Chương 139: Hạ Thời đàn piano cho Lục Nam Trầm

“Anh về rồi à?”

Hạ Thời giơ tay đậy nắp đàn dương cầm lại, đứng dậy.

Dáng người cao ráo của Lục Nam Trầm dựa vào khung cửa: “Sao không đàn tiếp?”

Trước đây công việc của hắn rất bận rộn, vẫn chưa biết Hạ Thời đàn piano giỏi đến thế. Chỉ có một lần Hạ Mộc đến tìm hắn vòi vĩnh dự án, hắn mới nghe Hạ Thời đàn một lần.

Khi đó bị em trai cô là Hạ Mộc chọc giận, hắn nhớ hình như mình đã giận cá chém thớt lên người cô, mắng cô một trận té tát.

Kể từ đó về sau, cô không bao giờ bước chân vào đây nữa, càng không bao giờ đàn lại bản nhạc nào.

Lúc ấy hắn chẳng thấy có gì đến tát.

“Tôi không muốn làm phiền anh.” Hạ Thời nói xong lại tiếp: “Tôi đã chuẩn bị xong bản thỏa thuận rồi, qua xem thử nhé?”

Lục Nam Trầm ra ngoài một chuyến suýt nữa thì quên khuấy mất chuyện thỏa thuận.

“Ừ.”

Hai người sóng vai bước đi.

Lục Nam Trầm không kìm được cất lời:

“Cô đàn hay lắm, bản nhạc đó tên là gì?

Sao tôi chưa từng nghe qua?”

Hạ Thời nghe vậy thì sững người.

“Anh chưa từng nghe qua?”

Bản nhạc này là khúc nhạc cô tự sáng tác hồi còn đi học, khi ấy cô đã đặc biệt đàn cho hắn nghe.

Lục Nam Trầm dừng bước, đôi mắt thâm sâu nhìn cô, cất giọng đầy ẩn ý: “Tôi nên nghe qua rồi sao?”

Hạ Thời tưởng rằng hắn đã quên, bèn lắc đầu: “Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, bản nhạc này là tôi viết hồi cấp ba, vẫn chưa phát hành ra ngoài.”

Nghe nói là do cô tự viết, Lục Nam Trầm không khỏi nhìn cô với con mắt khác xưa.

Hắn mới biết hóa ra vợ mình lại đa tài đa nghệ đến thế.

Lục Nam Trầm sải bước đi trước, Hạ Thời nhìn theo bóng lưng hắn mà bất giác thẫn thờ.

Bởi vì biểu hiện của hắn giống như thực sự chưa từng nghe qua bản nhạc này vậy...

Tuy Hạ Thời cảm thấy kỳ lạ nhưng cũng không nghĩ nhiều.

Dù sao Lục Nam Trầm bận rộn trăm công nghìn việc, bao nhiêu năm trôi qua rồi, làm sao hắn có thể nhớ một khúc nhạc cơ chứ.

Về đến phòng, Hạ Thời lấy bản thỏa thuận do chính tay mình viết ra, đặt trước mặt hắn.

“Anh xem đi, nếu không có vấn đề gì thì tôi sẽ trong ra rồi hai chúng ta cùng ký tên.”

Lục Nam Trầm cầm lấy bản thỏa thuận, lướt qua một lượt.

Thứ nhất, hai bên phải tôn trọng lẫn nhau, khi chưa được sự đồng ý của đối phương thì không được có hành vi vượt quá mức người lạ, ví dụ như ôm ấp. Nếu một bên vi phạm, bên còn lại có quyền yêu cầu rời đi.

Thứ hai, trong thời gian thỏa thuận, Lục Nam Trầm phải chăm sóc tốt cho Tiểu Dật, đợi khi Hạ Thời trả hết nợ phải lập tức trả Tiểu Dật lại cho cô. Ngoài ra hai người lập tức làm thủ tục ly hôn.

Thứ ba,...

Từng điều từng khoản này tóm gọn lại chính là: hai người ở chung nhưng cấm hắn đụng vào người cô.

Nếu hắn đụng vào cô, cô có thể chủ động mang con rời đi.

Thêm nữa, sau khi trả hết tiền, Lục Nam Trầm cũng phải trả tự do cho cô và đứa trẻ.

Nói tóm lại, cô sống chết cũng muốn rời đi!

Lục Nam Trầm khẽ cau mày, suy nghĩ một lúc rồi ngước nhìn Hạ Thời: “Được.”

Hắn muốn xem xem liệu Hạ Thời có thực sự làm đúng theo bản thỏa thuận này hay không!

Hạ Thời không ngờ hắn lại đồng ý dễ dàng như vậy: “Tôi đi trong.”

Trong xong bản thỏa thuận thành hai bản, bảo Lục Nam Trầm ký tên vào từng bản xong, cô cũng ký tên của mình, mỗi người giữ một bản.

“Hy vọng anh giữ lời hứa.”

Lục Nam Trầm nghe vậy bực dọc đáp:

“Cô cũng thế.”

“Cứ yên tâm đi.”

Thời gian còn sớm, Hạ Thời cầm bản thỏa thuận về phòng để viết nốt nhạc phổ của ngày hôm nay.

Cô không thực sự muốn lập thỏa thuận gì, chỉ muốn đổi cách thức, khiến Lục Nam Trầm không có được thì lại càng khao khát có được hơn.

Cũng chẳng biết có tác dụng hay không!

Lục Nam Trầm ngồi ở phòng khách, sau khi Hạ Thời rời đi, hắn cầm bản thỏa thuận kia ném thẳng vào máy hủy tài liệu.

Thỏa thuận với chả không thỏa thuận, chỉ có thứ hắn thật lòng thừa nhận mới có hiệu lực.

Hắn muốn xem rốt cuộc Hạ Thời còn định giở trò gì nữa!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập