Chương 149: Lục Nam Trầm hỏi về Cố Nhã
Lục Nam Trầm ngẩng đầu nhìn Hạ Thời.
“Bà ấy tới tìm cô làm gì?”
Hạ Thời lấy tấm chi phiếu khống mà Cố Nhã đưa cho mình, đặt tới trước mặt Lục Nam Trầm.
“Đưa chi phiếu cho tôi, bảo tôi rời đi.”
Lục Nam Trầm nhìn chằm chằm vào tờ chi phiếu: “Cô đồng ý rồi sao?”
Chỉ cần điền một con số vào tờ chi phiếu này, số tiền cô nợ hắn sẽ lập tức có thể trả hết sạch sành sanh.
Hạ Thời lắc đầu: “Chưa, tôi đã ký thỏa thuận với anh rồi thì đương nhiên sẽ không nhận số tiền này.”
Nếu bây giờ rời đi thì làm sao mang thai đứa con thứ ba?
Và làm sao cứu được Tiểu Dật?
Hạ Thời đẩy tấm chi phiếu tới bên tay hắn: “Trả lại cho anh.”
Lục Nam Trầm nhận lấy, chỉ liếc qua một cái rồi ném thẳng vào thùng rác, ánh mắt lại dừng lại trên gương mặt vẫn còn dị ứng của cô, con ngươi sâu thẳm khôn lường.
“Lựa chọn của cô là đúng đắn đấy. Cho dù cô có điền con số vào tờ chi phiếu này thì tôi cũng sẽ không thanh toán cho cô đâu.”
Hắn muốn bóp chết mọi hy vọng rời đi của cô ngay từ trong trứng nước!!
Hạ Thời nghe vậy, bàn tay đặt trước người khẽ siết chặt lại.
Lục Nam Trầm dùng khăn ấm lau tay, đứng dậy bước đến trước mặt cô.
Trước khi cô kịp phản ứng, ngón tay hắn đã chạm lên cần cổ phủ đầy nốt mẩn đỏ của cô.
Vẫn không hề có chút biến chuyển nào.
“Cô đã bôi thuốc chưa?”
Tính khí lúc nóng lúc lạnh này của hắn khiến Hạ Thời vô cùng khó chịu.
Cô khẽ né tránh: “Bôi rồi.”
Động tác né tránh rất nhỏ ấy không lọt qua khỏi mắt người đàn ông, ngay khi Lục Nam Trầm định dùng sức chạm vào thì chuông cửa đột ngột vang lên.
Tầm này rồi còn ai tới nữa chứ?
Bầu không khí quái dị ngột ngạt trong phòng khách khiến Hạ Thời vội vã đứng dậy: “Tôi đi mở cửa.”
Tránh khỏi Lục Nam Trầm, cô rảo bước nhanh tới cửa rồi mở ra.
Trong làn gió đêm giữa hè, Nguyễn Tinh Thần diện một chiếc váy ngủ hai dây màu nhạt, trong đáy mắt đong đầy ngấn lệ chực trào, dáng vẻ yếu đuối tội nghiệp đứng trước cửa.
Thấy người mở cửa là Hạ Thời, ánh mắt ả ta khẽ biến đổi, sau đó cất giọng dịu dàng:
“Tôi tìm Nam Trầm.”
Một mỹ nhân yếu mềm khiến người ta muốn che chở như thế này, hèn chi lại chiếm trọn được trái tim của cả Lục Nam Trầm lẫn Thẩm Trạch.
Hạ Thời thu hồi tầm mắt, vừa quay đầu lại thì Lục Nam Trầm đã rảo bước đi tới.
Nguyễn Tinh Thần vừa nhìn thấy hắn, sống mũi liền cay cay, nước mắt cứ thế lã chã tuôn rơi: “Anh Lục...”
Lục Nam Trầm khẽ nhíu mày, không hiểu giờ này cô ta còn đến đây làm gì.
Nguyễn Tinh Thần xem như không có ai ở đó, đi thẳng tới trước mặt Lục Nam Trầm, nước mắt lăn dài trên má: “Anh Lục, sau khi anh rời đi không lâu, hắn ta lại tới nữa...”
Cô ta vừa nói vừa giơ cánh tay lên, trên da thịt chi chít những vết bầm tím.
“Hắn muốn ép em đi cùng, em không chịu nên hắn lôi kéo đòi nhảy lầu cùng em, em sợ lắm...”
“Vệ sĩ đâu?” Lục Nam Trầm rút điện thoại ra định truy cứu trách nhiệm.
Nguyễn Tinh Thần vội vàng giải thích:
“Lúc đó em chuẩn bị đi ngủ rồi, không ngờ hắn lại trèo cửa sổ vào, vệ sĩ canh ở cửa ngoài nên không phát hiện ra hắn.”
Lục Nam Trầm nhìn những vết bầm tím trên cánh tay và bả vai cô ta, trong lòng có chút phiền muộn khó chịu.
“Tôi sẽ sắp xếp người đưa cô tới bệnh viện.”
Nguyễn Tinh Thần hoảng hốt lắc đầu:
“Anh Lục, em không đi đâu, giờ em chẳng dám đi đâu hết. Em xin anh hôm nay... chỉ hôm nay thôi, cho em ở lại đây đi.”
“Em thật sự rất sợ hắn lại tìm thấy em.”
Hạ Thời đứng bên cạnh lắng nghe, đại khái cũng hiểu ra Nguyễn Tinh Thần dường như đã bị một gã đàn ông bám đuôi theo dõi.
“Tôi sắp xếp khách sạn cho cô.” Lục Nam Trầm vừa định gọi điện thì Nguyễn Tinh Thần đã nắm chặt lấy tay hắn.
“Anh Lục, anh từng nói mà, em muốn gì anh cũng sẽ cho em. Chúng ta bây giờ còn chưa kết hôn, em muốn ở lại đây, chỉ một ngày thôi mà.”
“Em thật sự rất sợ...”
Nước mắt ả ta lăn dài như chuỗi ngọc đứt đoạn.
Lục Nam Trầm trước nay chưa từng vì bất kỳ ai mà từ bỏ nguyên tắc giới hạn của chính mình.
Nhưng hôm nay, hắn lại đồng ý.
“Được.”
Bình luận