Chương 174: Hạ Yến hiểu lầm Lãnh Trì thích Nguyễn Tinh Thần
Hạ Yến hiểu rõ nhất bộ mặt thật của mấy nữ minh tinh trong giới giải trí.
Với tư cách là bạn của Lãnh Trì, anh ta không thể không khuyên can.
Lãnh Trì mới nhận ra anh ta đã hiểu lầm người:
“Không phải Nguyễn Tinh Thần.”
Hạ Yến ngơ ngác khó hiểu.
“Không phải ả ta thì còn có thể là ai được nữa?”
Anh ta chỉ biết đến những tin đồn giữa Nguyễn Tinh Thần và Lục Nam Trầm.
“Hạ Thời.”
Hạ Thời...
Hạ Yến suy nghĩ một chút, rất nhanh đã nhớ ra người này.
Anh ta càng thêm chấn kinh: “Cậu muốn cướp vợ của Lục Nam Trầm á??”
Nếu bảo là tranh giành Nguyễn Tinh Thần thì còn có lý, dẫu sao hai người họ vẫn chưa kết hôn.
Nhưng Hạ Thời... Hạ Yến cẩn thận nhớ lại, anh ta đã nhớ ra người phụ nữ này.
Là thiên kim tiểu thư của nhà họ Hạ trước kia, nhưng lại là một kẻ điếc, không thể bước lên nơi thanh nhã sang trọng.
Cũng là người phụ nữ duy nhất từng khiến Lục Nam Trầm phải chịu vấp ngã.
Nghe đồn khi hai người kết hôn, mẹ và em trai cô ta đã cuỗm sạch của hồi môn cùng sính lễ bỏ trốn.
Rốt cuộc Lục Nam Trầm chẳng có được thứ gì, biến thành trò cười cho cả thiên hạ.
Khoảng thời gian đó, anh ta cũng từng theo dõi hóng hớt vụ này.
Về sau, Hạ Thời dần dần bặt vô âm tín, nếu không nhờ Lãnh Trì nhắc tới thì anh ta đã quên mất Lục Nam Trầm từng có một người vợ.
“Anh bạn à, cậu nghĩ thế nào vậy? Đó là phụ nữ đã có chồng, hơn nữa còn là một kẻ điếc...” Có lẽ sợ chọc giận Lãnh Trì, Hạ Yến vội đổi sang một từ nghe êm tai hơn: “... người khiếm thính, cô ta không xứng với cậu đâu.”
“Xứng hay không xứng không phải nhìn vào những điều kiện bên ngoài này.” Lãnh Trì đáp.
Hạ Yến nghe thấy câu này liền biết anh đã thực sự lún sâu vào rồi.
Anh ta có chút tò mò, rốt cuộc người tên Hạ Thời này có ma lực gì ghê gớm?
Sao lại có thể khiến một người đàn ông máu lạnh như Lãnh Trì phải si mê như điếu đổ thế này?
Mấu chốt là anh thích nhưng người ta như Lục Nam Trầm có chịu nhường hay không?
Theo cách nhìn của anh ta, phụ nữ ấy mà, nếu đã là của mình thì dẫu có vứt bỏ đi cũng chẳng bao giờ chịu chia sẻ cho người đàn ông khác.
“Được rồi, không nói với cậu nữa.”
Lãnh Trì biết những lời thốt ra từ miệng anh ta đều là những thứ mình không muốn nghe, dứt khoát cúp điện thoại.
Kể từ khi gặp lại Hạ Thời vào năm năm trước, anh đã hạ quyết tâm lần này nhất định sẽ bảo vệ cô thật tốt, ở bên cạnh cô.
......
Tập đoàn Lục Thị.
Khi Hạ Thời quay trở lại văn phòng, Lục Nam Trầm cũng đã về từ lâu.
Ở cùng Lục Nam Trầm trong phòng lúc này còn có cả Nguyễn Tinh Thần.
Cô ta ăn vận trang điểm tinh tế ngồi trên ghế sô pha, đáy mắt ngập tràn vẻ tức tối.
Hai hôm trước, cô ta bảo Nghiêm Húc ra tay với Hạ Thời, thế nhưng cái gã đàn ông vô dụng Nghiêm Húc đó lại bảo bên cạnh Hạ Thời có vệ sĩ theo sát, nhất thời chưa thể tiếp cận được cô.
Mà hiện tại tin tức trên mạng ngày càng bùng nổ dữ dội, danh tiếng của cô ta đã hoàn toàn bị hủy hoại.
Nguyễn Tinh Thần còn thử cho người điều tra thông tin của Hạ Thời ở nước ngoài, nhưng dường như đã bị ai đó cố tình xóa sạch, cô ta căn bản không điều tra ra được gì.
Càng như vậy, cô ta lại càng thêm sợ hãi, sợ rằng Hạ Thời sẽ cướp Lục Nam Trầm về lại tay mình.
Nguyễn Tinh Thần thấy Hạ Thời quay về liền đứng dậy, trưng ra bộ dạng uất ức tột cùng nói với Lục Nam Trầm: “Anh Lục, em về trước đây ạ.”
Lúc rời đi, cô ta còn liếc nhìn Hạ Thời một cái đầy ẩn ý.
Hạ Thời có chút khó hiểu không rõ ánh mắt đó có ý gì, còn chưa kịp về lại chỗ làm việc thì đôi mắt đen láy của Lục Nam Trầm đã chăm chú nhìn vào bộ quần áo cô vừa thay trên người.
“Bảo bạn của cô rút đơn kiện trước đi.” Lục Nam Trầm nói.
Hạ Thời mới hiểu ra, Nguyễn Tinh Thần tự mình không giải quyết được nên lại tìm tới Lục Nam Trầm cầu cứu.
“Tại sao chứ? Cô ta đạo nhạc của người khác, giờ lại bắt người bị hại phải rút đơn kiện sao?”
Cô thật sự không hiểu nổi, sao Lục Nam Trầm có thể vì một người phụ nữ mà trở nên bất phân thị phi, đổi trắng thay đen như thế.
“Chuyện của Nguyễn Tinh Thần không chỉ liên quan đến bản thân cô ta, mà còn liên quan đến công ty con của Lục Thị là Truyền thông Trung Gia.”
“Hơn nữa, kiện tụng quốc tế không thể giải quyết xong trong một sớm một chiều, không cần thiết phải lãng phí thời gian và công sức.” Lục Nam Trầm nói sự thật.
Hạ Thời tức đến bật cười.
Vì Nguyễn Tinh Thần mà hắn đúng là hao tổn tâm tư.
“Bạn của tôi đã nói rồi, cô ấy không quan tâm đến việc lãng phí thời gian và công sức, chỉ muốn cô ta phải trả giá cho hành vi đạo nhái!”
“Còn về Truyền thông Trung Gia, dung túng cho nghệ sĩ đạo nhái thì chẳng lẽ không đáng chịu chung tội sao? Lục tổng, anh cũng quá mức ích kỷ rồi đấy.”
Bình luận