Chương 150: Nguyễn Tinh Thần đắc ý với Hạ Thời

Lục Nam Trầm gạt Nguyễn Tinh Thần ra.

“Anh Lục, cảm ơn anh.” Nguyễn Tinh Thần nói đầy vẻ cảm kích, rồi quay đầu lại đắc ý liếc nhìn Hạ Thời một cái.

Cô ta có chút hối hận vì đã chọn gả cho Lục Nam Trầm, cô ta nhận ra không gả cho hắn có khi lại tốt hơn.

Không gả cho hắn thì có thể đưa ra bất kỳ yêu cầu nào, hắn đa phần đều sẽ đồng ý.

Thật may mắn, người mạo nhận đã cứu Cố Nhã năm đó lại chính là mình...

Hạ Thời thu hết vẻ khoe khoang của cô ta vào đáy mắt, thần sắc lạnh nhạt.

Đái Trán rất rộng, có nhiều phòng, Nguyễn Tinh Thần chọn một căn phòng gần phòng ngủ chính nhất, thâm ý trong đó không cần nói cũng rõ.

Khi cô ta đi dọn dẹp phòng của mình, Hạ Thời cũng chuẩn bị về phòng ngủ.

Lục Nam Trầm đang ngồi ở phòng khách bèn gọi giật cô lại.

“Lại đây.”

Hạ Thời không biết hắn muốn làm gì, bước qua đó: “Có chuyện gì?”

Lục Nam Trầm chăm chú quan sát sắc mặt của cô.

Hắn vẫn nhớ sau khi kết hôn, cô từng nói Đái Trán chính là tổ ấm nhỏ sau này của hai người họ, ngoài người thân bạn bè ra thì không cho phép người phụ nữ khác tới ở.

“Cô không tức giận sao?” Hắn đồng ý với Nguyễn Tinh Thần, một là thực sự sợ cô ta cứ thế mà chết, hai là muốn xem thái độ của Hạ Thời.

Hắn không tin cô không để tâm.

Nhưng phản ứng của Hạ Thời lại nằm ngoài dự liệu của hắn.

“Chúng ta chẳng phải đã ước định rồi sao? Trả hết nợ thì ly hôn, cớ sao tôi phải tức giận?”

Cổ họng Lục Nam Trầm nghẹn lại:

“Mong là cô có thể tiếp tục giữ vững thái độ này.”

Hắn đứng dậy: “Hôm nay tôi có hẹn, tối nay sẽ không về.”

Nguyễn Tinh Thần quả thực không ngờ rằng mình hao tâm tổn trí tỏ ra đáng thương, vất vả lắm mới được ở lại, vậy mà Lục Nam Trầm lại bỏ đi.

Cô ta đi đến trước cửa phòng Hạ Thời, gõ cửa.

Hạ Thời vốn định tiếp tục viết bản nhạc, vì chỉ có như vậy cô mới không nghĩ ngợi lung tung.

Không ngờ lại có kẻ tới quấy rầy, cô biết bản nhạc hôm nay không thể viết tiếp được nữa rồi.

Cô đứng dậy mở cửa.

Nguyễn Tinh Thần nhìn Hạ Thời rõ ràng đang giữa mùa hè nhưng lại mặc áo dài tay quần dài, phát hiện ra những nốt mẩn đỏ trên cổ cô.

Vì từng nhận tài trợ từ nhà họ Hạ, trước kia cô ta thường xuyên đến nhà họ Hạ ăn cơm.

Có một lần, Hạ Thời vô tình ăn phải đồ chế biến từ hải sản cũng có phản ứng y như thế này.

“Cô biết không? Cô là con búp bê thủy tinh đầu tiên tôi từng gặp đấy.” Cô ta đầy ẩn ý nói: “Ăn hải sản thôi cũng dị ứng, đúng là thiên kim tiểu thư mới có thể kiều kỳ như vậy.”

“Không phải cô nghĩ là mình giả vờ đáng thương thì anh Lục sẽ thích cô chứ?”

Hạ Thời quay vào phòng, tìm một chiếc ghế ngồi xuống, ngước mắt nở nụ cười khinh miệt.

“Người đang giả vờ đáng thương chẳng phải là cô sao?”

Đều là phụ nữ, chút tâm cơ kia của cô ta ai mà không nhìn ra?

Dù sao cũng là đại minh tinh rồi, đã có bài học nhớ đời trước đó, sao có thể để cho người đàn ông tùy tiện bước vào phòng mình lần thứ hai?

Nguyễn Tinh Thần nghe vậy không hề tức giận, khóe môi nhếch lên: “Đúng thế, tôi cũng đang giả vờ đáng thương đấy, nhưng mà...”

Cô ta tiến sát lại gần Hạ Thời, dường như sợ cô nghe không rõ nên cố tình nâng cao giọng.

“Tôi giả vờ đáng thương thì anh Lục đau lòng, còn cô thì sao? Tự biến mình thành cái bộ dạng xấu xí này, anh ấy đã từng quan tâm cô lấy một lần chưa?”

Hạ Thời không trả lời.

Nguyễn Tinh Thần nói tiếp: “Tôi thật sự không hiểu nổi, tại sao cô cứ nhất quyết phải tranh giành Lục Nam Trầm với tôi.”

“Tuy hai người là vợ chồng, nhưng cô có biết trải nghiệm thân mật nhất với anh ấy là thế nào không? Cô có biết khi ngủ anh ấy thích nằm bên nào không? Cô có biết anh ấy thích ở trên hay ở dưới không?”

“Những điều đó tôi đều biết cả.”

Hạ Thời quả thực không ngờ Nguyễn Tinh Thần lại có thể trơ trẽn trần trụi đến mức này.

Đáy mắt cô thoáng hiện nét trống rỗng.

Về phương diện này, cô chắc chắn không thể hiểu rõ bằng Nguyễn Tinh Thần.

Giờ đây, cô cũng chẳng buồn tìm hiểu nữa.

Mặc kệ Lục Nam Trầm thích cái gì, cô chỉ muốn mau chóng có một đứa con rồi rời xa hắn.

Thấy Hạ Thời bị chặn họng đến mức không nói nên lời, Nguyễn Tinh Thần cảm thấy sảng khoái chưa từng có.

Hạ Thời cũng chẳng bận tâm, chậm rãi mở lời: “Những năm qua chắc cô tích cóp được không ít tiền nhỉ?”

“Ý cô là sao?”

“Tôi cho cô thời gian vài tháng, chuẩn bị nhiều tiền một chút, tôi sẽ chủ động rời khỏi Lục Nam Trầm.”

Là đại minh tinh, thù lao đóng phim những năm qua của Nguyễn Tinh Thần không hề thấp, cộng thêm các khoản phí đại ngôn quảng cáo linh tinh khác.

Không nói đến bảy, tám chục tỷ, chứ hai, ba chục tỷ hẳn là lấy ra được.

“Cô chắc chứ?” Đây là lần đầu tiên Nguyễn Tinh Thần nghe Hạ Thời nhắc đến tiền.

Trước đây Hạ Thời coi Lục Nam Trầm như báu vật vô giá, dù có bao nhiêu tiền cũng chẳng thể làm cô dao động.

“Ừ, tôi chịu khổ ở nước ngoài mấy năm qua là quá đủ rồi, tôi muốn một khoản tiền kếch xù để an hưởng nửa đời còn lại.”

Hạ Thời nói tiếp: “Tôi biết Lục Nam Trầm không yêu tôi, đi theo anh ta tôi cũng chẳng kiếm được tiền.”

“Cô muốn bao nhiêu?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập