Chương 76: Ai Trêu Ghẹo Ai?
"Nhưng mà..."
Cô còn chưa nói xong, anh đã ôm cô xoay người, đè xuống giường.
"Ưm, Tam ca..." Bạch Nhược Hy bị đè lên tấm nệm êm ái, sức nặng của anh được chống đỡ bằng cùi chỏ, nhưng vẫn đè lên lưng cô khiến cô không thể nhúc nhích.
Mặt cô áp vào giường, đầu quay sang một bên, hai tay cũng bị Kiều Huyền Thạc đè lên không cử động được.
"Tam ca, anh muốn làm gì thế?"
Khóe miệng lạnh mỏng của Kiều Huyền Thạc lộ ra một đường cong tà mị, tựa như cười mà không phải cười, thì thầm bên tai cô: "Anh tin em."
"Đây không phải là lời thật lòng của anh." Bạch Nhược Hy cuống lên.
"Nhưng anh thực lòng muốn có em."
Vừa nói, tay người đàn ông đã bắt đầu vén váy Bạch Nhược Hy lên.
Bạch Nhược Hy tức đến nỗi nắm chặt tay, khẽ cắn cắn môi dưới, chết tiệt thật, người đàn ông này rốt cuộc háo sắc đến mức nào?
"Rốt cuộc anh có phải là đàn ông không đấy?" Bạch Nhược Hy cuống đến nỗi nói năng không lựa lời, ý là hỏi anh tại sao không giữ chữ tín.
Kiều Huyền Thạc lại cười, khẽ hôn lên gò má trắng nõn hồng hào của cô một cái, tà váy càng lúc càng được vén cao lên, giọng anh cũng khàn đặc đến mức sắp không nghe rõ, tà ác đến mức khiến người ta run tim: "Có phải là đàn ông không, em thử là biết ngay."
Bạch Nhược Hy hận không thể cắn vào lưỡi mình, câu nói như vậy mà cũng bị cô nói thành lời ám muội.
Cô cảm thấy tim đập nhanh hơn, thân thể là thành thật nhất, ngọn lửa của người đàn ông đã sớm thiêu đốt cô, chỉ là lý trí của cô đang khống chế bản thân, không thể ấm ức mà trở thành loại phụ nữ lẳng lơ trong miệng anh ta.
Bạch Nhược Hy hít thở sâu một hơi, trong cơn nguy cấp trí tuệ nảy sinh, nói: "Tam ca, anh đợi một chút..."
Kiều Huyền Thạc khẽ khựng lại, tà váy của cô dừng lại trên đùi cô.
"Em đến tháng."
"Tháng gì cơ?" Kiều Huyền Thạc mơ hồ.
"Là cái chuyện mỗi tháng phụ nữ đến một lần ấy, gọi tắt là nguyệt sự, còn gọi là kinh nguyệt." Bạch Nhược Hy nghiêm túc nói từng chữ một.
Kiều Huyền Thạc nhắm mắt lại, hít thở sâu, thân thể khó chịu đến cứng đờ, một lúc sau mới dịu đi, anh trở mình nằm thẳng bên cạnh Bạch Nhược Hy, nhìn lên trần nhà thở hổn hển.
Bạch Nhược Hy được thả ra, căng thẳng kéo vạt váy che chân.
Từ vành tai đến cổ đều đỏ bừng nóng ran, tim cũng đập loạn nhịp, cô chầm chậm bò dậy, phát hiện người đàn ông bên cạnh đang nhẫn nhịn rất vất vả.
Nhìn thấy bộ dạng này của anh, cô liền không nhịn được muốn cười, một ý nghĩ nhỏ muốn trừng phạt anh len lỏi trong đầu cô.
"Tam ca, em ngứa..." Giọng Bạch Nhược Hy nũng nịu như làm nũng, nói ám muội đến mức nào thì nói đến mức đó.
Kiều Huyền Thạc nằm im không nhúc nhích, nhắm mắt lại không chút biểu cảm, nhưng đôi lông mày rậm vẫn không nhịn được mà cau lại.
"Ngứa quá đi, anh giúp em được không?"
"Không phải em đến tháng rồi sao?" Giọng Kiều Huyền Thạc mang theo chút tức giận.
Bạch Nhược Hy nằm sấp bên cạnh anh, đầu quay về phía anh, giọng điệu nhẹ nhàng mềm mại: "Là đến tháng rồi, nhưng khó chịu quá... ưm ưm, anh gãi lưng giúp em đi, lưng em ngứa quá."
Kiều Huyền Thạc khẽ hé mở đôi môi mỏng mà thở.
Người phụ nữ chết tiệt này.
Là muốn ép anh phát điên sao?
Gãi lưng ư? Nói ám muội như vậy, kêu rên đầy mê hoặc như vậy là muốn hành hạ anh sao?
Nắm rõ tâm tư của cô, Kiều Huyền Thạc chầm chậm xoay người, một tay chống đầu nâng nửa thân trên lên, tay còn lại đặt lên lưng cô, gỡ chiếc khăn choàng lông tơ trên người cô ra.
Tấm lưng thon gầy của cô trắng nõn hồng hào, da như mỡ đông, đẹp đến mức khiến người ta ngứa ngáy khó chịu.
Kiều Huyền Thạc kiềm chế sự kích động, đưa tay qua khẽ dùng đầu ngón tay gãi gãi lưng cô, ánh mắt mê ly nhìn chằm chằm vào mặt cô, hỏi: "Ngứa chỗ nào?"
"Cả lưng, đều một chút, gãi đều vào."
"..."
Bạch Nhược Hy nhắm mắt lại, khẽ hé mở cánh môi, dùng miệng thở, học theo biểu cảm của mấy nữ minh tinh trong những cảnh ám muội của phim ảnh, từ sâu trong cổ họng phát ra những tiếng rên rỉ đầy mê hồn.
"Ưm... dễ chịu quá, Tam ca, lên trên, lên trên chút nữa..."
"Ưm ưm..."
"Đừng mạnh tay quá, dịu dàng thôi."
"..."
Kiều Huyền Thạc cảm thấy như sắp chết khát, liếm liếm đôi môi khô khốc, nuốt nước bọt ừng ực, ngọn lửa nơi bụng dưới như muốn thiêu đốt anh đến chết.
Anh không phải thánh nhân, một người đàn ông trẻ tuổi tràn trề sinh lực sao có thể chịu đựng nổi sự dày vò này?
Người phụ nữ anh yêu sâu sắc đang kêu rên đầy mê hồn trước mặt anh, dù chưa từng nếm thử mùi vị đó, nhưng sự kích động vẫn luôn tồn tại.
"Nhược Hy, anh chỉ đang gãi lưng cho em thôi, em mà còn như vậy..." Kiều Huyền Thạc dừng tay, giọng khàn đặc như cấm dục ngàn năm mang theo chút tức giận.
"Tam ca... đừng dừng lại..." Bạch Nhược Hy lại phát ra một tiếng rên rỉ yêu kiều khiến anh muốn nổ tung mạch máu.
Kiều Huyền Thạc trực tiếp buông ra một câu chửi thề, nhanh chóng đứng dậy, sải bước xông thẳng vào phòng vệ sinh.
Khoảnh khắc cánh cửa bị đóng lại, Bạch Nhược Hy ôm miệng cười lăn lộn, ôm gối trên giường lăn lộn hai vòng.
Nghe thấy tiếng nước chảy ào ào từ phòng tắm truyền ra, Bạch Nhược Hy vẫn không nhịn được cười, vùi mặt vào trong gối, lén cười khúc khích.
Lòng xuân đang rạo rực, cô nhìn thấy phản ứng này của Kiều Huyền Thạc, trong lòng ngọt ngào, có một cảm giác vui sướng khi thấy người khác gặp họa.
Ôm gối cô lén cười rất lâu, chầm chậm dịu lại, nhìn lên trần nhà, đột nhiên, ánh mắt cô trở nên ngây dại.
Cảm giác này thật không chân thực.
