Chương 9: Bùa hóa hình và chiếc bẫy dịu dàng
Thấy Long Uyên nhìn đôi đũa trong tay với đôi mày kiếm nhíu chặt lại vì khó hiểu, Lạc Thiên đoán chắc hắn chẳng biết dùng đũa nên liền quay người lấy cho hắn một chiếc nĩa. Sau đó, cô tự nấu cho mình thêm một tô mì khác.
Đại trưởng lão đứng bên cạnh, mùi thơm của tô mì thịt dị thú kho tàu cứ liên tục chui vào mũi, khiến hắn thèm thuồng đến mức nước dãi sắp tuôn ra ngoài.
"Chủ nhân Lạc Thiên..."
Đại trưởng lão đỏ bừng cái mặt già nua, ngượng ngùng cất lời:
"Chủ nhân Lạc Thiên, có thể nấu cho chúng tôi hai tô được không? Chúng tôi cũng sẽ trả tinh tệ."
Món ăn thơm ngon nhường này, nếu bỏ lỡ thì quá ư là đáng tiếc. Loài rồng bọn họ thứ không thiếu nhất chính là đủ loại đá quý và tinh tệ.
Nghe thấy có tinh tệ, Lạc Thiên vô cùng vui vẻ nấu thêm hai tô mì cho hai kẻ kia. Mì thì lúc nào cũng có sẵn, chỉ cần chịu chi tinh tệ, muốn ăn bao nhiêu cô làm bấy nhiêu.
Sợi mì dai ngon trơn mượt, nước dùng thơm đậm đà, đặc biệt là phần thịt dị thú này hoàn toàn không có chút mùi hôi hay vị chua chát nào cả. Không biết trong đó được tẩm ướp những gia vị gì, ăn xong còn khiến môi và lưỡi tê tê nhẹ, càng nhai càng nghiện. Vị ngon này quả thực khiến giống đực không tài nào cưỡng lại nổi.
Long Uyên ăn sạch tô mì của mình xong, lại ngước lên nhìn Lạc Thiên.
Vị tiểu thư yếu ớt mong manh này quả thực không phải là kẻ vô dụng. Ít nhất thì tay nghề nấu nướng của cô cực kỳ hợp khẩu vị của hắn, ngon hơn hẳn đám đầu bếp cao cấp ở Long Cung và tinh cầu Trung tâm nhiều.
Hắn nhìn Lạc Thiên, cất giọng lười biếng:
"Phải trả bao nhiêu tinh tệ, cô mới chịu ngày nào cũng làm những món này cho tôi ăn?"
Có tinh tệ để kiếm, Lạc Thiên đương nhiên là vạn phần sẵn lòng. Chỉ là hiện tại cô phải ngày ngày xoa dịu cho tên đàn ông này, lỡ như hôm nay cũng giống như hôm qua, cứ xoa dịu xong là cô lại lăn ra ngủ li bì suốt buổi, thì thời gian đâu mà nấu nướng nữa. Hơn nữa, cô cũng chẳng thể nào kè kè ở nhà mỗi ngày chỉ để nấu cơm cho hắn được. Lỡ có việc bận khác thì sao? Nhận việc này rồi, một ngày nấu ba bữa ở nhà, tự do tự tại coi như bay màu hết.
"Thôi bỏ đi, tôi nào biết khẩu vị của anh, lỡ làm ra mà anh không thích thì tính sao?" Lạc Thiên cười nói.
Đây chính là Thần Tài sống đấy, cho dù có muốn từ chối cũng không thể nói toẹt ra được, phải uyển chuyển một chút mới ngoan.
Ánh mắt thâm trầm của Long Uyên nhìn thẳng vào Lạc Thiên, mang theo một thứ áp lực vô hình:
"Một tháng, năm mươi tỷ tinh tệ."
Hắn nghĩ tiểu thư nhà này thích tinh tệ đến thế, chắc chắn sẽ không đời nào từ chối hắn, trừ phi số tinh tệ hắn đưa chưa đủ khiến cô xiêu lòng.
"Chuyện này không phải là vấn đề tinh tệ." Lạc Thiên giải thích.
Long Uyên: "Một trăm tỷ tinh tệ."
Lạc Thiên: "..."
Đại lão hàng thật giá thật ở tinh tế đều dùng tiền ném vào mặt người khác kiểu này hả? Xin lỗi vì cô từ trước tới nay chỉ sống ở tinh cầu F268, đúng chuẩn một con nhà quê chưa từng được mở mang tầm mắt với những đại gia hào phóng cỡ này.
Một trăm tỷ tinh tệ, qua miệng hắn nói ra nhẹ tựa như vứt đi một đồng xu lẻ.
Lạc Thiên bỗng dưng cảm thấy mức thù lao năm mươi triệu tinh tệ cho mỗi lần xoa dịu của mình có phải là hơi ít quá rồi không?
Thấy ánh mắt Lạc Thiên cứ đảo liên hồi mà chẳng nói câu nào, Long Uyên lại cất lời:
"Ba trăm tỷ."
Lạc Thiên: "..."
Cô dứt khoát thu hồi lại suy nghĩ vừa rồi, ngước mắt nhìn thẳng vào Long Uyên.
"Vị giống đực này, tôi thực sự rất muốn đồng ý với anh. Nhưng chỗ tôi quả thật có một số yếu tố bất khả kháng, không thể đảm bảo ngày nào cũng có thời gian nấu cơm cho anh được."
"Vậy thì tùy theo thời gian của cô."
Long Uyên nhìn đôi tròng mắt linh động của Lạc Thiên, đến bản thân hắn cũng không nhận ra trong đôi mắt lười biếng ấy lại vô tình vương một tia cười nhạt rất đỗi dịu dàng.
Trời ạ, vị đại gia vừa lắm tiền lại vừa dễ nói chuyện này từ đâu chui ra thế không biết? Đúng là cực phẩm hiếm có khó tìm trong tinh tế! Cảm ơn Thú thần đã ban cho cô một vị đại gia hào phóng nhường này, tuy rằng đại gia không thích cô, nhưng không sao hết, miễn có tinh tệ là được!
"Chốt đơn!"
Một tháng ba mươi tỷ tinh tệ, phát tài to rồi!
Đại gia muốn ở lại đây ba tháng, tính ra là chín mươi tỷ tinh tệ đấy! Chín mươi tỷ, đó là chín mươi tỷ lận đó nha! Một đêm phất lên thành tỷ phú chính là đây chứ đâu!
Để thể hiện thành ý của mình, Lạc Thiên lập tức đi nấu cho đại gia thêm một tô mì nữa, còn đặc biệt đập thêm hai quả trứng dị thú chiên giòn vào.
Long Uyên tỏ ra vô cùng hài lòng với sự thức thời của Lạc Thiên.
Ăn sáng xong, Long Uyên bảo Đại trưởng lão và đám thuộc hạ rời đi, chỉ giữ lại hai tên cận vệ đứng bên ngoài nghe lệnh. Tuy nhiên, hai gã giống đực này không được phép ở lại nhà Lạc Thiên, bởi vì ý thức lãnh thổ của thú nhân vốn dĩ cực kỳ mạnh mẽ, đặc biệt là nhà của giống cái, cấm kỵ nhất là việc có giống đực khác bén mảng ở nhờ, ngoại trừ người được ghép đôi với chính giống cái đó.
Long Uyên là người được ghép đôi với Lạc Thiên, tuy rằng hắn sẽ không thực sự kết lữ với cô, nhưng trước khi hủy bỏ ghép đôi thì việc hắn tạm thời ở lại đây hoàn toàn không thành vấn đề. Còn chuyện hai tên thuộc hạ của Long Uyên ngủ ở đâu, Lạc Thiên xin tuyên bố đó không phải là việc cô cần phải bận tâm.
Đợi khi trong biệt thự chỉ còn lại hai người bọn họ, Long Uyên liền liếc sang Lạc Thiên đang cắm cúi lướt quang não.
"Bây giờ có thể bắt đầu xoa dịu được chưa?"
Bữa sáng cũng đã ăn xong, đám người phiền phức cũng đã cút hết, trông cô lúc này chẳng có vẻ gì là bận bịu cả.
Lạc Thiên vừa gửi xong bài đăng tìm mua thú hạch hoặc tinh hạch cấp năm, nghe thấy tiếng của Long Uyên liền vội vàng tắt quang não đi rồi bước tới. Nhìn thấy Long Uyên đang lười biếng tựa người vào sofa, cô cất tiếng hỏi:
"Anh muốn tiến hành xoa dịu ngay ở đây hay là vào phòng của anh?"
Mấy gã đàn ông trên quang não toàn bảo bọn chúng thích được giống cái xoa dịu ngay trong phòng của mình, hoặc là trong phòng của giống cái hơn.
Long Uyên không định kết lữ với Lạc Thiên, đương nhiên cô sẽ không đời nào cho hắn bước chân vào phòng ngủ của mình rồi.
Người đàn ông ngồi trên sofa trầm mặc mất một giây sau câu hỏi ấy, đoạn đứng phất dậy:
"Vào phòng của tôi đi."
Hắn cảm thấy nằm trên giường để được xoa dịu chắc chắn sẽ thoải mái hơn là ngồi lỳ ngoài sofa.
Lạc Thiên không có ý kiến gì, ngoan ngoãn đi theo Long Uyên vào phòng của hắn.
Vừa bước chân vào phòng, Lạc Thiên thiếu chút nữa thì há hốc mồm kinh ngạc.
Đây rốt cuộc có phải là phòng trong biệt thự của cô nữa không vậy?
Toàn bộ phần sàn nhà vốn được lát bằng tinh thạch nay đều bị thay thế bằng những viên đá quý lấp lánh ánh sáng. Đám đồ đạc vốn làm từ dị thực (thực vật biến dị) nay cũng đổi sạch thành những chất liệu mà Lạc Thiên thậm chí còn chẳng tài nào gọi tên nổi, nhưng nhìn qua cũng đủ biết đắt đỏ đến mức nào, tuyệt đối không phải là thứ mà một kẻ nghèo túng như cô có thể với tới.
Còn chiếc giường lớn kia nữa... trời ạ, nó được làm từ tinh hạch và trùng hạch cấp tám đấy!
Tinh hạch cấp tám đó nha!
Thứ tinh hạch cấp tám có giá trị lên tới mười tỷ tinh tệ mỗi viên, hơn nữa còn luôn trong tình trạng có tiền cũng chưa chắc đã mua được. Thế mà người đàn ông này lại vung tay tiêu xíu xiu đem đi làm nguyên liệu đóng giường ngủ luôn kìa!
Lạc Thiên thậm chí còn chẳng dám tưởng tượng nếu được ngủ trên chiếc giường này, tốc độ thăng cấp dị năng của cô sẽ bay vèo vèo đến mức nào nữa.
Đúng là giàu sang không bằng cái, hoang phí vô nhân tính!
Đích thị là hoang phí vô nhân tính rồi!
Long Uyên nửa nằm nửa tựa trên chiếc giường làm từ tinh hạch cấp tám, một tay chống lên trán, đầu ngón tay tì hờ vào huyệt thái dương, đôi mắt thâm trầm nhìn vẻ mặt kinh ngạc trố cả mắt của Lạc Thiên, khóe môi khẽ cong lên.
Tiểu thư giống cái này có hơi đơn thuần quá mức rồi, mọi tâm tư đều viết sạch lên mặt, chẳng cần phải tốn công đoán già đoán non, chỉ cần nhìn biểu cảm của cô là đủ biết trong đầu cô đang tơ tưởng chuyện gì.
"Có thể bắt đầu rồi."
Nghe thấy giọng nói của hắn, Lạc Thiên vội vã thu lại vẻ kinh ngạc, nhanh chân bước đến mép giường. Nhìn khoảng trống được chừa sẵn bên cạnh, cô chần chừ một chút rồi ngồi xuống.
Đứng để xoa dịu mỏi chân lắm, Lạc Thiên xưa nay chưa từng là kiểu người tự ngược đãi bản thân bao giờ.
Phần thịt đầu ngón tay lành lạnh của giống cái áp lên mi tâm.
Long Uyên nhắm hờ đôi mắt lại nhìn cô. Tiểu thư đang xoa dịu cho hắn lần này đứng sát hắn hơn hẳn hôm qua, cánh tay hắn đang đặt hờ bên eo chỉ cần nhích nhẹ một chút là có thể thuận thế ôm trọn cô vào lòng.
Cả mùi hương thoang thoảng trên người cô nữa, hình như hôm nay còn đậm đà hơn hôm qua một chút, thứ hương thơm không sao tả nổi bằng lời, nhưng lại cực kỳ ma mị quyến rũ.
Chỉ cần ngửi thấy mùi hương từ cơ thể cô, phần tinh thần lực đang chực chờ bạo động bên trong đã dịu đi không ít.
Tinh thần lực của giống cái một lần nữa xâm nhập vào thức hải, cảm giác thoải mái còn nhân lên gấp bội so với lần trước.
Long Uyên thoải mái nhắm nghiền hai mắt lại, bàn tay đang đặt bên hông bất giác xích lại gần Lạc Thiên thêm một chút, gần như sắp chạm hẳn vào vòng eo nhỏ nhắn của cô.
Hệt như một con dã thú đang từng chút một giăng bẫy, đem con mồi nhỏ bé ấy giam gọn vào trong lãnh địa độc chiếm của riêng mình.
Bình luận