Chương 10: Người được ghép đôi không nói gì, chỉ cắm cổ chuyển khoản
Xoa dịu xong cho Long Uyên, chân tay Lạc Thiên lại bủn rủn yếu ớt y như ngày hôm qua. Cả người cô nhẹ bẫng hệt như bị rút cạn sạch năng lượng.
Cô lồm cồm bò dậy, cất giọng uể oải:
"Tôi đi nghỉ ngơi đây. Trưa nay với tối nay chắc là không nấu cơm cho anh được rồi."
Nói xong, mặc kệ thái độ của Long Uyên ra sao, cô lết thân quay về phòng ngủ của mình đánh một giấc.
Lạc Thiên vốn tưởng rằng mình sẽ lại lăn ra ngủ li suốt một ngày một đêm giống hôm qua. Nào ngờ điều khiến cô bất ngờ là lần này cô chỉ ngủ có một ngày là tỉnh giấc.
Tám giờ tối.
Lạc Thiên từ trên giường tung chòm ngồi dậy, tinh thần phấn chấn vô cùng. Lần này thế mà chỉ ngủ có mười tiếng.
Nếu sau này mỗi lần xoa dịu xong mà ngủ mười tiếng là hồi phục, vậy có phải sau này cô có thể đổi sang xoa dịu cho Long Uyên vào buổi tối không? Như thế thì sẽ không bị lỡ việc ban ngày nữa rồi.
Lát nữa phải bàn lại với Long Uyên chuyện này mới được.
Xoa xoa cái bụng đang réo gọi vì đói, Lạc Thiên lập tức tót xuống lầu tìm đồ ăn. Lúc đi ngang qua tầng hai, cô khựng lại một nhịp, quyết định ghé qua phòng Long Uyên trước.
"Cốc cốc cốc!"
Lạc Thiên giơ tay gõ cửa. Cánh cửa lập tức tự động bật mở ngay giây tiếp theo.
Lạc Thiên đứng ở khung cửa, nhìn người đàn ông đang mặc đồ ngủ, lười biếng nằm dựa ngửa trên giường, lịch sự cất lời hỏi:
"Vị giống đực Long Uyên, tôi chuẩn bị đi làm bữa tối đây, anh có muốn ăn không?"
Không biết có phải vì nghe thấy hai chữ "ăn cơm" hay không mà người đàn ông đang nằm trên giường bỗng chốc ngồi phắt dậy. Hắn ngước nhìn Lạc Thiên, đôi tròng mắt thâm trầm đảo một vòng đánh giá cô từ trên xuống dưới.
"Tinh thần lực của cô hồi phục rồi đấy à?"
Lần này hồi phục nhanh hơn hôm qua khá nhiều.
Lạc Thiên đáp: "Hồi phục được một chút rồi, không còn suy nhược như buổi sáng nữa, nấu cơm thì hoàn toàn không thành vấn đề."
Rõ ràng là tinh thần phấn chấn tràn trề thế kia mà lại dám mở miệng bảo là hồi phục được một chút. Tiểu thư giống cái này đúng là không thật thà chút nào.
Nhưng Long Uyên cũng chẳng buồn so đo với cô. Hắn đang cảm thấy vô cùng thoải mái, tạm thời chưa cần cô xoa dịu.
"Ăn gì?" Long Uyên hỏi.
Lạc Thiên ngẫm nghĩ một lát rồi liệt kê:
"Thịt dị thú xào lăn, hải thú tuyết tinh hấp cách thủy, rau dại trộn dầu dấm, tiện thể làm thêm một đĩa salad trái cây dị quả nữa, anh thấy thế nào?"
Hải thú tuyết tinh thực chất là một loại cá, toàn thân trong suốt, đem đi hấp cách thủy là ngon nhất.
Những món Lạc Thiên vừa kể, Long Uyên đều biết là gì, nhưng chưa từng được nếm thử bao giờ.
Hắn gật đầu: "Cần ai giúp một tay không?"
"Không cần đâu, lát nữa anh cứ xuống lầu chờ ăn là được."
Lạc Thiên nào dám để người của Long Uyên nhúng tay vào, đám người này đến sơ chế nguyên liệu còn chẳng xong, chỉ tổ nhảy vào phá bĩnh thêm việc chứ được tích sự gì.
Vào đến phòng bếp, Lạc Thiên lấy những nguyên liệu cần dùng ra từ không gian bảo quản. Loại không gian bảo quản này là trang bị đi kèm của căn biệt thự mà chính phủ đế quốc ban tặng, chỉ cần nhét nguyên liệu vào trong đó, dù có để ròng rã một năm trời thì độ tươi ngon vẫn y nguyên như lúc mới hái, chẳng khác là bao. Quả là trang bị gối đầu giường không thể thiếu của hệ phái chuyên trữ hàng.
Lạc Thiên thuần thục sơ chế qua rồi đem con cá đã làm sạch đi hấp, tiện tay mang thịt dị thú và ớt ra cắt thái.
Chẳng mấy chốc, mùi thơm ngào ngạt trong phòng bếp đã bắt đầu lan tỏa ra bên ngoài.
Lúc Long Uyên thay xong trang phục đi xuống lầu, Lạc Thiên đã bày biện xong xuôi các món ăn lên bàn. Cô đưa nĩa cho Long Uyên, còn mình thì cầm đôi đũa quen thuộc.
Bữa tối nay còn ngon miệng hơn cả bữa sáng. Đặc biệt là món hải thú tuyết tinh hấp cách thủy kia, khiến Long Uyên phải kinh diễm thốt lên không thành lời.
Vị tiểu thư ngồi đối diện ăn uống rất điềm tĩnh, ngoại trừ thỉnh thoảng liếc mắt nhìn quangnão (quang não) ra thì chẳng ho he nửa lời. Chắc là cô đang nhắn tin trò chuyện với mấy gã đàn ông khác trên quang não rồi, đôi tròng mắt linh động thấp thoáng ý cười giảo hoạt khiến Long Uyên tự dưng thấy vô cùng thú vị.
Lúc này, Lạc Thiên quả thực đang bận trả lời tin nhắn của Hồ Ngôn.
Hồ Ngôn: [Chủ nhân, hôm nay em tìm được một người bạn rồi. Cậu ta vừa hay có chuyến đi đến tinh cầu F268, em nhờ cậu ấy cho đi nhờ một chuyến.]
Hồ Ngôn: [Chủ nhân, ngày mai là em có thể gặp được ngài rồi, vui quá đi mất.]
Hồ Ngôn: [Chủ nhân, sao ngài không thèm đếm xỉa gì đến em thế?]
Lạc Thiên: [Hơi bận tí.]
Lạc Thiên: [Ngày mai gặp được cậu, tôi cũng rất vui.]
Đợi ngày mai tên kia đến nơi, cô nhất định phải tận mắt xem thử rốt thứ quái quỷ gì đang diễn ra trong đầu hắn mà dám cả gan chơi trò lừa bịp cô.
Dùng bữa xong xuôi, Lạc Thiên chủ động đề cập với Long Uyên về việc đổi thời gian xoa dịu sang khung giờ buổi tối kể từ hôm nay.
Đúng như cô dự đoán, vị đại gia này cực kỳ dễ nói chuyện, sảng khoái gật đầu đồng ý ngay tắp lự.
Long Uyên nhìn Lạc Thiên, trong đầu vô thức nhớ lại dáng vẻ cô vừa cắm cúi bấm quang não trò chuyện với kẻ khác hồi nãy. Kẻ đang nhắn tin với cô lúc nãy chắc là một trong những người được ghép đôi khác của cô nhỉ?
"Sau này cô xoa dịu cho tôi vào buổi tối, những người được ghép đôi khác của cô sẽ không có ý kiến gì chứ?" Long Uyên cất lời hỏi.
Chẳng hiểu sao, hắn ở đây đã hai ngày rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng mấy gã được ghép đôi khác của cô tiểu thư này xuất hiện.
"Không đâu."
Lạc Thiên ra vẻ bá đạo đáp lời: "Ở chỗ tôi, bọn họ đều phải nghe lời tôi hết."
Kẻ nào không ngoan ngoãn nghe lời, sút thẳng cổ ra khỏi danh sách.
Nhìn cái dáng vẻ hách dịch của cô, Long Uyên bỗng dưng phì cười.
Hắn đảo mắt nhìn quanh một vòng căn biệt thự, tò mò hỏi: "Sao tôi chẳng thấy mấy người được ghép đôi khác của cô đâu cả thế?"
Tên này đúng là cái đồ không có chút ý thức ranh giới cá nhân nào cả! Lại còn dám xía mũi vào chuyện riêng tư của giống cái người ta.
Nếu không phải vì số tinh tệ hắn vung ra quá hậu h hĩnh, Lạc Thiên thèm vào mà mở miệng đáp lời.
"Mấy người được ghép đôi khác của tôi đều đang bận rộn cả, tạm thời chưa tới tìm tôi được. Nhưng mà ngày mai sẽ có một người tới."
Nói dứt câu, Lạc Thiên ra hiệu cho robot thông minh dọn dẹp phòng bếp rồi lui về phòng riêng của mình.
Đã trôi qua đúng ba ngày tròn xoe rồi mà chẳng có nổi một kẻ được ghép đôi nào ra hồn đến tìm cô cả. Tối nay nhân lúc rảnh rỗi, cô phải chủ động liên lạc với mấy gã còn lại để hỏi cho ra ngô ra khoai xem bọn chúng rốt cuộc đang ôm cái âm mưu quái quỷ gì.
Nếu tất cả đều muốn hủy kết đôi thì cút xéo cho lẹ, cho cô được giải thoát để đi tìm một mối ghép khác ngon nghẻ hơn. Cứ chiếm chỗ ngồi mà không chịu nhả ra thế này thì khác gì mấy kẻ ích kỷ đâu cơ chứ.
Về đến phòng, Lạc Thiên tắm rửa sạch sẽ, nằm bẹp dí lên giường mở quang não lên, bắt đầu chủ động oanh tạc tin nhắn cho mấy gã được ghép đôi còn lại.
Gửi từng người một quá tẻ nhạt, ngoại trừ Hồ Ngôn và Long Uyên đã xác định hủy ghép đôi ra, Lạc Thiên quyết định chơi lớn ném thẳng một đoạn tin nhắn theo kiểu phát tán hàng loạt (gửi hàng loạt).
Lạc Thiên gửi hàng loạt: [Tôi là Chủ nhân được ghép đôi với các anh - Lạc Thiên, đọc được tin nhắn thì phản hồi lại ngay!]
Một giây...
Hai giây...
Ba giây...
Một phút...
Năm phút trôi qua, chẳng có ma nào thèm hồi âm.
Lạc Thiên: "..."
Đến lúc cạn lời thật sự thì người ta lại chỉ muốn cười khẩy cho qua chuyện.
Cô hoài nghi có khi nào bản thân xuyên không từ thế giới khác tới nên bị Thú thần chơi khăm, bằng không sao lại xui xẻo bốc trúng nguyên cái ổ gồm chín tên dở hơi này cơ chứ. Người thì đòi hủy kết đôi, kẻ thì lăm lăm lừa tiền cô, nhóm còn lại thì chết trôi từ kiếp nào cứ nằm lì làm thây ma trong danh sách bạn bè của cô thế này đây.
Lạc Thiên hít sâu một hơi, định bụng nhắn nốt câu cảnh cáo: Không thèm rep tin nhắn nữa là cô tự tay hủy kết đôi cho trắng nợ đấy nhé, thì chiếc quang não trên quang não đột ngột vang lên một tiếng "tinh".
Xác chết trong danh sách rốt cuộc cũng có một đứa giãy chết thành công.
Tần Qua: [Đã chuyển khoản một triệu tinh tệ.]
Không nói một lời, chỉ cắm cổ chuyển khoản?
Trò này là ý gì đây?
Lạc Thiên gõ một dấu chấm hỏi to tướng gửi lại cho đối phương.
Lạc Thiên: [?]
Ngay giây tiếp theo!
Tần Qua: [Đã chuyển khoản năm mươi triệu tinh tệ!]
Tần Qua: [Đã chuyển khoản một trăm triệu tinh tệ!]
Lạc Thiên: Người được ghép đôi không nói lời nào, chỉ cắm cổ chuyển tiền.
Lạc Thiên: [Đại ca à, anh mở miệng nói được một câu không hả?]
Chỉ chuyển khoản không là có ý nghĩa gì chứ? Lại định học theo Kim Kiêu với Long Uyên, vác tiền đập vào mặt cô để ép cô tự động hủy ghép đôi chắc?
Tần Qua: [Bận!]
Lạc Thiên trừng mắt nhìn chằm chằm vào độc nhất một chữ này suốt mấy giây đồng hồ.
Cô vỡ lẽ rồi. Hắn ta chắc chắn là bận tối tăm mặt mũi nên chẳng có thời gian tơ tưởng đến chuyện trò huyên thuyên với cô đây mà. Cho nên mới vung tiền hất thẳng vào mặt, ngầm ra hiệu cho cô tự giác xéo đi cho rảnh nợ.
Lạc Thiên: [Hiểu rồi!]
Nhắn xong xuôi, Lạc Thiên không chần chừ thêm một giây, lập tức gửi đơn lên hệ thống Thú thần yêu cầu hủy bỏ quan hệ ghép đôi với Tần Qua.
Đồng thời, cô còn chu đáo bấm nút xóa luôn kết bạn với Tần Qua cho sạch danh sách.
Một tiếng sau.
Tại tinh cầu Trung tâm, bên trong tòa nhà Cơ giáp số Một.
Tần Qua vừa vất vả lăn lộn trong phòng thí nghiệm ra đến ngoài, vừa mở quang não lên tính nhắn tin cho Chủ nhân nhà mình thì đập vào mắt lại là thông báo bản thân đã bị xóa kết bạn từ bao giờ.
Tần Qua trân trân nhìn dấu chấm than màu đỏ lòm trên giao diện trò chuyện, ngơ ngác mất nguyên mấy giây cuộc đời.
Không phải người ta bảo giống cái thích tinh tệ nhất sao?
Sao hắn chuyển cả đống tinh tệ cho Chủ nhân rồi mà cô lại tàn nhẫn xóa bay màu hắn luôn thế kia?
Chẳng lẽ... Chủ nhân chê số tinh tệ hắn chuyển vẫn còn ít quá à?
Bình luận