Chương 148: Cố Nhã dụ dỗ Hạ Vân Cảnh
Cố Nhã không hề nảy sinh chút nghi ngờ nào với một đứa trẻ, bà ta bước đến trước mặt Hạ Vân Cảnh, ngồi xổm xuống: “Vậy cháu còn nhớ nhà mình ở đâu không? Bà đưa cháu về nhé?”
Một Cố Nhã hòa nhã dễ gần như thế này khiến Hạ Vân Cảnh có phần bất ngờ.
Dù mami chưa từng nhắc đến người bà nội này, nhưng cậu bé đã sớm tự mình điều tra từ trước.
Cố Nhã, xuất thân là thiên kim tiểu thư nhà họ Cố, nổi danh là một “người đàn bà thép”.
Sau khi gả cho ông nội, vì ông không đoái hoài gì đến gia đình nên một tay bà đã nuôi dạy con trai khôn lớn, trước nay đối ngoại chưa từng nở một nụ cười.
Giữa lúc cậu bé còn đang ngẩn người, Cố Nhã lại dịu dàng nói tiếp: “Nếu cháu nhớ số điện thoại của bố hoặc mẹ thì bà cũng có thể giúp cháu gọi điện cho họ.”
Hạ Vân Cảnh hoàn hồn, cúi người cung kính chào bà ta:
“Cháu cảm ơn bà ạ. Bà có thể đưa cháu ra trạm xe buýt trên đường lớn được không?
Cháu biết cách tự đi xe buýt về nhà rồi ạ.”
Đứa trẻ vừa lễ phép lại thông minh lanh lợi nhường này càng khiến Cố Nhã thêm phần yêu thích.
Bà thầm thở dài, nếu như Nam Trầm chịu ngoan ngoãn nghe lời bà thì cháu nội của bà chắc cũng đã lớn ngần này rồi.
“Được, mau lên xe đi, bà đưa cháu ra trạm xe buýt.”
Dẫu sao đây cũng là bà nội ruột, Hạ Vân Cảnh không lo bà ta là kẻ xấu nên liền bước lên xe, tiện thể muốn thăm dò xem bà rốt cuộc là người như thế nào.
Sau khi lên xe.
Cố Nhã không kìm được mà bắt chuyện rôm rả với nhóc con.
Hạ Vân Cảnh bắt đầu gài lời bà: “Bà ơi, bà sống ở đây ạ? Căn biệt thự kia đến thật đấy.”
Cố Nhã mỉm cười.
“Đó là nhà của con trai bà, bà không sống ở đây.”
Hạ Vân Cảnh lập tức hỏi dồn: “Vậy chắc là bà ghé qua để thăm cháu nội đúng không ạ?”
Nhắc đến cháu nội, nét mặt Cố Nhã khẽ biến đổi.
“Haizz, bà vẫn chưa có cháu nội đâu. Nếu có rồi thì bà sẽ cho cháu ở căn biệt thự còn đến hơn cả hoàng cung nữa cơ.”
Cố Nhã không hề nói đùa, nếu bà biết đứa trẻ trước mặt chính là cháu nội ruột của mình, thì chắc chắn bà sẽ dành cho đứa bé cuộc sống tốt đẹp nhất, xa hoa tột bậc nhất.
Ngay từ hồi Hạ Thời mới gả vào nhà họ Lục, Cố Nhã đã cho xây dựng công viên giải trí trẻ em, trường đua xe thiếu nhi, khu trượt tuyết dành cho trẻ nhỏ cùng vô số địa điểm chuyên phục vụ việc học tập và vui chơi của con trẻ.
Cha Lục quanh năm suốt tháng ở bên ngoài hú hí với đám nhân tình, Lục Nam Trầm thì đã trưởng thành và có sự nghiệp riêng.
Bà ở nhà một mình quá cô đơn, thật lòng vô cùng khao khát có một đứa cháu nội để cận kề bầu bạn.
Bà cũng mong sau này cháu nội có thể kế thừa cơ nghiệp của Lục gia.
Còn một nguyên nhân nữa, đó chính là mẹ chồng năm xưa của bà...
Hạ Vân Cảnh không ngờ Cố Nhã lại thốt ra những lời này, cậu bé cứ ngỡ toàn bộ người của Lục gia đều giống như Lục Nam Trầm, không hề thích cậu và em trai.
Thấy xe đã tới đường lớn, cậu bé lên tiếng: “Bà ơi, cháu tới nơi rồi, cháu cảm ơn bà ạ.”
Hạ Vân Cảnh bước xuống xe.
Cố Nhã dõi mắt nhìn theo cho đến khi cậu bé bước vào trạm xe buýt rồi mới bảo tài xế lái xe về nhà.
Tài xế cũng để ý đến đứa trẻ nọ, trên đường về không khỏi cảm thán: “Trẻ con thời nay càng ngày càng thông minh lanh lợi thật đấy, tôi thấy đôi mắt của đứa bé lúc nãy giống Lục tổng như đúc.”
Cố Nhã cũng cảm thấy như vậy.
Nếu là những đứa trẻ khác, bà chắc chắn sẽ chẳng có lòng từ ái như hôm nay, nhưng đứa bé này quả thực khiến bà sinh lòng yêu mến chẳng vì lý do gì.
...
Ở một diễn biến khác, Lục Nam Trầm không lâu sau đã trở về.
Hôm nay hắn bị Nguyễn Tinh Thần gọi đến, bảo rằng cô ta gặp phải fan cuồng quá khích.
Tên fan cuồng đó không chỉ tự xưng là bạn trai của cô ta mà còn xông thẳng vào nhà, toan cưỡng ép bắt cô ta đi để giở trò đồi bại.
Khi Lục Nam Trầm chạy tới nơi thì gã đàn ông kia đã bị bảo vệ trục xuất đi rồi.
Hắn phái vệ sĩ đến bảo vệ Nguyễn Tinh Thần, dặn cô ta sau này có chuyện gì thì cứ trực tiếp báo cảnh sát hoặc gọi cho vệ sĩ.
Nghĩ đến việc Hạ Thời bị dị ứng từ trưa đến giờ có thể chưa ăn uống gì, hắn liền cho người đặt bữa ăn mang tới.
Bước lên tầng hai, cửa phòng của Hạ Thời không đóng.
Tấm rèm cửa màu trắng khẽ lay động theo làn gió, còn cô thì đang ngồi trước bàn, cặm cụi viết từng khuông nhạc.
Mọi thứ toát lên vẻ tĩnh lặng bình yên đến lạ.
Lục Nam Trầm bước vào phòng, vừa liếc mắt đã thấy ngay những nốt mẩn đỏ trên người cô.
“Đã ăn gì chưa?”
Bóng hình người đàn ông đổ dài lên trang giấy, Hạ Thời mới nhận ra hắn đã tới.
“Anh về rồi à.”
“Ừ, xuống lầu ăn cơm đi.”
“Tôi không đói.”
Hạ Thời tiếp tục bận rộn với công việc trên tay.
“Không đói cũng phải xuống ăn.”
Lục Nam Trầm buông lời xong liền xoay người đi thẳng xuống lầu.
Hạ Thời đành phải đi theo hắn tới phòng ăn, trên bàn đã bày sẵn những món ăn tinh tế do Lục Nam Trầm đặt nhà hàng nấu rồi đem tới.
Cô liếc nhìn qua một lượt, trên bàn ăn không hề có lấy một món hải sản nào.
Lục Nam Trầm cũng chẳng buồn giải thích, tự mình dùng bữa.
Sau khi bữa cơm kết thúc.
Hạ Thời mở lời: “Hôm nay mẹ anh đã đến tìm tôi.”
Bình luận