Chương 173: Lục Nam Trầm ghen tuông với Lãnh Trì
Chẳng phải chỉ là bị hắn ta nhìn thấy thôi sao?
“Em để ý đến hắn ta đến thế sao? Sợ bị hắn nhìn thấy rồi sẽ tức giận à?” Cổ họng Lục Nam Trầm đắng ngắt.
Hạ Thời không trả lời hắn.
Hắn căn bản không hiểu vì sao cô lại khóc.
Lục Nam Trầm trước đây căn bản không hề bận tâm đến việc Hạ Thời rơi lệ, nhưng giờ đây, cô vừa khóc là hắn lại trở nên luống cuống tay chân đến nhường này.
“Đừng khóc nữa.”
Hắn trầm giọng nói xong liền nhẹ nhàng hôn lên trán, sống mũi, gò má của Hạ Thời...
Ánh mắt Hạ Thời khẽ run rẩy, cô đưa tay đẩy hắn ra nhưng căn bản không đẩy nổi.
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
“Hạ tiểu thư, quần áo của cô đã được mang tới rồi ạ.” Nhân viên phục vụ đứng bên ngoài lên tiếng.
Lục Nam Trầm lập tức dừng lại, tựa đầu bên vành tai Hạ Thời, hơi thở nặng nề.
Hạ Thời vội vàng lau nước mắt trên mặt, hung hăng trừng mắt nhìn hắn.
Lục Nam Trầm dịch người sang một bên để cô có thể mở cửa lấy quần áo.
Hạ Thời hé mở một khe cửa, nhận lấy quần áo rồi bình ổn lại tâm trạng.
“Lục tiên sinh, phiền anh ra ngoài cho, tôi muốn thay quần áo.”
Lục Nam Trầm sợ cô lại khóc nên đành cất bước đi ra khỏi nhà vệ sinh.
Hắn đứng bên ngoài, châm một điếu thuốc lá, nhưng vẫn khó lòng đè nén được cảm giác bực bội ngột ngạt trong lồng ngực.
Tại sao khi Hạ Thời khóc, hắn lại cũng cảm thấy khó chịu đến vậy?
Bộ đồ người phục vụ mua tới là áo mùa hè, sau khi cô mặc vào, mọi thứ trên cổ dẫu có dùng tóc che đi thì vẫn lờ mờ trông thấy những dấu vết lấm tấm kia.
Hạ Thời thẫn thờ nhìn bóng mình trong gương, hồi lâu sau mới bước ra ngoài.
Lục Nam Trầm vẫn đứng chờ ở đây, thấy cô bước ra liền dập tắt điếu thuốc trên tay.
“Đi đâu?”
“Chẳng phải anh biết rồi sao? Tôi đi bồi bạn ăn cơm.” Hạ Thời đáp.
Nếu không phải vì sự thật đúng là hắn đã giám sát Hạ Thời, Lục Nam Trầm lúc này nhất định sẽ không để cô quay lại đó.
Có lẽ vì tự cảm thấy có lỗi, hắn đã không ngăn cản cô nữa.
Hạ Thời chỉnh đốn lại cảm xúc, khi quay về bàn ăn liền thấy Lãnh Trì đã đặt một chiếc áo khoác lên ghế của cô.
“Em sợ lạnh, anh lại bảo phục vụ mua thêm chiếc áo khoác mang tới.”
“Cảm ơn anh.”
Hạ Thời cầm lấy chiếc áo khoác mặc lên người.
Trong suốt bữa ăn, Lãnh Trì không hề nhắc tới chuyện những dấu vết trên cổ cô.
Anh luôn ân cần quan tâm cô, gắp thức ăn cho cô.
Hạ Thời có chút thất thần ăn thức ăn trong bát.
“Thời Thời, có chuyện gì em nhất định phải nói cho anh biết, đừng tự mình giấu kín trong lòng.”
Lãnh Trì nói.
“Vâng, em biết rồi.”
Lãnh Trì biết cô chỉ nói miệng như vậy chứ chắc chắn sẽ không mở lời cầu cứu anh.
Ăn xong, anh đưa Hạ Thời quay trở lại Tập đoàn Lục Thị.
Dõi mắt nhìn Hạ Thời rời đi xong, anh mới quay trở lại xe.
Một cuộc điện thoại gọi tới, là người bạn thân Hạ Yến của anh: “Sao rồi? Tỏ tình chưa?”
Lãnh Trì nhìn ra ngoài cửa sổ xe: “Chưa.”
“Sao lại chưa? Đây đâu phải phong cách thường ngày của cậu.”
Lãnh Trì xưa nay luôn quyết đoán, làm việc dứt khoát nhanh gọn.
“Tớ cảm thấy cô ấy không thích tớ, sợ rằng tỏ tình xong thì sau này ngay cả bạn bè cũng chẳng làm nổi.”
Đầu dây bên kia Hạ Yến bật cười: “Ai mà cưỡng lại được sức hút của cậu chứ?”
“Hết cách rồi, cô ấy có người trong lòng rồi.”
Lãnh Trì vừa nghĩ tới những dấu vết trên cổ cô, bất giác siết chặt nắm đấm.
“Cô ấy thích ai?” Hạ Yến vẫn chưa biết người Lãnh Trì thích là Hạ Thời, chỉ nghe nói anh đã đem lòng yêu một người phụ nữ.
Vì người phụ nữ đó mà không màng nguy hiểm, dứt khoát trở về nước.
“Lục Nam Trầm.” Lãnh Trì đáp.
Trong giới thượng lưu, làm sao Hạ Yến lại không biết Lục Nam Trầm cho được.
Anh ta không kìm được chửi thề một câu.
“Cậu muốn cướp người phụ nữ của hắn ta à?”
Người mà Hạ Yến theo phản xạ nghĩ tới chính là Nguyễn Tinh Thần.
Một con ả xướng ca nghìn người gối đầu như thế thì có gì tốt đẹp chứ?
Lãnh Trì nắm chặt điện thoại, trả lời Hạ Yến:
“Không được sao?”
Hạ Yến có chút sốt ruột.
“Người đàn bà Nguyễn Tinh Thần đó không hề đơn giản đâu, nhìn qua là biết chẳng phải thứ tốt đẹp gì, ả ta hoàn toàn không đáng để cậu phải đắc tội với Lục Nam Trầm.”
Bình luận