Chương 11: Ngửi mùi mà mò tới
Sau khi hủy kết thêm một kẻ nữa, Lạc Thiên chẳng buồn đau hay tiếc nuối gì. Cũ không đi, mới không tới.
Giống đực thì lúc nào chả có đầy ra đấy, không được thì cứ thế mà thay!
Ngủ một giấc thật êm ái, đến sáng sớm hôm sau, Lạc Thiên tràn đầy tinh thần phấn chấn đi xuống lầu chuẩn bị bữa sáng.
Trên quang não, Hồ Ngôn đã gửi tin nhắn tới:
Hồ Ngôn: [Chủ nhân, em sắp đến tinh cầu F268 rồi đây.]
Hồ Ngôn: [Cứ nghĩ đến chuyện sắp được gặp Chủ nhân là em lại thấy vô cùng phấn khích và vui mừng.]
Hồ Ngôn: [Chỉ là em hơi ngốc lại chẳng có tài sản gì, Chủ nhân sẽ không chê bai em chứ?]
Ngồi trên chiến hạm tư nhân của mình, Hồ Ngôn vừa gửi tin nhắn vừa cong nhẹ đôi môi mỏng, nở một nụ cười đầy mưu mô và tàn độc.
Cứ tưởng chỉ cần dăm ba lời dỗ dành ngọt xớt trên quang não là con giống cái này sẽ ngoan ngoãn chủ động đòi hủy kết đôi rồi cơ chứ. Nào ngờ đối phương lại cứng đầu không chịu sập bẫy, khiến hắn ta đành phải vứt xách công việc dang dở ở nhà để lặn lội đến cái tinh cầu F268 vừa nghèo vừa nát này.
Đã thế thì đừng trách hắn không khách sáo nữa. Một khi đã cất công đến đây, hắn tuyệt đối sẽ không để bản thân phải tay trắng đi về. Chuyến này nhất định phải lừa gạt cho bằng sạch toàn bộ tài sản của con giống cái này và đám bạn lữ được ghép đôi cùng cô ta, khiến bọn chúng đứa nào đứa nấy phải táng gia bại sản, thành kẻ trắng tay mới hả dạ!
Đọc xong tin nhắn của Hồ Ngôn, Lạc Thiên qua quýt ném lại một câu trả lời cho qua chuyện:
Lạc Thiên: [Được thôi, tôi ở nhà chờ cậu.]
Gửi xong, Lạc Thiên tắt quang não rồi đi thẳng vào phòng bếp.
Bữa sáng hôm nay là tiểu long bao và cháo trắng, ăn kèm với một ít dưa muối cô tự làm, tuy đơn giản nhưng lại cực kỳ đưa miệng, kích thích vị giác.
Long Uyên không cần Lạc Thiên phải lên lầu gọi. Món ăn vừa mới dọn ra bàn là y như rằng gã đàn ông này đã tự giác mò xuống lầu, hệt như ngửi thấy mùi thơm mà mò tới tận nơi vậy.
Long Uyên nhìn những món ăn đổi mới liên tục trên bàn, đôi tròng mắt lười biếng khẽ lay động.
Hắn ngước nhìn Lạc Thiên:
"Cô rất giỏi nấu nướng."
Một đầu bếp có tài nghệ đỉnh cao như Lạc Thiên, dù có đi đến đâu đi chăng nữa thì chắc chắn cũng sẽ cực kỳ được săn đón, kèm theo đó là những đãi ngộ vô cùng hậu hĩnh.
"Cô sở hữu thiên phú nấu nướng đỉnh cao thế này, sao không đi làm đầu bếp chuyên nghiệp luôn đi?"
Cuộc sống của vị tiểu thư giống cái trước mặt đây vốn dĩ vô cùng túng thiếu cơ mà. Sao lại không chịu đi làm đầu bếp chứ?
Lạc Thiên đưa nĩa và thìa cho Long Uyên, vừa mở lời giải thích: "Trước đây tôi cũng từng nghĩ đến chuyện đi làm đầu bếp chứ, nhưng mà quy củ của nghề đầu bếp nhiều quá, không hợp với tôi."
Hồi mới xuyên không đến đây, Lạc Thiên cũng từng nảy sinh ý định đi làm đầu bếp để kiếm tiền. Nhưng sau khi tìm hiểu kỹ khối lượng công việc khổng lồ của một đầu bếp tinh tế, cô dứt khoát quay xe từ bỏ ngay lập tức.
Đồ ăn vặt thì nhiều mà số lượng đầu bếp lại ít ỏi, đám đầu bếp ở cái thời đại này hầu như cứ mở mắt ra là bận rộn tối tăm mặt mũi cho tới tận nửa đêm. Chế độ làm việc kiểu này còn khủng bố và bóc lột hơn cả mô hình 996 nữa là đằng khác.
Hơn nữa, việc mở một nhà hàng ăn uống ở tinh tế đều phải có các gia tộc lớn đứng sau chống lưng. Lạc Thiên là một kẻ tha hương ngụ cư, sao có thể đấu lại nổi đám thổ địa cá mè một lứa ấy chứ.
Ăn sáng xong, Lạc Thiên liếc thấy quang não thông báo lô tinh hạch cấp năm đặt mua hôm qua đã được giao đến nơi.
Cô ra lệnh cho robot thông minh chạy ra tủ bưu phẩm lấy hàng về giúp mình.
Hệ thống bưu phẩm tốc hành ở tinh tế cực kỳ cao cấp, bất kể gửi hàng từ đâu thì chỉ trong vòng ba tiếng đồng hồ ngắn ngủi là sẽ được chuyển thẳng vào tủ bưu phẩm liên kết với người nhận.
Mười viên tinh hạch cấp năm, chất lượng viên nào viên nấy đều rất tuyệt vời. Lạc Thiên cất gọn đám tinh hạch vào trong nhẫn không gian, tiếp tục lướt lên mạng tinh tế đăng bài thu mua thêm một lô tinh hạch cấp năm nữa.
Vừa đăng bài xong, chuông cửa biệt thự bỗng réo vang điếc tai.
"Đinh lỏng đinh lỏng đinh lỏng đinh lỏng..."
Tiếng chuông dồn dập hệt như đang giục mạng người ta vậy.
Lạc Thiên mở hình chiếu không gian toàn cảnh của camera an ninh trước cửa ra xem, liền bắt gặp một gã đàn ông sở hữu vẻ đẹp phi giới tính, tóc dài màu trắng, đuôi tóc nhuộm đỏ rực, khoác trên người bộ âu phục màu hồng phấn đang đứng sừng sững ngoài cửa.
Đôi ngón tay thon dài trắng nõn nà đến mức phụ nữ nhìn vào cũng phải hổ thẹn đang điên cuồng chọc liên hồi vào nút chuông cửa biệt thự.
Hồ Ngôn!
Thế mà lại mò tới tận nơi thật rồi kìa.
Lạc Thiên thao tác trên bảng điều khiển, mở tung cánh cổng lớn của biệt thự.
Một bóng hình màu hồng vùn vụt lao tới với tốc độ ánh sáng từ ngoài cửa, chỉ chớp mắt một cái, Lạc Thiên đã lọtỏm vào một vòng tay phảng phất hương thơm ngào ngạt của hoa diên vĩ.
"Chủ nhân, cuối cùng em cũng được gặp lại ngài rồi."
Hồ Ngôn ôm chầm lấy Lạc Thiên, vùi chặt đầu vào hõm cổ cô làm nũng.
Chủ nhân thơm quá, thơm thế không biết, thơm hơn bất cứ một giống cái nào mà hắn từng gặp từ trước tới nay. Loại hương thơm này hắn không tài nào tìm nổi từ ngữ để hình dung, chỉ biết là nó có một thứ ma lực cực kỳ gây nghiện.
Hồ Ngôn không nhịn được lại hít hà thật sâu thêm mấy hơi liền. Kỳ lạ là tinh thần lực đang chực chờ bạo động trong cơ thể vừa ngửi thấy mùi hương này bỗng chốc trở nên ngoan ngoãn và dịu lại hẳn.
Dễ chịu quá!
Lạc Thiên bị Hồ Ngôn ôm chặt cứng ngắc trong lồng ngực đến mức suýt không thở nổi, gã đàn ông này còn cứ cọ tới cọ lui không ngừng ở cổ cô, khiến cô ngứa ngáy đến mức da gà da dẻ nổi hết cả lên.
Cô phải dùng sức đẩy ra mấy bận mới tống được tên này ra xa một chút.
"Chủ nhân ~"
Bị đẩy ra, Hồ Ngôn lập tức trưng ra vẻ mặt đáng thương hệt như một cô vợ nhỏ bị chồng ruồng bỏ, đôi tròng mắt đỏ rực ánh lên một tầng nước long lanh tủi hờn.
"Chủ nhân, ngài không thích em thật đấy à?"
Hồ Ngôn cắn nhẹ môi, mang theo vẻ mặt uất ức nhìn chằm chằm Lạc Thiên. Đôi mắt hồ ly lúng liếng thoáng vẻ hoảng sợ và bất an đan xen.
Yêu miều mà không hề lẳng lơ, quyến rũ mà chẳng chút phô phang!
Đúng chuẩn hồng nhan họa thủy!
Lạc Thiên thậm chí còn nghe rõ mồn một tiếng tim mình đang đập loạn nhịp trong lồng ngực.
"Khụ khụ!"
Cô ho nhẹ một tiếng, nhanh như chớp dời ánh mắt đi hướng khác để che giấu sự lúng túng của mình.
"Không có ghét cậu, tôi chỉ thấy xót vì cậu cất công lặn lội đường xá xa xôi vất vả quá thôi. Muốn để cậu vào nghỉ ngơi cho lại sức cái đã."
Nhìn thái độ "nhiệt tình" từ phút ban đầu của tên này, Lạc Thiên tuyệt đối không tin hắn lặn lội đến đây là vì muốn thành thật kết lữ với cô đâu.
Trai đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng mà phải có mạng thì mới hưởng thụ được chứ lỵ!
Suốt năm năm lăn lộn một mình ở tinh tế này, qua không biết bao nhiêu lần bị lừa lọc gạt gẫm đã tôi luyện cho Lạc Thiên một bản lĩnh cẩn trọng ăn sâu vào xương tủy.
Trước khi làm rõ mục đích thực sự của Hồ Ngôn, cô vẫn nên giữ khoảng cách an toàn với đối phương thì hơn.
"Thật... thật ạ?"
Đôi mắt Hồ Ngôn sáng rực lên, cứ như được những lời của Lạc Thiên vỗ về an ủi, vui mừng hớn hở hệt như một đứa trẻ được cho kẹo.
"Chủ nhân thực sự không ghét em chứ?
Nhưng mà em chỉ mới đạt cấp năm, thiên phú kém cỏi, ở gia tộc lại chẳng được coi trọng, tài sản cá nhân thì trống trơn chẳng có nổi một cắc. Sau này e là chẳng giúp ích được gì cho Chủ nhân rồi."
Thực lực thật sự của hắn vốn là cấp tám, nhưng để giả vờ làm một kẻ phế vật qua mắt Lạc Thiên, hắn đã dùng thuốc ức chế để ép thực lực tụt thẳng xuống cấp năm.
Lạc Thiên nhìn cái vẻ mặt vừa ấm ức vừa sợ sệt của Hồ Ngôn, thầm đánh giá: Kỹ thuật diễn xuất của tên này dạo này tiến bộ phết nhở. Nhìn qua cứ như thật, gần như chẳng lộ chút sơ hở nào.
Chỉ có điều, ẩn ý trong từng câu từng chữ của hắn ta rõ ràng là đang ngấm ngầm ám chỉ rằng bản thân mình vừa nghèo vừa vô dụng, sau này đành phải mặt dày bám váy ăn bám cô chứ gì?
Ăn bám thì cũng chẳng sao, gương mặt đẹp mã này dẫu có để ở nhà làm bình hoa di động thôi thì Lạc Thiên nhìn vào cũng đủ để ăn thêm được mấy bát cơm rồi.
Chỉ ngặt nỗi cô sợ đằng sau cái vẻ ngoài vô hại ấy còn ẩn chứa mục đích đen tối nào khác mà thôi.
Lạc Thiên nở nụ cười khách sáo, không dao động chút nào đáp lời Hồ Ngôn:
"Tôi không chê cậu đâu, đợi sau khi chúng ta kết lữ xong, tôi sẽ kiếm tinh tệ nuôi cậu."
Còn lâu mới kết lữ, không kết lữ thì đừng hòng hòng hớt được thứ gì từ tay cô.
Hồ Ngôn: [...] Con mụ giống cái này dám chơi trò vẽ bánh bao to sụ cho hắn thật đấy à?
Kết lữ xong rồi nuôi hắn?
Nói cách khác là nếu không kết lữ thì hắn mơ tưởng hòng moi được một cọng lông tinh tệ nào từ cái nhà này chứ gì?
Hừ!
Từ trước đến nay chỉ có mình hắn đi vẽ bánh lừa tình lừa tiền kẻ khác, chứ đời nào có chuyện có kẻ dám qua mặt vẽ bánh lên đầu hắn cơ chứ!
Hồ Ngôn bước lên một bước, trưng ra vẻ mặt cảm động rơi nước mắt, vươn tay nắm lấy bàn tay Lạc Thiên:
"Chủ nhân ngài tốt quá đi mất, cảm ơn Thú thần đã ban cho em cơ hội trở thành người được ghép đôi với ngài. Em vui lắm, thực sự rất muốn được kết lữ với ngài ngay bây giờ luôn ấy chứ."
Nói đến đoạn này, Hồ Ngôn ngửa cổ thở dài một tiếng ra vẻ tiếc nuối:
"Chỉ tiếc là thương thế trên người em vẫn chưa hồi phục hẳn, tạm thời vẫn chưa thể kết lữ với Chủ nhân được, chắc ngài không giận em vì chuyện này chứ?"
Lạc Thiên lập tức diễn tròn vai, đáp gọn lỏn: "Sao lại thế chứ, nhìn cậu bị thương mà lòng tôi xót xa muốn chết. Mấy ngày nay cậu cứ an tâm nghỉ ngơi cho lại sức đã, chuyện kết lữ không cần phải vội đâu."
Đã thích diễn kịch chứ gì, chiều lòng cậu luôn! Xem rốt cuộc đứa nào đọ gan trâu bò hơn đứa nào.
Lạc Thiên vừa dứt lời thì quang não trên cổ tay bỗng reo lên một tiếng thông báo tin nhắn từ Kỳ Ngọc. Kỳ Ngọc hẹn cô qua nhà riêng có chút việc cần bàn bạc.
Lạc Thiên quay sang nhìn gã Hồ Ngôn đang đứng bên cạnh.
"Hồ Ngôn này, cậu chịu thương tích nặng nề lặn lội từ tinh cầu Trung tâm tới đây chắc là mệt mỏi lắm rồi nhỉ? Các phòng trong biệt thự này ngoài tầng ba và căn phòng lớn nhất ở tầng hai ra, còn lại cậu cứ tùy ý chọn một phòng làm phòng ngủ của mình đi nhé."
Nghe vậy, ánh mắt gian xảo của Hồ Ngôn đảo một vòng đánh giá xung quanh.
Nhìn cái kiểu trang trí đơn sơ nghèo nàn của căn biệt thự này, phỏng chừng Lạc Thiên cũng chẳng có nổi căn bất động sản thứ hai nào khác đâu.
Hừ!
Đúng chuẩn một con nghèo kiết xác.
Thế mà biệt thự lại có ngần này phòng trống trơn không người ở.
Chẳng lẽ mấy gã được ghép đôi khác đều không thèm đến đây à?
Hồ Ngôn ngón tay mân mê viền áo Lạc Thiên, ra điều ngại ngùng cất lời: "Chủ nhân, nếu em tùy ý chọn một phòng như thế, liệu có vô tình chiếm chỗ của mấy vị bạn lữ khác không vậy? Dù sao sau này chúng ta cũng là người một nhà cả, làm vậy e là không hay lắm thì phải."
Lạc Thiên âm thầm rút tay mình về khỏi bàn tay nhầy nhụa của Hồ Ngôn, điềm nhiên đáp: "Đa số bọn họ đều chưa đến đây đâu, cậu cứ yên tâm chọn đại một phòng đi."
Hồ Ngôn cười thầm trong dạ, quả nhiên đúng như hắn dự đoán.
Đã qua bao nhiêu ngày tháng từ lúc ghép đôi rồi mà đám kia vẫn mặt dày không thèm tới, bộ bọn chúng cũng giống như hắn, ghê tởm con giống cái nghèo rớt mồng tơi này nên trốn tránh không muốn gặp mặt chắc?
Thế thì không được rồi!
Hắn còn đang chờ vắt kiệt túi tiền của đám đó cơ mà. Bọn chúng không chịu ló mặt tới thì hắn tính moi tiền từ ai được chứ?
"Chủ nhân, em có thể ở căn phòng ở tầng hai được không ạ? Em muốn được ở gần ngài hơn một chút."
Hồ Ngôn lại lần nữa bám lấy tay Lạc Thiên, đôi mắt long lanh ngước lên nhìn cô chờ đợi.
"Được chứ."
Lạc Thiên chẳng thèm chấp nhặt: "Phòng ốc đều được dọn dẹp sạch sẽ cả rồi, cậu cứ chọn lấy một gian mà nghỉ ngơi đi. Bây giờ tôi có chút việc bận phải ra ngoài một chuyến."
Vốn định rà soát chọn phòng luôn, nhưng nghe thấy Lạc Thiên bảo chuẩn bị ra ngoài, Hồ Ngôn lập tức khựng bước chân lại.
"Chủ nhân, ngài muốn đi đâu thế? Để em đi cùng ngài cho có đôi có cặp nhé."
Lạc Thiên nghĩ chẳng thèm nghĩ, quăng ngay một câu từ chối thẳng thừng: "Tôi sang nhà một người bạn giống cái chơi, dẫn theo cậu không tiện đâu. Cứ ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi."
Ý thức lãnh thổ của giống đực vốn dĩ cực kỳ mạnh mẽ. Bọn chúng cực kỳ ghét việc có gã giống đực khác bén mảng xâm phạm vào lãnh địa riêng tư của mình.
Lạc Thiên là giống cái, cô sang nhà Kỳ Ngọc thì không sao, nhưng nếu vác theo Hồ Ngôn thì chỉ có nước đứng chôn chân hít khí trời ngoài cổng mà thôi.
Nghe bảo là sang nhà giống cái khác chơi, Hồ Ngôn liền lập tức dập tắt ý định bám đuôi theo hầu. Trời nắng chang chang thế này, hắn dại gì mà đứng ngoài còng lưng canh cửa hộ người ta.
"Vậy ngài trên đường đi nhớ chú ý an toàn nhé, em ở nhà đợi ngài về."
"Ừm!"
Lạc Thiên gật đầu, chẳng buồn bận tâm đến thái độ của Hồ Ngôn nữa, xách theo một ít đồ đạc trong bếp rồi cất bước sang nhà Kỳ Ngọc.
Hồ Ngôn đứng tơ lơ phơ đưa tiễn Lạc Thiên khuất bóng sau cánh cổng, lúc này mới quay người nhởn nhơ bước lên tầng hai lựa chọn phòng ngủ cho riêng mình.
Bình luận