Chương 137: Lục Nam Trầm nghẹn lời

Cổ họng Lục Nam Trầm nghẹn lại.

Thỏa thuận...

Giữa bọn họ còn cần thỏa thuận gì nữa chứ?

Sợ Hạ Thời không chịu tiếp tục ở lại, hắn miễn cưỡng đáp: “Cô cứ viết trước đi.”

Nếu viết không ra sao thì hắn tuyệt đối sẽ không đồng ý.

Lục Nam Trầm thay một bộ quần áo rồi lên xe, đi đến Trang viên Tuyền Lâm.

Vừa bước vào nơi này, hắn đã thấy Hạ Vân Dật nằm trên giường, mặt mũi tèm lem nước mắt.

“Chú ơi, cuối cùng chú cũng tới thăm cháu rồi. Chú đã nói với bố cháu là chú bắt cóc cháu chưa?”

Bắt đứa bé đi, sao có thể đánh tiếng với Lãnh Trì được?

Lục Nam Trầm nhướng mày kiếm: “Tầm này chắc anh ta biết từ lâu rồi.”

Chóp mũi Hạ Vân Dật đỏ ửng, đôi mắt đen láy ngập nước: “Vậy sao bố vẫn chưa đến đón cháu về nhà?”

“Cháu nhớ nhà rồi, cháu nhớ bố của cháu...”

Lục Nam Trầm rút khăn giấy đưa đến trước mặt cậu bé.

“Đừng nghĩ nữa. Anh ta không cần nhóc nữa đâu.”

Hạ Vân Dật: “...” Nói bậy, chú Lãnh sao có thể không cần mình chứ?

Dám dọa dẫm trẻ con, đúng là đồ xấu xa tồi tệ.

Để thể hiện mình chỉ là một đứa trẻ con, Hạ Vân Dật bắt đầu gào khóc ăn vạ: “Chú nói bậy, bố không bao giờ bỏ rơi Tiểu Dật đâu, bố còn bảo sau này sẽ cùng mẹ sinh thêm em bé tí hon để chơi với cháu cơ mà.”

Sắc mặt Lục Nam Trầm lập tức đen như đáy nồi, nhiệt độ trong phòng hạ xuống thấy rõ.

“Bố nhóc còn định sinh con với Hạ Thời à?”

Hạ Vân Dật thấy hắn khó chịu, cố tình nói tiếp: “Dạ, bố bảo sẽ sinh một đàn em trai em gái để bầu bạn với cháu.”

Lục Nam Trầm: “...”

Hạ Vân Dật vừa khóc vừa lén quan sát sắc mặt của Lục Nam Trầm.

Không phải chú ta không thích mẹ sao?

Sao mặt lại khó coi thế kia?

Chẳng lẽ tất cả đàn ông tồi đều giống chú ta, người mình không cần cũng không cho phép kẻ khác có được?

“Nếu đã vậy, tại sao mẹ nhóc lại về nước?” Lục Nam Trầm cũng không rõ tên nhóc này có biết chuyện nội tình hay không, chỉ thuận miệng hỏi một câu.

Hạ Vân Dật giật mình, suýt nữa thì không kịp phản ứng.

“Chắc là mẹ muốn cùng bố về để sinh em trai em gái cho cháu đấy ạ.”

Cậu bé chớp chớp đôi mắt đến tròn, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Cảm giác khó chịu trong lòng Lục Nam Trầm càng dâng cao. Gần đây hắn sai người theo dõi sát sao mọi động tĩnh của Lãnh Trì.

Hắn phát hiện sau lưng Lãnh Trì có người đang hạn chế hành động của anh ta, mà anh ta lại dường như rất nóng lòng muốn rời khỏi Estonia.

Xem ra là muốn về nước rồi...

Về nước sinh con, Hạ Thời cũng nghĩ ra được đấy.

“Đừng khóc nữa, chỉ cần nhóc ngoan ngoãn, tôi sẽ cho nhóc gặp Hạ Thời.” Hắn nói.

Hắn trước giờ chưa từng dỗ dành trẻ con, nghĩ rằng nói vậy là xong chuyện nên đứng dậy định rời đi.

Thế nhưng Hạ Vân Dật lại lập tức ôm chặt lấy đùi hắn, nước mắt nước mũi quệt hết lên quần tây của hắn: “Hu hu hu, cháu muốn mẹ, cháu muốn bố, chú là người xấu, hu hu hu...”

Mấy ngày trước ngồi máy bay tới đây, do sức khỏe yếu nên cậu không có hơi sức đâu mà quậy với Lục Nam Trầm, giờ thì phải hành cho hắn một trận ra trò.

Từ nhỏ mẹ đã vất vả chăm sóc cậu và anh trai lớn khôn, còn tên cha tồi này chỉ biết phủi tay mặc kệ, giờ thì nếm thử cảm giác chăm sóc con cái vất vả thế nào đi!!

“Cấm khóc, buông ra!” Lục Nam Trầm cau mày.

Hạ Vân Dật nhất quyết không chịu buông, khóc càng đến hơn.

“Nhóc còn khóc nữa là tôi đánh đấy.” Lục Nam Trầm cảnh cáo.

“Hu hu hu, chú muốn đánh trẻ con kìa hu hu hu, đau quá...” Hạ Vân Dật trét hết nước mũi lên ống quần Lục Nam Trầm.

Lục Nam Trầm có chút bệnh sạch sẽ, nhìn thấy cảnh tượng này bèn xách bổng Hạ Vân Dật lên.

“Không được khóc!”

Hắn còn chưa dứt lời thì đã cảm thấy trước ngực truyền đến một luồng hơi ấm.

Cúi đầu nhìn xuống, khóa quần của Hạ Vân Dật đã mở toang từ lúc nào, cậu bé tè dầm rồi...

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập