Chương 75: Tôi Không Phải Là Liễu Hạ Huệ
Bạch Nhược Hy vẫn cứ trầm mặc, ở trong lòng thì vẫn luôn cân nhắc tới cái mức độ nặng nhẹ của sự việc.
Đôi mắt thâm thúy mê ly đen nhánh của Kiều Huyền Thạc đã nhắm chặt lại, ngửi lấy cái mùi hương thanh mát của cô, bàn tay to lớn thì chầm chậm từ cái phần eo bụng của cô mà di chuyển lên trên.
Thân thể của Bạch Nhược Hy khẽ run lên một cái, rồi nhanh chóng đẩy cái bàn tay to lớn của anh ta ra, căng thẳng không thôi: "Đừng có như thế này mà."
Cái giọng nói khàn khàn của anh ta trở nên đầy vẻ tà mị: "Cho em hai sự lựa chọn đây, là nói hay là làm đây?"
"..."
Thế này thì tính là cái kiểu lựa chọn gì cơ chứ?
Chẳng lẽ cô còn phải chọn làm hay sao?
Trên trán thì toát đầy mồ hôi lạnh, thế nhưng khuôn mặt thì cũng đã đỏ bừng lên hết cả một mảng rồi, Bạch Nhược Hy căng thẳng dùng sức đẩy cái bàn tay của anh ta ra, giọng nói cũng đã trở nên khàn khàn rồi: "Hắn ta... mục đích của hắn ta chính là Vĩnh Hằng, cái sợi dây chuyền của anh đấy."
Động tác của Kiều Huyền Thạc thoáng khựng lại, thân thể thì cứng đờ ra, hai mắt thì hơi hơi mở ra.
Bạch Nhược Hy thấy anh ta có chút ngây người ra, liền đem cái bàn tay của anh ta đẩy xuống đặt ở trên đùi của mình một cách an phận, rồi thủ thỉ nói: "Thì ra cái sợi dây chuyền đó của anh lại đắt giá đến như vậy, cái kẻ thần bí đó cũng không hề biết được rằng nó đang ở trên người của Doãn Nhụy, thế nhưng mà hắn ta lại biết rất rõ ràng rằng cái sợi dây chuyền đó chính là của anh, hơn nữa còn sẽ được chuyển giao cho người vợ của anh nữa, hắn ta cũng biết được rằng chúng ta đã kết hôn rồi, cho nên mới bắt cóc em đi. Hắn ta còn nói rằng nhất cử nhất động của anh thì hắn ta đều nắm rõ như lòng bàn tay, em nghi ngờ rằng ở bên cạnh anh có nội gián."
Bạch Nhược Hy nói ra một đống lời, thế nhưng Kiều Huyền Thạc thì vẫn cứ không hề có phản ứng gì, cô liền nghiêng đầu sang nhìn vào khuôn mặt của anh ta, thì phát hiện ra thần sắc của anh ta vô cùng ngưng trọng.
"Tam ca à, anh có đang nghe em nói chuyện không thế ạ?"
"Ừm."
"Anh tuyệt đối đừng có tin tưởng những người đang ở bên cạnh anh đấy nhé, cũng không thể nào để cho người ta phát hiện ra được rằng anh đã biết được chuyện này đâu, nếu không thì em sẽ..."
Kiều Huyền Thạc đưa tay lên xoa xoa những sợi tóc mai của cô: "Không cần phải lo lắng đâu."
"Bây giờ em vẫn nghĩ mãi mà không sao thông nổi là rốt cuộc hắn ta tham lam đến mức nào nữa, nào là Vĩnh Phật, Vĩnh Sinh gì đó cũng đều đã có hết cả rồi, vậy mà vẫn còn..."
Kiều Huyền Thạc đột nhiên giật mình kinh ngạc: "Vĩnh Phật ư?"
"Vâng ạ, hình như là vào lúc em bị hôn mê thì có nghe thấy được giọng nói của một người phụ nữ, cô ấy đã nói ra những lời rất là kỳ quái, nói rằng hắn ta đã có được Vĩnh Phật Vĩnh Sinh gì đó rồi ạ."
"Đã tìm kiếm lâu như vậy rồi, cuối cùng thì cũng đã nổi lên mặt nước rồi." Kiều Huyền Thạc tự mình lẩm bẩm, ở trên khuôn mặt thì lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.
"Tam ca à, anh đang tìm kiếm Vĩnh Phật sao ạ?"
Kiều Huyền Thạc cười nhạt gật đầu, cánh tay thì siết chặt lại ôm lấy cái eo của cô, tâm trạng thì trở nên vui vẻ hẳn lên: "Ừm, một sợi dây Phật Châu có liên quan tới sự an nguy của quốc gia, tình hình cụ thể thì không thể nào nói cho em biết được, đây chính là cơ mật của quốc gia."
"Vâng ạ, em hiểu rồi ạ, em sẽ không có hỏi thêm nữa đâu." Bạch Nhược Hy gật đầu, bắt đầu cảm nhận được cái nỗi bất đắc dĩ của việc làm phu nhân của một vị tướng quân.
"Còn có manh mối gì nữa không?"
"Không có rồi ạ, đối phương là đang sử dụng thiết bị biến đổi giọng nói, không thể nào nghe ra được là nam hay là nữ, cũng chẳng thể nào nhìn ra được dáng vẻ của hắn ta, từ trong những câu chữ của hắn ta mà phân tích ra thì cái tuổi tác của hắn ta có vẻ là hơi lớn rồi, nói rằng đã đi tìm Vĩnh Hằng suốt mấy chục năm trời rồi cơ." Thân thể của Bạch Nhược Hy trở nên mềm nhũn ra, rồi chầm chậm dựa vào lồng ngực của anh, thích ứng với cái vòng tay của anh, thủ thỉ nói: "Em suy đoán rằng cô ta có khả năng là một người phụ nữ, nếu không thì làm sao lại có thể si mê cái món trân bảo tuyệt thế này đến như vậy được cơ chứ."
"Những cái này thì đều không cần phải đoán làm gì, hắn ta sẽ không có ngốc nghếch đến mức mà để lộ ra cái tuổi tác của mình để cho em có thể đoán ra được chút manh mối dấu vết nào đâu."
"Tam ca à..."
"Ừm?" Giọng nói khàn khàn của người đàn ông từ trong cổ họng thoát ra, miệng khô lưỡi khô mà nuốt nước bọt xuống.
"Anh không thể nào tin tưởng bất kỳ một ai hết, ở bên cạnh anh nhất định là có người của hắn ta đang tồn tại."
"A Lương đã dính líu tới xã hội đen và bị bắt đi rồi." Kiều Huyền Thạc thủ thỉ, bàn tay thì bắt đầu không còn an phận nữa rồi.
"A? Là A Lương sao ạ?" Bạch Nhược Hy kinh ngạc không thôi, xem ra thì phải tin vào cái lẽ tà không thắng nổi chính rồi, cô còn chưa kịp nói ra, thì kẻ xấu cũng đã bị lộ diện ra hết rồi.
Kiều Huyền Thạc: "Đây chỉ là một quả bom khói mà thôi."
"Có ý gì thế ạ?"
"Đừng có lo lắng, anh biết là nên xử lý như thế nào rồi."
"..."
Bạch Nhược Hy ngập ngừng một chút, đôi tú mi khẽ nhíu lại, rồi rũ đôi mắt xuống nhìn về phía bầu ngực của mình.
Giọng điệu của cô trở nên bất đắc dĩ: "Tam ca à..."
"Ừm?"
"Cái tay của anh có thể an phận một chút được không ạ?"
"..."
"Không phải là đã nói rằng có thể tin tưởng anh một trăm phần trăm rồi hay sao? Em đã lựa chọn việc nói ra sự tình rồi kia mà, thế còn anh thì đang làm cái gì thế hả?"
"..."
"Buông tay ra đi, còn sờ mó lên trên nữa là em sẽ tức giận đấy."
Kiều Huyền Thạc lưu luyến không rời mà buông tay xuống, lòng thì đầy rạo rực, khó chịu mà hít thở thật sâu rồi chầm chậm ngả người ra phía sau nằm xuống giường.
Bạch Nhược Hy liền lập tức từ trên đùi của anh ta đứng dậy, rồi xoay người lại nhìn anh ta.
Anh ta dùng hai tay bắt chéo gối ra sau đầu làm gối, cái ánh mắt nóng rực kia thì nhìn chằm chằm vào Bạch Nhược Hy, chầm chậm hỏi: "Có phải là chỉ cần anh tin tưởng rằng em và Nhị ca không hề có cái loại quan hệ đó, thì em sẽ bằng lòng rồi đúng không?"
Sắc mặt của Bạch Nhược Hy trở nên trong trẻo nhưng lạnh lùng, không thèm trả lời câu hỏi của anh ta, bởi vì cái người đàn ông này bây giờ đang bị cái dục vọng kia chi phối mất rồi, hỏi ra cái loại câu nói chẳng hề có chút thành ý nào như thế này.
"Ừm." Bạch Nhược Hy gật đầu.
"Anh tin tưởng em, qua đây đi." Anh ta vươn tay về phía cô.
Bạch Nhược Hy nhè nhẹ cắn cắn môi dưới, phẫn nộ không thôi.
Cái câu nói "tin tưởng" này vừa nhìn vào là biết ngay không phải là xuất phát từ lời thật lòng rồi.
Cái chuyện mà cô cho là thần thánh đến như vậy, thế mà ở ngay trước mặt của anh ta thì lại trở nên khinh bạc đến như thế này.
Nếu như mà được sống ở thời cổ đại, thì cô sẽ lập tức cho anh ta nghiệm minh chính thân ngay, để mà trả lại sự trong sạch cho cô.
Đáng tiếc thay, nền y học đương đại khoa học kỹ thuật lại phát triển đến như vậy, cô không hề muốn sau khi chuyện đó xảy ra rồi thì lại còn bị cái người đàn ông này hỏi rằng, cái màng trinh kia là được làm ở bệnh viện nào đấy.
Cô không thể nào chịu đựng nổi cái kiểu đả kích đó.
Bạch Nhược Hy giả vờ như không hề hiểu cái ý của anh ta, đứng ở bên cạnh dùng cái ánh mắt đầy vẻ không kiên nhẫn mà trừng mắt nhìn anh ta, "Làm gì thế ạ?"
"Nằm lên trên người của anh đi."
"Không cần." Bạch Nhược Hy chu môi lên, rồi liếc xéo anh ta một cái.
Anh ta khẽ giọng thủ thỉ: "Anh chỉ là ôm ôm em một chút thôi mà."
Thế thì ai mà tin cho nổi?
Bạch Nhược Hy nheo mắt lại, rồi lén liếc nhìn vào chỗ thắt lưng quần của anh ta một cái, cái quần kia sắp sửa bị chống cho rách tung ra tới nơi rồi, cái thứ đang phồng lên ở trong đó kia chẳng lẽ lại là không khí hay sao?
Bạch Nhược Hy âm thầm lẩm bẩm một câu.
Kiều Huyền Thạc nhíu mày: "Em đang nói cái gì thế?"
Bạch Nhược Hy đi tới bên đầu giường, cầm lấy cái gối ôm lên rồi nhè nhẹ quất quất vào cái đùi của anh ta một cái: "Tam ca à, dậy đi, em phải nghỉ ngơi rồi đây này, anh về phòng của mình đi."
"Qua đây đi." Kiều Huyền Thạc vẫn cứ vươn một bên tay ra, cái ánh mắt mê ly kia thì nhìn cô.
"Không cần." Bạch Nhược Hy tăng thêm sức lực, rồi lại dùng cái gối quất thêm vào cái đùi của anh ta một cái nữa: "Anh dậy đi mà, đã muộn lắm rồi đấy, ngày mai còn phải đối mặt với sự tra hỏi của người trong nhà nữa đấy, em còn phải dưỡng sức cho thật tốt để mà đi ứng phó nữa."
"Em cảm thấy bọn họ sẽ để cho em đợi tới tận ngày mai hay sao?"
"Có ý gì thế ạ?" Bạch Nhược Hy sững sờ, ngỡ ngàng nhìn anh ta.
Kiều Huyền Thạc nhìn nhìn vào thời gian một chút, thời gian vừa vặn điểm vào lúc mười hai giờ đêm.
"Chờ thêm chút nữa đi, sẽ có người tới gõ cửa thôi."
Bạch Nhược Hy cuống lên rồi, "Anh còn không mau mau đi đi?"
Kiều Huyền Thạc mãnh liệt bật người ngồi dậy, rồi hai tay vươn về phía cô, Bạch Nhược Hy bị dọa cho giật mình kinh ngạc, liền đem cái gối ở trong tay quẳng thẳng vào mặt của anh ta.
Anh ta nhanh chóng đỡ lấy cái gối, rồi đứng dậy từ phía sau lưng ôm chặt lấy Bạch Nhược Hy đang sợ hãi đến mức toan bỏ chạy kia.
"Đừng mà..." Bạch Nhược Hy hạ thấp giọng xuống kinh hoảng mà hét lên, bị người đàn ông ôm chặt lấy vô cùng, nhào nặn vào trong cái lồng ngực rắn chắc của anh ta, cô vừa căng thẳng lại vừa ngượng ngùng mà giãy giụa: "Tam ca à, buông tay ra đi..."
"Ôm vợ của chính mình mà còn phải tốn sức đến như vậy sao?" Kiều Huyền Thạc đem cái đầu vùi vào trong cái cổ thơm mát thanh sạch của cô, cái giọng nói khàn khàn thủ thỉ.
Hơi thở của anh ta khiến cho toàn thân của Bạch Nhược Hy tê dại ngứa ngáy hết cả lên, cái cổ thì trốn tránh mà né sang một bên: "Ngứa quá đi à, đừng có như thế này nữa mà."
"Ngứa ở chỗ nào thế?" Cái giọng nói đầy tà mị của người đàn ông cứ như là từ trong cổ họng phát ra vậy nhẹ nhàng mà khàn khàn, từ bên tai cô nhè nhẹ thổi vào.
Cứ như là có dòng điện chạy xuyên qua thân thể của Bạch Nhược Hy vậy, toàn thân từ tứ chi cho tới bách hải đều tê dại hết cả lên, hai chân thì bắt đầu mềm nhũn ra, khuôn mặt thì nóng đến bỏng rát, trái tim thì cũng đã nhảy vọt lên tới tận cổ họng rồi.
Bạch Nhược Hy ngượng ngùng mà giãy giụa: "Tam ca à... anh có thể đứng đắn một chút được không ạ?"
Kiều Huyền Thạc ôm chặt lấy cái eo sau của cô, rồi ở bên tai cô thổi vào những luồng khí nóng hôi hổi, thủ thỉ thì thầm: "Anh không phải là Liễu Hạ Huệ đâu."
Bình luận