Chương 133: Lục Nam Trầm không thích bị lừa

Cổ họng Lục Nam Trầm như bị một búi bông gòn nghẹn ứ lại.

Hắn chưa từng bận tâm đến số tiền hay các dự án đó.

Hắn chỉ là không thích bị lừa gạt!

Bất kể là trên thương trường hay ở nơi nào khác, đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất hắn bị lừa dối, đùa giỡn ngay trước mặt bàn dân thiên hạ!

Hạ Thời thấy hắn không trả lời, cũng không biết phải làm sao mới có thể gỡ bỏ nút thắt trong lòng hắn.

“Ngoài cách đó ra, tôi thật sự không biết phải làm thế nào mới khiến anh buông bỏ được những chuyện trong quá khứ.”

Lục Nam Trầm thấy cô rốt cuộc cũng ngừng nói, nghiêng đầu nhìn dáng người nhỏ nhắn của cô trên ghế ngồi.

“Ước định giữa hai nhà Hạ - Lục ít nhất cũng đã qua tám năm rồi. Trong tám năm này, cả dự án lẫn tiền bạc đều đã có sự biến động, cô định trả thế nào?”

“Anh cứ đưa ra một con số đi, bất kể phải dùng cách nào, tôi cũng sẽ trả lại cho anh.” Hạ Thời lập tức đáp lời.

Con ngươi sâu thẳm của Lục Nam Trầm khẽ dập dờn gợn sóng: “Được thôi, đợi đến khi nào cô trả hết nợ, tôi sẽ buông tha cho cô.”

Đã để hắn ra giá, vậy thì món nợ này sẽ vĩnh viễn không bao giờ trả hết!

Hạ Thời thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Hiện tại mối dây dưa giữa cô và Lục Nam Trầm, ngoài hai đứa trẻ ra thì chỉ còn lại ước định giữa hai nhà Hạ - Lục năm xưa.

Chỉ cần nghĩ cách trả hết toàn bộ tiền cho Lục Nam Trầm, cô sẽ thực sự không còn nợ nần gì hắn nữa.

Cuối cùng, chiếc xe cũng chạy vào Đái Trán.

Trở lại nơi này, dạ dày Hạ Thời từng cơn cồn cào cuộn trào, cô lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.

Lục Nam Trầm đứng ở bên ngoài, cất tiếng hỏi tên vệ sĩ bám theo Hạ Thời:

“Ai cho phép các người để cô ấy uống rượu?”

Tên vệ sĩ cúi gầm mặt: “Xin lỗi Lục tổng.”

“Cho cậu mười phút, chuẩn bị đồ giải rượu và thuốc mang tới đây.” Lục Nam Trầm lạnh lùng phân phó.

“Vâng.”

Vệ sĩ lập tức rời đi.

Lúc Hạ Thời bước ra ngoài lần nữa thì đã rửa mặt súc miệng xong, nhưng sắc mặt cô lại tái nhợt vô cùng.

Ở phòng khách, Lục Nam Trầm nhìn cô:

“Qua đây.”

Hạ Thời từng bước đi về phía hắn, liền thấy hắn đã bày canh giải rượu cùng thuốc lên bàn trà.

“Uống xong rồi hẵng ngủ.” Lục Nam Trầm nói.

“Được, cảm ơn.” Hạ Thời ngồi xuống, bưng bát canh lên uống cạn một hơi.

Sau đó, cô lại uống thuốc.

Cơn đau đầu đã dịu bớt, cô ngồi ngay ngắn lại, nghiêm túc hỏi Lục Nam Trầm:

“Tôi phải trả lại cho anh bao nhiêu?”

Xem ra cơn say vẫn chưa tan hẳn.

Đôi mắt đen láy của Lục Nam Trầm liếc nhìn cô một cái, uống một ngụm nước rồi mới cất giọng:

“Tôi đã không còn nhớ rõ năm đó bố cô hứa sẽ cho tôi bao nhiêu của hồi môn nữa, cô cứ trả trước số sính lễ tôi đã đưa cho nhà cô đi. Sính lễ linh tinh các thứ cộng lại ít nhất cũng phải bốn, năm tỷ tệ, vật giá leo thang, số tiền khi xưa bây giờ hiển nhiên cũng phải tăng giá theo.”

Bốn, năm tỷ tệ, nhiều như vậy sao...

Hai tay Hạ Thời đặt trên đùi, gật đầu:

“Đúng là nên như vậy.”

Dáng vẻ ngoan ngoãn dịu dàng này của cô khiến Lục Nam Trầm bỗng thấy có chút khó xử khi thừa dịp cô say mà gài bẫy.

“Trước đây chẳng phải cô từng trả cho tôi một trăm triệu rồi sao? Tôi cũng không để cô chịu thiệt thòi, cô cứ trả trước 8 tỷ tệ, trừ đi số vốn một trăm triệu kia thì còn lại 7,9 tỷ tệ. Về phần của hồi môn, đã là cô trả hết sính lễ rồi thì tôi cũng không nên đòi hồi môn nữa. Thế nhưng những dự án bố cô lúc sinh thời hứa hẹn hợp tác với tôi, cuối cùng lại bị em trai và mẹ cô phá hoại gây ra tổn thất, tôi vẫn phải cho người đi hạch toán giá trị, được chứ?”

7,9 tỷ tệ...

Hạ Thời những năm qua tuy có kiếm được một khoản tiền, nhưng gom góp lại hết có lẽ cũng chẳng đủ chín trăm triệu.

Cô đầu tư làm từ thiện cũng đã quyên góp mất hai trăm triệu rồi.

Cô quyết định sau này sẽ sáng tác thêm nhiều bản nhạc nữa để kiếm nhiều tiền hơn, các dự án từ thiện cũng tạm thời không rót vốn vào nữa.

“Nên làm như vậy, sau khi anh hạch toán xong giá trị tổn thất, tôi cũng sẽ trả.”

Đối diện với một Hạ Thời dễ nói chuyện như thế này, Lục Nam Trầm lại chẳng hề cảm thấy vui vẻ chút nào. Cô vì muốn hoàn toàn rời xa hắn mà thật sự sẵn sàng bỏ ra cái giá đắt như vậy.

Nghĩ đến điều gì đó, Lục Nam Trầm lại mở miệng: “Tôi nói trước, tiền chưa trả hết thì cô cứ ngoan ngoãn ở lại Đái Trán cho tôi.”

“Được.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập