...

Y hệt như con người Lục Nam Trầm, lạnh lẽo và cứng nhắc.

Hạ Thời vừa đi dạo, bỗng nhiên ở góc tường phát hiện một nhành cúc dại nhỏ bé.

Cô bất giác dừng bước, lặng lẽ ngắm nhìn nó.

Khi Lục Nam Trầm trở về, không thấy cô trong phòng khách và phòng ngủ, bước ra ngoài thì thấy cô đang thẫn thờ nhìn một bông hoa dại nơi góc tường.

Hắn bất chợt nhớ lại năm đầu tiên hai người mới kết hôn, cô cả người lấm lem bùn đất, hào hứng khoe với hắn những khóm hoa rực rỡ sắc màu do chính tay mình trồng trong vườn.

Khi ấy, hắn chỉ lạnh lùng buông một câu: “Đổi lại như cũ đi.”

Tối hôm đó, cô vừa tự tay nhổ bỏ những khóm hoa đã trồng, vừa âm thầm rơi nước mắt.

Lục Nam Trầm không làm phiền Hạ Thời, hắn quay trở lại phòng khách, bấm số gọi cho quản gia ở nhà cũ.

“Lâm bá, tối nay gọi mấy người thợ làm vườn qua đây, trồng thêm ít hoa.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập