Chương 132: Lục Nam Trầm không buông tha

“Chỉ cần anh chịu buông tha cho tôi và Tiểu Dật, chịu bỏ qua mọi chuyện trước đây.”

Lục Nam Trầm từng chút một siết chặt lực ôm: “Không có khả năng đó đâu.”

Trước kia cô nói đúng, những người từng là vợ chồng làm sao có thể làm bạn?

Nếu cô nhất quyết muốn rời đi, trừ phi là chết!

Ánh mắt Hạ Thời hoàn toàn ảm đạm, cười khổ: “Sớm biết anh là kẻ thù dai như vậy, lúc chúng ta kết hôn, tôi đã nên chủ động đề nghị chia tay rồi.”

Lại là sớm biết!

Lục Nam Trầm nhớ lại những lời trước đây cô từng nói rằng hối hận vì đã lấy mình, trên mặt lập tức phủ một tầng sương giá lạnh lẽo.

Hắn không đáp lại nữa.

Chiếc xe lao vun vút trong màn đêm tĩnh mịch.

Hạ Thời cảm thấy hơi choáng váng, sắc mặt đỏ bừng vì men rượu.

Lục Nam Trầm ngỡ rằng cô bị lây cảm mạo từ mình bèn đưa tay áp lại gần.

Nhưng tay còn chưa chạm đến trán, người phụ nữ đã theo phản xạ né tránh.

Tay hắn cứng đờ giữa không trung, sau đó mặc kệ sự trốn tránh của cô, lại đặt lên trán cô lần nữa, không bị sốt.

“Uống nhiều rượu như vậy thấy dễ chịu lắm sao?”

Hắn biết rõ còn cố hỏi.

Hạ Thời không thèm để ý đến câu hỏi đó mà hỏi lại: “Khi nào tôi mới có thể gặp Tiểu Dật? Thằng bé nhát gan lắm, tôi lo con ở một nơi xa lạ như thế này sẽ sợ hãi.”

“Xem biểu hiện của cô thế nào đã.” Lục Nam Trầm nói.

Hạ Thời ngơ ngác: “Phải biểu hiện thế nào?”

Lục Nam Trầm lại đưa tay ra, lần này Hạ Thời không né tránh, nhìn bàn tay hắn đặt lên má mình.

Cô không kìm được bèn hỏi: “Lục Nam Trầm, tôi không hiểu.”

“Không hiểu cái gì?”

“Có phải anh đã thích tôi rồi không?” Hạ Thời từng chữ từng câu hỏi.

Nếu là thích, tại sao lại không cho cô chạm vào?

Bàn tay Lục Nam Trầm khựng lại, rất nhanh sau đó liền rút khỏi gương mặt Hạ Thời.

Hắn khôi phục vẻ lạnh lùng thường thấy.

“Đương nhiên là không.”

Hạ Thời biết ngay trước đây là do Duy Duy nghĩ nhiều rồi. Một người đàn ông kiêu ngạo như hắn làm sao có thể thích mình được chứ.

Thảo nào mình chủ động như vậy mà hắn vẫn cự tuyệt.

Cô mỉm cười thanh thản: “Vậy thì tốt.

Nếu anh đột nhiên thích tôi, tôi thật sự không biết phải làm sao. Anh cứ tiếp tục không thích tôi như vậy sẽ tốt hơn.”

Cô không hề nói dối, hãy thử nghĩ xem.

Nếu bạn yêu một người ròng rã mười mấy năm trời mà người đó trước sau không hề yêu bạn, thậm chí còn từng làm tổn thương bạn.

Đột nhiên vào một ngày, người đó nói với bạn rằng hắn đã thích bạn rồi.

Bạn sẽ phải làm thế nào?

Sẽ chọn tha thứ để làm lại từ đầu với hắn, hay là lựa chọn điều gì khác?

Lục Nam Trầm không hiểu hết ý tứ trong lời nói của cô.

“Còn cô thì sao?”

Hắn nhìn thẳng vào mắt Hạ Thời: “Còn thích tôi nữa không?”

Hạ Thời nhìn hắn, khẽ lắc đầu.

Đúng lúc sắc mặt Lục Nam Trầm cứng đờ, cô lại nói: “Tôi không biết nữa.”

“Nhưng điều tôi biết rõ là, hiện tại vào những đêm không có anh, tôi cũng có thể nhẹ nhõm đi vào giấc ngủ rồi...”

Lời nói của cô nhẹ bẫng tựa gió thoảng mây bay, nhưng từng câu từng chữ lại như những mũi kim đâm thẳng vào tim Lục Nam Trầm.

Trong màn đêm, chiếc xe vẫn lăn bánh, dưới ánh sáng lờ mờ trong xe, Hạ Thời không hề nhìn thấy hốc mắt đang dần đỏ lên của Lục Nam Trầm.

Lục Nam Trầm nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bản thân hắn cũng chẳng nhận ra sự biến đổi của chính mình.

Uống rượu vào, lời của Hạ Thời lại trở nên nhiều hơn.

Cô chẳng bận tâm Lục Nam Trầm có đang nghe hay không, cứ tự mình tiếp tục nói:

“Tôi biết khúc mắc chất chứa trong lòng anh là gì, chính là cảm giác bị lừa dối.

Hiện giờ nhà họ Hạ chúng tôi đã sụp đổ, đã phải nhận lấy quả báo thích đáng rồi.”

“Nếu như, ý tôi là nếu như tôi có thể trả lại toàn bộ số tiền và các dự án mà hai nhà Hạ - Lục từng ước định cho anh, anh có thể bỏ qua mọi chuyện cũ được không?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập