Chương 175: Hạ Thời rời khỏi văn phòng Lục Nam Trầm
Hạ Thời nói xong liền cầm lấy túi xách trên bàn làm việc của mình, rồi bước ra ngoài dưới ánh mắt kinh ngạc của Lục Nam Trầm.
Lục Nam Trầm nhìn theo bóng lưng rời đi của người phụ nữ, ngẫm lại những lời cô vừa nói, hồi lâu vẫn chưa thể hoàn hồn.
Đây là Hạ Thời sao?
Người vợ vốn luôn quen nhẫn nhịn người khác của hắn sao?
Không hiểu vì sao, khi bị cô mỉa mai châm chọc, Lục Nam Trầm lại chẳng hề tức giận một chút nào.
Ngược lại, hắn còn có cái nhìn khác về Hạ Thời, trước đây là do hắn đã xem thường người vợ này của mình.
Hứa Mục chú ý tới tình hình bên này, gõ cửa bước vào.
“Lục tổng.”
Lục Nam Trầm không cho anh ta sắc mặt tốt:
“Chuyện gì?”
“Cổ phiếu của Trung Gia Truyền Thông gần đây đều vì chuyện của Nguyễn Tinh Thần mà sụt giảm, chúng ta nên để Trung Gia tự xử lý, hay là cử đội ngũ quan hệ công chúng sang?”
Bởi vì Lục Nam Trầm từng căn dặn, sau này chuyện của Nguyễn Tinh Thần hắn sẽ không nhúng tay vào nữa.
Cho nên Hứa Mục không dám tự ý quyết định.
Lục Nam Trầm day day mi tâm: “Cậu đi điều tra cho tôi một người, Thời lão sư ở Estonia, chuyên viết nhạc.”
Hứa Mục tưởng rằng hắn muốn giúp Nguyễn Tinh Thần dọn dẹp mớ hỗn độn này, bèn gật đầu.
“Vâng.”
Vì trước đó từng dùng thủ đoạn đặc biệt để lấy được thông tin của Hạ Thời, lần này lại có phương hướng rõ ràng, Hứa Mục lập tức gọi một cuộc điện thoại ra nước ngoài.
Hai tiếng sau liền có tin tức.
“Vị Thời lão sư này rất có danh tiếng ở nước ngoài, từng sáng tác ca khúc cho không ít ca sĩ nổi tiếng.”
Hứa Mục dừng lại một chút, rồi nói tiếp: “Người của chúng ta còn tra ra được, cô ấy vậy mà lại chính là Hạ tiểu thư.”
“Hạ Thời?” Ánh mắt Lục Nam Trầm căng thẳng.
Tin tức mà Nguyễn Tinh Thần không tra ra được, Hứa Mục thông qua các biện pháp đặc biệt đã nắm rõ, anh ta gật đầu xác nhận.
Lục Nam Trầm nghe vậy, đáy mắt ngập tràn vẻ kinh ngạc.
Chẳng trách vừa rồi Hạ Thời lại phẫn nộ đến thế, hóa ra bài hát đó là của cô.
Sau đó, hắn càng thêm tò mò về những trải nghiệm trong những năm qua ở nước ngoài của Hạ Thời.
Rốt cuộc cô còn có những chuyện gì mà hắn chưa tra ra được nữa đây?
“Chuyện này, ngoài tôi ra thì không cần nói cho bất kỳ ai biết, hiểu chưa?” Lục Nam Trầm lại phân phó cho Hứa Mục.
“Vâng.”
Khi Hứa Mục chuẩn bị rời đi, lại hỏi Lục Nam Trầm: “Vậy chuyện của Nguyễn Tinh Thần thì sao ạ?”
“Không cần xử lý khủng hoảng truyền thông.”
Lục Nam Trầm đáp.
Một công ty Trung Gia hắn vẫn còn tổn thất nổi.
Hứa Mục không hiểu lắm tại sao Lục Nam Trầm lại đưa ra quyết định như vậy.
Anh ta theo Lục Nam Trầm nhiều năm như vậy, biết rõ hắn trước giờ không bao giờ làm ăn thua lỗ.
“Nhưng như vậy danh tiếng công ty của chúng ta cũng sẽ bị tổn hại theo.”
Lục Nam Trầm lật xem tài liệu: “Hậu quả do Nguyễn Tinh Thần gây ra, nên để tự cô ta gánh vác.”
“Nếu cô ta không làm tốt nghề ngôi sao này, thì không cần làm nữa.”
Ý tứ chính là bỏ xe giữ tướng.
Lục Nam Trầm nói hoàn toàn là sự thật.
Những năm qua, những gì hắn làm cho Nguyễn Tinh Thần đã đủ nhiều rồi.
Nhưng cô ta vẫn không biết thỏa mãn, còn muốn gả cho hắn.
Hắn nhanh chóng đọc xong số tài liệu trên tay, sau đó đứng dậy, chuẩn bị trở về Đái Trán.
......
Sau khi Hạ Thời rời khỏi công ty, cô lên xe, bảo tài xế đưa mình về.
Sau khi xe chạy được một lúc, cô lờ mờ cảm giác có xe bám theo mình, nhưng khi ngoái đầu nhìn lại thì chẳng thấy ai.
Lôi Thất gần đây có việc phải về quê, còn vệ sĩ của Lục Nam Trầm dường như cũng không còn theo sát cô từng giây từng phút nữa.
Hạ Thời ngỡ là do mình đa nghi nên không nghĩ nhiều.
Thế nhưng cô lại không biết rằng, có một gã đàn ông đội mũ lưỡi trai, lái một chiếc taxi, những ngày này vẫn luôn theo dõi cô sát sao.
Bởi vì bên cạnh Hạ Thời không phải vệ sĩ thì cũng là tài xế, Nghiêm Húc rất khó tiếp cận cô, chỉ đành kiên nhẫn chờ đợi thời cơ.
Hôm nay cũng vậy.
Gã bám đuôi theo Hạ Thời suốt dọc đường, cũng đang suy tính xem nên ra tay với Hạ Thời thế nào.
Trước đó, gã đã gửi một tin nhắn cho Nguyễn Tinh Thần.
“Tinh Thần, anh đã nói anh có thể bảo vệ em thì nhất định sẽ làm được, em cứ yên tâm, mọi mối đe dọa của em, anh đều sẽ giúp em trừ khử.”
Nguyễn Tinh Thần đang làm đẹp thì nhìn thấy tin nhắn Nghiêm Húc gửi tới, kèm theo một bức ảnh.
Phía trước bức ảnh là một chiếc Bentley với những đường nét mượt mà.
Ánh mắt ả lạnh đi, gõ chữ gửi lại.
“Nếu anh làm được, em nhất định sẽ cùng anh quay về Los Angeles.”
Bình luận