Đã bao lâu rồi cô chưa được cười?
Đã bao lâu rồi chưa cảm thấy vui vẻ?
Lâu đến mức cô đã quên mất mình còn biết cười lớn.
Lâu đến mức cô cứ tưởng mình mỗi ngày chỉ biết gượng cười vui vẻ.
Cảm giác này thật mơ hồ, không giống thật.
Bạch Nhược Hy chớp chớp mắt, nhìn những đồ trang trí tinh xảo trên trần nhà, nụ cười trên mặt cô chầm chậm tan biến hết, thay vào đó là vẻ u sầu.
Nếu một ngày nào đó vẫn phải trở về vị trí cũ, cô hy vọng những gì đang có bây giờ đều là một giấc mơ, đừng cho cô hạnh phúc, đừng cho cô vui vẻ, càng đừng cho cô hy vọng.
Ít nhất đến cuối cùng, cô sẽ không phải quá đau khổ.
Cô giơ một tay lên, dùng mu bàn tay che đi tầm nhìn nhìn lên trần nhà, những ngón tay chầm chậm mở ra, trần nhà qua kẽ tay vẫn rất đẹp, nhưng không nhìn thấy toàn cảnh.
Tay cô rất trắng rất thon dài, ánh mắt cô phiêu du, tay khẽ đung đưa, đánh thức giấc mơ không thực tế của chính mình.
"Cốc cốc..."
Cửa đột nhiên vang lên.
Bạch Nhược Hy buông tay xuống, nghiêm túc lắng nghe lại một lần nữa.
"Cốc cốc cốc cốc..."
Tiếng gõ cửa thô bạo và vội vàng lại vang lên, lực rất mạnh.
Bạch Nhược Hy lập tức ngồi dậy khỏi giường, khoác khăn choàng lên, dùng tay vuốt vuốt tóc, sửa sang lại một chút rồi lập tức chạy ra cửa.
Cô đối diện với cánh cửa hít thở sâu, căng thẳng ngập ngừng một chút, để bản thân chuẩn bị thật tốt, chuyện phải đến rồi cũng đến, bọn họ quả nhiên không chờ được đến ngày mai.
Lúc cửa bị gõ đến tiếng thứ ba, cô nhanh chóng mở cửa ra.
Người đứng bên ngoài là mẹ cô, An Hiểu.
Bộ lễ phục dạ hội của An Hiểu vẫn còn mặc trên người, dường như vừa từ tiệc rượu về.
Bạch Nhược Hy rụt rè gọi bà một tiếng: "Mẹ..."
Bà thần sắc u ám, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng và sắc bén, giọng nói vô cùng phẫn nộ: "Lập tức lăn ra đây cho mẹ."
Bạch Nhược Hy từ tận đáy lòng thở ra một ngụm khí nghẹn uất, chầm chậm đẩy cửa ra, chân trước vừa bước ra, đột nhiên, cánh tay bị người ta dùng sức kéo ngược trở lại, lùi một bước đụng phải một bức tường thịt lạnh buốt.
Bạch Nhược Hy kinh ngạc ngước đầu lên, nhìn thấy Kiều Huyền Thạc để trần thân trên, quấn một chiếc khăn tắm.
Tóc anh ẩm ướt rối bời, thần sắc lạnh như băng sương, ánh mắt toát lên vẻ uy nghiêm không thể xâm phạm, một tay anh ôm Bạch Nhược Hy vào lòng, tay còn lại chống cửa, giọng nói tuyệt tình lạnh lẽo: "Muộn lắm rồi, có chuyện gì ngày mai hẵng nói."
Nói xong, anh hung hăng đóng sập cửa lại.
"Rầm."
Một tiếng vang thật lớn.
Bạch Nhược Hy sợ đến nỗi vai run lên, hoảng sợ nhìn người đàn ông bên cạnh.
An Hiểu ở bên ngoài càng thêm ngỡ ngàng không thôi, bị chuyện không thể lường trước này làm cho tức điên lên, mặt mày khó coi như phân vậy.
Bình luận