Chương 136: Hạ Vân Dật bị giam giữ

Ra đến bên ngoài, đứng trên ban công, phóng tầm mắt ra xa chỉ thấy bạt ngàn núi non và cây cối.

Hạ Vân Dật cau mày: “Thế này mà là giam trẻ con sao, rõ ràng là giam giữ tội phạm nguy hiểm thì có.”

Đứng ở ban công chưa được bao lâu, cơ thể cậu bé đã bắt đầu thấy khó chịu.

Cậu cắn răng chịu đựng, đi quan sát thêm vài vị trí khác.

Những ngày bị giam ở đây, cậu luôn tìm kiếm cơ hội để trốn thoát.

Thế nhưng hệ thống an ninh ở nơi này quá nghiêm ngặt, cho dù cậu có nghĩ cách qua mặt được bảo vệ thì với cơ thể ốm yếu bệnh tật của mình, chạy chưa đầy một cây số là đã ngất xỉu, thậm chí mất mạng.

Quan sát xung quanh một hồi lâu, bảo mẫu cuối cùng cũng phát hiện Hạ Vân Dật đã biến mất, cô lập tức hoảng loạn.

“Tiểu Dật, Tiểu Dật, con ở đâu?”

Nếu đứa trẻ xảy ra chuyện gì, ông chủ chắc chắn sẽ lột da cô mất.

Cô sợ đến mức run rẩy toàn thân, đúng lúc này, Hạ Vân Dật bưng một ly nước bước vào.

“Dì ơi, dì mệt rồi phải không? Uống nước đi ạ.”

Nhìn thấy Hạ Vân Dật, bảo mẫu mới thở phào nhẹ nhõm.

Bởi vì đứa trẻ này quá đỗi hiểu chuyện và đáng yêu, khiến cô quên mất việc phải chăm sóc cậu như một đứa bé ba, bốn tuổi bình thường.

“Tiểu Dật, cảm ơn con, dì không khát.

Sau này con muốn làm gì nhất định phải nói trước với dì nhé, ban nãy làm dì sợ chết khiếp.”

“Dạ.” Hạ Vân Dật gật đầu thật mạnh.

Ngay sau đó, không biết là nhớ đến chuyện gì, đôi mắt cậu bỗng dâng lên làn nước mờ mịt.

Bảo mẫu lập tức cuống cuồng: “Tiểu Dật ngoan, con sao thế? Sao lại khóc rồi?”

Hạ Vân Dật sụt sịt mũi: “Con nhớ mẹ với bố rồi, dì ơi, dì có thể gọi điện cho chú ấy, nói với chú ấy giúp con được không?”

Những giọt nước mắt đến như hạt đậu lăn dài trên má, bảo mẫu làm sao nỡ nhìn cậu bé khóc như vậy.

“Được rồi, dì sẽ liên lạc với quản gia ngay.”

Cô không có phương thức liên lạc trực tiếp với ông chủ.

Tín hiệu mạng bên trong trang viên đều bị chặn, bảo mẫu muốn liên lạc với quản gia phải thông qua đội bảo vệ ở vòng ngoài cùng.

Cô nhờ bảo mẫu khác trông chừng Hạ Vân Dật trước, sau đó mới đi báo với bảo vệ rằng Tiểu Dật cứ khóc mãi, còn bảo nhớ bố mẹ.

Nhân viên bảo vệ thông qua thiết bị liên lạc chuyên dụng để báo lại cho viên quản gia phụ trách Trang viên Tuyền Lâm.

Ánh nắng ban mai rọi xuống.

Hạ Thời từ từ mở mắt, đập vào mi mắt là bờ vai rắn chắc, nhìn lên trên lại chạm ngay khuôn mặt điển trai phóng đại của Lục Nam Trầm.

Cô mới nhận ra cả người Lục Nam Trầm đã lấn hẳn sang nửa giường bên này của mình.

Hạ Thời khẽ nhíu mày, cẩn thận từng li từng tí gỡ tay hắn ra.

“Đừng nhúc nhích!”

Giọng nói mất kiên nhẫn của Lục Nam Trầm vang lên.

Hắn dùng sức siết chặt, ôm Hạ Thời càng chặt hơn vào lòng.

“Ngủ thêm một lát nữa.”

Đã lâu lắm rồi hắn không có được một giấc ngủ ngon.

Không phải không có thời gian, mà là căn bản không tài nào chợp mắt nổi. Bây giờ khó khăn lắm mới ngủ được, hắn lại không vội đi làm nên chẳng muốn dậy.

“Tôi không muốn ngủ nữa.” Hạ Thời lại định đẩy hắn ra, nhưng bàn tay cũng bị hắn giữ chặt, không thể nào rút ra được.

Không còn cách nào khác, cô đành phải nhắm mắt lại.

Nhưng chẳng được bao lâu, chuông điện thoại của Lục Nam Trầm dồn dập vang lên.

Hắn nén giận mở mắt, một tay ôm Hạ Thời, một tay với lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường.

“Chuyện gì?”

Đầu dây bên kia, quản gia thuật lại chuyện của Hạ Vân Dật cho hắn nghe.

“Biết rồi.” Lục Nam Trầm dứt khoát cúp máy.

Hắn nên đặt ra quy định, sau này trước chín giờ cấm ai được phép gọi điện cho mình.

“Dậy được chưa?” Hạ Thời hỏi.

Lục Nam Trầm vốn dĩ còn muốn ôm cô ngủ thêm một lát, nhưng nghĩ đến tên nhóc kia, sợ thật sự xảy ra chuyện gì nên đành buông tay ra.

“Ừ, lát nữa tôi có việc phải ra ngoài một chuyến.”

Hắn uể oải ngồi dậy.

Hạ Thời đúng lúc quay mặt đi, trong lúc hắn đang mặc quần áo bèn lên tiếng:

“Chúng ta có thể bàn bạc một chút không, sau này anh không được ôm tôi ngủ như thế này nữa?”

“Nói chính xác hơn là chúng ta hãy quy định rõ cách thức chung sống sau này.”

“Tôi thấy anh làm vậy rất không công bằng với tôi.”

Sau khi về nước, Hạ Thời cũng đã tìm hiểu kỹ, đàn ông luôn khao khát những thứ không có được, thích kiểu lạt mềm buộc chặt.

Lục Nam Trầm mắt nhắm mắt mở nhìn cô.

Người phụ nữ nép mình trong chăn, mái tóc đen như mực xõa tung lộn xộn trên giường, khuôn mặt nhỏ nhắn ẩn hiện giữa những lọn tóc, trông vô cùng động lòng người.

“Cô muốn công bằng thế nào?”

“Đợi anh về, tôi sẽ viết một bản thỏa thuận.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập