Chương 176: Nghiêm Húc tông xe vào Hạ Thời

Có được lời bảo đảm này, Nghiêm Húc dù có phải bỏ mạng cũng chẳng màng.

Gã nhấn mạnh chân ga, nhân lúc đoạn đường vắng vẻ không có người và xe cộ qua lại, liền lao thẳng về phía xe của Hạ Thời.

Hạ Thời và tài xế cũng nhận ra tình hình bất thường.

Tài xế vội vàng đánh tay lái, muốn né tránh.

Nhưng chiếc taxi kia lao tới với tốc độ cực nhanh, căn bản không phải là thứ ông có thể tránh được.

“Rầm!” Một tiếng va chạm kinh hoàng vang lên, cả thân xe bị đâm lõm một mảng lớn rồi lật nghiêng sang một bên.

Tài xế ngất lịm ngay tại chỗ.

Hạ Thời cũng bị va đập vỡ đầu, nhưng vẫn còn chút ý thức, cô nhìn thấy máu chảy ròng ròng trên mặt mình, tầm nhìn dường như sắp bị nhuộm đỏ.

Cô dùng hết sức lực, muốn mở cửa xe để bò ra ngoài.

Nhưng đúng lúc này, một người đàn ông đội mũ lưỡi trai, râu ria xồm xoàm xuất hiện trước mặt cô với vẻ mặt ngông cuồng dữ tợn.

“Cứu... cứu mạng...”

Hạ Thời còn tưởng đây chỉ là một vụ tai nạn giao thông, không kìm được mà lên tiếng cầu cứu gã.

Nghiêm Húc không hề do dự, trực tiếp khóa chặt cửa xe lại, lạnh lùng nhìn cô.

“Tao không đến để cứu mạng mày.”

Ánh mắt Hạ Thời căng thẳng, tai cô ù đi từng hồi.

Nghiêm Húc lại nói: “Tao đến là để lấy mạng mày!”

Hạ Thời không dám tin nhìn gã: “Tôi... không quen anh.”

Trong ký ức của cô, cô hoàn toàn không quen biết người đàn ông này, tại sao gã lại muốn lấy mạng cô?

Nghiêm Húc cứ thế dựa người ngồi cạnh cửa kính, nhằm ngăn cô bò ra ngoài.

“Muốn biết tại sao tao lại muốn hại mày không?”

Hạ Thời khó nhọc gật đầu.

Nghiêm Húc cũng chẳng thèm giấu giếm: “Có trách thì trách mày không nên bắt nạt Tinh Thần.”

Tinh Thần...

Nguyễn Tinh Thần...

“Anh là gì của cô ta?” Hạ Thời không cam tâm cứ thế mà chết.

“Tao là người cô ấy thích, là người đàn ông của cô ấy.” Nghiêm Húc gằn từng chữ đáp lại.

Nghe thấy câu này, Hạ Thời không khỏi nhớ lại mấy ngày trước, Nguyễn Tinh Thần từng nói với Lục Nam Trầm rằng có fan cuồng tìm đến tận nhà ả.

Cô ướm hỏi: “Anh là fan của cô ta sao?”

Cô biết có một số người hâm mộ sẽ làm ra những hành động quá khích.

Nghiêm Húc vội vàng phủ nhận: “Fan cái gì chứ? Lúc cô ấy còn chưa nổi tiếng, tao đã ở bên cô ấy rồi.”

“Tao là người đàn ông đầu tiên của cô ấy, tao là bạn trai cô ấy, hồi ở nước ngoài, quan hệ giữa chúng tao tốt đến mức nào mày không biết đâu.”

Hạ Thời lại một lần nữa chấn động.

Cô biết Nguyễn Tinh Thần ở nước ngoài không hề trong sạch như những gì ả tự nói.

Nhưng đây là lần đầu tiên gặp được người bạn trai ở nước ngoài của ả.

Bộ não cô nhanh chóng nghĩ cách thoát thân, thấy người đàn ông này để tâm đến Nguyễn Tinh Thần như vậy, cô chợt nghĩ ra điều gì đó, bèn cố ý đả kích gã.

“Nhưng sao tôi lại nghe cô ta nói với Lục Nam Trầm rằng, anh là... một kẻ hâm mộ cuồng loạn của cô ta?”

“Mày nói cái gì?”

Hạ Thời gắng gượng nén đau, nói tiếp: “Anh không biết sao? Cô ta sắp gả cho Lục Nam Trầm rồi.”

“Mày nói bậy.” Nghiêm Húc đã điều tra qua, Lục Nam Trầm căn bản không có ý định cưới Nguyễn Tinh Thần.

“Làm sao tôi có thể nói bậy được? Anh đã biết tôi, ắt hẳn phải rõ tôi chính là vợ của Lục Nam Trầm chứ?”

“Cô ta vì Lục Nam Trầm mà có thể nói là hao tâm tổn trí, mấy hôm trước, có phải anh đã đến tìm cô ta không? Cô ta bảo anh động tay động chân với cô ta, còn tìm đến Lục Nam Trầm than thở, nói rằng có một kẻ biến thái đã đến nhà cô ta.”

Hạ Thời vừa nói vừa quan sát sắc mặt của gã.

Ngay từ lúc xe bị lật, cô đã ấn vào thiết bị khẩn cấp trên máy trợ thính.

Thiết bị này là trước đây Lãnh Trì vì sợ cô bị bệnh hay gặp chuyện bất trắc nên đã chuẩn bị sẵn, chỉ cần ấn nút, Lôi Thất sẽ biết cô đang gặp nguy hiểm.

Mong sao Lôi Thất mau chóng liên hệ người đến cứu cô!

Nghiêm Húc yêu Nguyễn Tinh Thần đến mù quáng, căn bản không chịu tin lời Hạ Thời.

“Mày nói dối, cô ấy yêu tao, cô ấy vừa mới bảo sẽ cùng tao đến Los Angeles.”

Hạ Thời cũng hiểu ra, gã này đã bị Nguyễn Tinh Thần đem ra làm trò đùa rồi.

“Anh thật đáng thương làm sao, cô ta đang có cuộc sống êm ấm đủ đầy, tại sao lại phải theo anh ra nước ngoài? Tôi mà chết đi, cô ta có thể danh chính ngôn thuận trở thành Lục phu nhân.”

“Còn anh, ngày anh phải ngồi tù cũng chẳng còn xa nữa đâu.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập