Chương 134: Triệu Duy Duy kinh ngạc về sính lễ
Nửa tiếng sau, Hạ Thời trở về phòng mình nghỉ ngơi.
Lục Nam Trầm vẫn còn ở trong phòng làm việc.
Khi Triệu Duy Duy gọi điện cho Hạ Thời, nghe nói cô phải gánh món nợ sính lễ trên trời lên tới 7,9 tỷ tệ thì kinh ngạc đến ngây người.
“Nhiều tiền như thế cậu trả thế nào được?
Hơn nữa số tiền đó là do em trai với mẹ cậu lừa lấy mất, dựa vào cái gì mà bắt cậu phải trả chứ?”
Hạ Thời ngồi ở ban công đón từng cơn gió thổi qua để giúp bản thân tỉnh táo hơn.
“Hôm nay tớ đã nói chuyện với anh ấy rất nhiều. Trước đây anh ấy chưa bao giờ chịu bỏ qua chuyện cũ, lần này chỉ cần tớ trả lại tiền, anh ấy đã đồng ý với tớ sẽ không nhắc lại chuyện lừa hôn nữa...”
Triệu Duy Duy không khỏi cảm thấy kỳ quặc: “Thời Thời, sao tớ cứ thấy anh ta đang gài bẫy cậu thế nhỉ?”
“Anh ta là Tổng giám đốc của Tập đoàn Lục Thị cơ mà, làm sao mà thiếu 7,9 tỷ tệ đó được? Cậu không biết đâu, tớ vừa tra cứu thử, chỉ riêng tiền thu thuê mặt bằng các gian hàng trên cả nước của Lục Thị một năm đã không dưới sáu mươi tỷ tệ rồi. Huống chi Lục Thị còn bao nhiêu mảng bất động sản, internet cùng hàng tá dự án khác...”
“Cậu chưa nghe người ta ở nước ngoài nói à, tiền của Lục Nam Trầm anh ta còn nhiều hơn cả ngân khố của một số quốc gia đấy.”
Hạ Thời quả thực chưa từng tìm hiểu xem Lục Nam Trầm có bao nhiêu tài sản.
Trước khi kết hôn, cô chỉ nghe bố nói hắn là một người vô cùng có năng lực, cô gả cho hắn sẽ không chịu thiệt thòi, chỉ lo là hắn khiến cô phải chịu ấm ức mà thôi.
Bởi vậy bố mới đồng ý giao toàn bộ nền tảng tích lũy của nhà họ Hạ cho Lục Nam Trầm, mục đích là để hắn chăm sóc tốt cho cô...
Thế nhưng về sau, Lục Nam Trầm chẳng nhận được bất cứ thứ gì.
Khi ấy Hạ Thời ngỡ rằng hắn rất túng thiếu, thế nên cô còn lén lút dùng tiền riêng của mình để nâng đỡ một vài dự án nhỏ thuộc Tập đoàn Lục Thị.
Về sau cô phát hiện Lục Nam Trầm bắt đầu ra vào những nơi mà ngay cả bố cô cũng không có tư cách bước chân vào, cô mới dần dần hiểu ra hắn căn bản chẳng cần đến sự giúp đỡ của mình...
Nhưng vào lúc đó, cô cũng chỉ nghĩ công ty của Lục Nam Trầm làm ăn khấm khá lên, chứ hoàn toàn không biết hắn quyền lực và tài giỏi đến mức nào.
Mãi đến tận hôm nay nghe Duy Duy nhắc về hắn, cô mới rốt cuộc vỡ lẽ tại sao năm xưa Lục Nam Trầm lại nói cô không nỡ rời xa cỗ máy trong tiền như hắn...
Triệu Duy Duy thấy Hạ Thời hồi lâu không đáp lại bèn nói tiếp: “Cho dù anh ta không gài bẫy cậu thì cậu lấy đâu ra nhiều tiền như thế?”
“Mấy năm nay tớ cũng tích cóp được một khoản, qua vài năm nữa chắc tớ có thể trả hết.” Hạ Thời suy nghĩ một chút rồi nói.
Triệu Duy Duy thở dài thườn thượt: “Tên đó đúng là đồ khốn nạn, tại sao nhất quyết phải bắt cậu trả nhiều tiền như vậy mới chịu buông tha cho cậu và Tiểu Dật chứ?”
“Chẳng lẽ anh ta quên mất sau khi kết hôn anh ta đã bắt nạt cậu thế nào rồi sao? Cậu phải đòi anh ta tiền bồi thường tổn thất tinh thần mới đúng!”
“Đúng rồi, còn cả tiền cấp dưỡng nuôi con nữa chứ!!”
Hạ Thời bị cô chọc cười: “Nếu đòi tiền cấp dưỡng thì chẳng phải anh ấy sẽ biết chuyện của con sao?”
“Cũng đúng. Coi như bị anh ta nắm thóp rồi, giờ chúng ta chỉ còn cách cố gắng kiếm tiền, tranh thủ sáng tác ra một bản nhạc thật đình đám thôi!!”
“Ừm nè.”
Triệu Duy Duy sực nhớ ra điều gì lại hỏi:
“Thời Thời, thật ra chuyện này cậu có thể nhờ anh Lãnh giúp đỡ mà? Đối với anh ấy thì 7,9 tỷ tệ chắc cũng chẳng đáng là bao đâu nhỉ?”
Hạ Thời không cần nghĩ ngợi, lập tức gạt đi.
“Lãnh Trì đã giúp tớ quá nhiều rồi. Tuy chúng tớ là bạn bè nhưng tớ không muốn cứ mãi nhận sự giúp đỡ đơn phương từ anh ấy.”
“Được rồi.”
“Cậu yên tâm đi, tớ tin số tiền này tớ có thể kiếm được.”
Những năm tháng ở nước ngoài, dẫu cho ban đầu Lãnh Trì đã giúp cô rất nhiều, nhưng về sau khi căn bệnh trầm cảm của cô thuyên giảm, dù là công ty hay việc sáng tác nhạc đều là do chính tay cô từng bước gây dựng nên.
Lục Nam Trầm có thể chèo lái tốt Lục Thị thì cô cũng tin mình có thể kiếm được tiền để trả lại cho hắn.
Đúng lúc này, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ.
Hạ Thời vội vàng cúp máy rồi ra mở cửa, liền nhìn thấy Lục Nam Trầm vừa tắm xong, khoác trên mình chiếc áo ngủ màu đen đứng sừng sững trước cửa.
“Anh thế này là...”
“Tới ngủ.”
Bình luận