Chương 138: Hạ Vân Dật sợ hãi
Mặt Lục Nam Trầm đen như than củi, lập tức buông tay thả Hạ Vân Dật ra.
Lá gan của đứa bé này có phải quá nhỏ rồi không?
“Chú ơi, chú đừng đánh Tiểu Dật, Tiểu Dật không cố ý đâu... Tiểu Dật sợ...”
Các bảo mẫu bên ngoài nghe thấy tiếng khóc của đứa trẻ trong phòng, còn tưởng ông chủ nhà mình đã làm chuyện gì tàn nhẫn với cậu bé.
Cô bảo mẫu chăm sóc Tiểu Dật trước đó liều mình đối mặt với nguy cơ bị sa thải, trực tiếp đẩy cửa xông vào.
“Ông chủ, đứa bé còn nhỏ như vậy, ngài không thể đánh bé được đâu ạ.”
Sau khi bước vào, cô mới nhìn thấy trên chiếc áo sơ mi trắng của Lục Nam Trầm có một vệt màu vàng ố...
Bảo mẫu lập tức nhận ra điều gì, ngượng ngùng dời tầm mắt đi chỗ khác.
Hạ Vân Dật vẫn bám lấy Lục Nam Trầm mà khóc lóc: “Chú ơi, có phải chú giận rồi không? Sao chú không nói gì thế? Khi nào chú mới cho cháu gặp mẹ ạ?”
Lục Nam Trầm sa sầm mặt mày, đặt cậu bé trở lại giường rồi sải bước nhanh vào phòng tắm.
Ở trong phòng tắm, hắn kỳ cọ đi kỳ cọ lại không biết bao nhiêu lần, cứ nghĩ đến bộ dạng của thằng nhóc kia là chỉ muốn tét cho mấy phát vào mông.
Hạ Thời là người dịu dàng như thế, sao lại sinh ra một đứa...
Một tiếng sau, Lục Nam Trầm bước ra ngoài, toàn thân đã thơm tho sạch sẽ.
Bảo mẫu cẩn thận từng li từng tí tiến lại trước mặt hắn: “Ông chủ, Tiểu Dật không khóc nữa rồi, thằng bé còn bảo tôi xin lỗi ngài giùm, nói tiếng xin lỗi ạ.”
“Bé bảo bé sẽ làm một đứa trẻ ngoan, xin ngài đừng giết con tin, bé vẫn còn muốn gặp ba mẹ nữa.”
Bảo mẫu nói xong những lời này mà tim đập chân run.
Hóa ra Tiểu Dật không phải con trai hay họ hàng của ông chủ, vả lại chuyện “giết con tin” là sao đây?
Cảm giác như vừa biết được một bí mật động trời, liệu mình có bị thủ tiêu diệt khẩu không trời?
Lục Nam Trầm cũng có chút kinh ngạc.
Giết con tin?
Hẳn nào thằng nhóc kia sợ đến mức tè ra quần, hóa ra là hiểu lầm...
“Biết rồi.”
Hắn chẳng rảnh rỗi đâu mà đi chấp nhặt với một đứa trẻ con.
Trước khi rời đi, hắn dặn dò bảo mẫu chăm sóc cậu bé cho tốt.
Bảo mẫu thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn băn khoăn về những lời Hạ Vân Dật đã nói.
Trong phòng, nghe tiếng xe của Lục Nam Trầm rời đi, Hạ Vân Dật hả hê không để đâu cho hết.
Từ lúc cậu và anh trai chào đời, mẹ chăm sóc hai anh em đã phải dọn bao nhiêu lần phân với nước tiểu, hắn mới dính có một lần mà đã không chịu nổi rồi sao?
Hừ, lần sau chờ tên cha tồi này tới, cậu còn phải chỉnh hắn một vố ra trò nữa.
Nghĩ vậy, Hạ Vân Dật cũng chẳng muốn rời đi quá sớm nữa.
Dù sao hiện giờ cậu cũng chưa thể làm phẫu thuật, nhân khoảng thời gian này tẩm bổ nghỉ ngơi cho tốt, ăn của bố ruột, mặc của bố ruột, tiện thể trừng trị ông bố tồi luôn.
...
Lục Nam Trầm ngồi trên xe, nghĩ đến cảnh tượng bị dội ướt cả người ban nãy, bất giác đưa tay xoa xoa ấn đường.
Hắn hỏi vệ sĩ: “Hạ Thời hiện giờ đang ở đâu?”
“Vẫn ở Đái Trán ạ.” Vệ sĩ đáp.
Lục Nam Trầm lại ngửi mùi trên người mình một lần nữa, xác nhận không còn mùi gì lạ mới nhắm mắt lại.
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, hơn một tiếng sau dừng lại trước cổng biệt thự Đái Trán.
Lục Nam Trầm bước xuống xe, đi thẳng vào nhà. Đi được một đoạn ngắn, hắn đã nghe thấy tiếng đàn dương cầm vọng ra từ bên trong.
Hắn lần theo âm thanh bước tới, nhìn qua khung cửa kính, chỉ thấy trong phòng nhạc, Hạ Thời đang ngồi trước một cây đàn dương cầm, tấu lên một khúc nhạc mà hắn chưa từng nghe qua.
Người phụ nữ tóc dài xõa vai, đôi bàn tay thon dài lướt trên những phím đàn đen trắng, đẹp đẽ đến lạ kỳ.
Vì thính lực suy giảm nhẹ, đôi khi để xác định nhịp điệu, Hạ Thời buộc phải dựa vào việc gõ chân xuống sàn để cảm nhận.
Bây giờ tai cô đã đỡ hơn một chút, những năm trước ở nước ngoài, bản phổ của cô luôn có không ít chỗ sai sót, cần phải nghe đi nghe lại để sửa chữa từng chút một.
Ở công ty không có nơi nào để cô tập trung đắm chìm vào việc viết nhạc phổ, cô nhớ ở Đái Trán có phòng nhạc.
Căn phòng nhạc này, hồi mới gả qua đây cô rất thích dùng.
Nhưng sau cùng vì Lục Nam Trầm chê ồn ào, hắn còn nói: “Một kẻ có vấn đề về thính giác như cô thì đừng tốn công vô ích nữa.”
Bây giờ nghĩ lại, hắn thật sự rất quá đáng.
Ký ức ùa về khiến tốc độ gảy phím của Hạ Thời cũng nhanh hơn, tiếng nhạc đột nhiên trở nên cao trào, dồn dập.
Cô không hề phát hiện ra Lục Nam Trầm lúc này đã đứng ở cửa, lặng lẽ dõi theo với ánh mắt chan chứa sự kinh ngạc, trầm trồ.
Cuối cùng, bản nhạc kết thúc, cô dừng tay lại.
Mãi một lúc sau, cô mới nhận ra ánh nhìn bỏng cháy nơi cửa.
Bình luận