Chương 74: Tin Tưởng

Sau khi trở về phòng, thì cũng đã là hai mươi ba giờ ba mươi lăm phút rồi.

Bạch Nhược Hy liếc nhìn vào thời gian một cái, rồi lại ngước đầu lên nhìn Kiều Huyền Thạc, người vừa mới đưa cô trở về phòng.

Buổi tiệc yến hội cũng đã đi vào hồi kết thúc, thế nhưng ở bên ngoài khu vườn thì vẫn cứ náo nhiệt như cũ, còn ở bên trong căn phòng thì lại vô cùng yên tĩnh.

Thời gian đang trôi đi, Kiều Huyền Thạc thì vẫn cứ đứng yên không nhúc nhích, ánh mắt thì nóng rực mà sâu thẳm, đã nhìn suốt cả một buổi tối rồi thế mà vẫn cứ nhìn chưa đủ.

Luồng không khí thì trở nên ấm áp hơn, bầu không khí thì trở nên ám muội.

Bạch Nhược Hy nhẹ nhàng mở miệng nói: "Tam ca à, anh về nghỉ ngơi đi ạ."

"Ừm."

Kiều Huyền Thạc đáp lại, thế nhưng vẫn cứ không hề có động tĩnh gì, thân hình thì cao lớn thẳng tắp, rắn rỏi tựa như một ngọn núi.

Bạch Nhược Hy muốn xoay người đi thay quần áo, nhưng lại chẳng thấy đối phương có động tĩnh gì, cô liền nghi hoặc trợn to mắt lên: "Tam ca à, có phải là anh còn có chuyện gì nữa không ạ?"

"Không có."

"Vậy thì anh..." Bạch Nhược Hy căng thẳng nuốt nước bọt xuống, ngập ngừng một chút, rồi lại hỏi: "Anh muốn ngủ ở trong phòng của em sao?"

"Không đâu." Kiều Huyền Thạc lập tức từ chối, cái kiểu dày vò chỉ có thể nhìn mà không thể đụng vào ấy, một lần là đã đủ chịu rồi, không muốn phải trải qua thêm cái lần thứ hai nào nữa.

"Ồ." Bạch Nhược Hy kéo dài cái âm đuôi ra, nghe vào thì cứ như là cái cảm giác thất vọng vậy.

Kiều Huyền Thạc nhè nhẹ thở hắt ra một ngụm khí nghẹn uất, rồi xoay người rời đi.

Anh ta vừa mới sải được vài bước, thì Bạch Nhược Hy đã đột nhiên gọi với theo: "Tam ca..."

Bàn tay của Kiều Huyền Thạc vừa mới chạm vào tay nắm cửa, thì liền dừng khựng lại, ngây ra ở trên đó không hề nhúc nhích.

"Anh..." Bạch Nhược Hy ấp a ấp úng: "Anh có tin tưởng những người ở bên cạnh mình không?"

Kiều Huyền Thạc cứng đờ người ra một lát, rồi quay lưng về phía cô mà hỏi: "Em đang nói tới ai thế?"

"Bất kể là ai đi chăng nữa, thì xin anh đừng có tin tưởng anh ta một trăm phần trăm, đừng có tin tưởng bất kỳ một ai hết, những người đang ở bên cạnh anh ấy chưa chắc đã là trung thành với anh đâu, anh ta rất có khả năng chính là kẻ thù của anh đấy."

Kiều Huyền Thạc chua xót cười một tiếng.

Đầu ngón tay thì run lên khe khẽ, rồi đem bàn tay thu trở về, đút vào trong túi quần, xoay người lại nhìn về phía Bạch Nhược Hy.

Bạch Nhược Hy thì thần sắc đầy vẻ căng thẳng, ánh mắt thì bức thiết mà nghiêm túc.

Lời nói của cô đã khiến cho cái trái tim vốn dĩ còn đang có chút ngọt ngào của Kiều Huyền Thạc bị hung hăng trọng thương, thoáng cái liền nguội lạnh đi mất một nửa.

Anh cười khổ nói: "Ngay đến một người đáng để mà tin tưởng cũng chẳng có, thì cái cuộc đời này sống tới rốt cuộc là phải bi thảm đến nhường nào đây?"

"..."

Bạch Nhược Hy không biết nên giải thích với anh ta như thế nào nữa, lo lắng rằng anh ta đã hiểu sai mất rồi.

Thế nhưng mà cô cũng đâu có thành thật với anh ta một trăm phần trăm đâu, câu nói này cũng không hề nói sai chút nào.

Kiều Huyền Thạc cúi thấp đầu xuống, thần sắc thì trở nên ngưng trọng, từng bước từng bước đi về phía cô, sau khi tới gần, thì giọng nói trở nên nặng nề, chầm chậm mở miệng: "Nhược Hy à, anh ngoại trừ cái chuyện đã lừa gạt hôn nhân của em ra, thì chính là người đáng để cho em tin tưởng một trăm phần trăm đấy."

"Anh đã từng nói là anh hận em." Bạch Nhược Hy căng thẳng thủ thỉ.

"Ừm, đã từng hận."

Đã từng yêu đến nhường nào thì đã từng hận đến nhường ấy, anh đã từng hận, và vẫn còn đang hận, thế nhưng vẫn cứ không cách nào khống chế nổi cái khát khao của trái tim.

Bạch Nhược Hy căng thẳng đến nỗi lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, bấu chặt lấy hai bên váy, nhỏ nhẹ thủ thỉ hỏi: "Còn bây giờ thì sao ạ?"

Đôi mắt anh sâu thẳm như mực, đầy mị hoặc và đẹp đẽ, cái ánh mắt đang ngưng nhìn cô kia trở nên bình tĩnh, lạnh lùng nhàn nhạt nói: "Đừng có làm thêm những chuyện khiến cho anh phải hận em nữa."

Trái tim của Bạch Nhược Hy khẽ thắt lại một chút, có chút đau đớn, có chút chua xót.

Thì ra là chính cô đã vẫn luôn làm tổn thương cái người đàn ông này, cho nên mới khiến cho anh ta cứ mãi hận thù, cứ mãi xa cách, cứ mãi lạnh nhạt, vậy mà cô lại còn đi oán trời trách người.

"Em sẽ không như vậy nữa đâu." Bạch Nhược Hy hít thở thật sâu, trong ánh mắt thì tràn đầy những tia sáng của sự kiên định, vô cùng tự tin.

"Bây giờ thì có điều gì muốn nói với anh không?" Kiều Huyền Thạc lại một lần nữa hy vọng cô sẽ thẳng thắn thú nhận.

"Không có ạ."

Kiều Huyền Thạc chua xót cười nhạt, rồi rũ đôi mắt xuống, trầm mặc mất rồi.

Bạch Nhược Hy nhìn vào cái khí tràng của anh ta đang chầm chậm trở nên lạnh lẽo hơn, thì lại càng thêm căng thẳng, cô thực sự là không biết nên mở miệng ra như thế nào nữa.

Cô rất là sợ hãi rằng nếu như nói ra sẽ làm liên lụy tới anh ta, còn nếu như mà không nói ra, thì anh ta sẽ vĩnh viễn chẳng thể nào biết được rằng ở bên cạnh mình có nội gián.

Thế nhưng mà cô cũng chẳng hề biết được nội gián đó là ai, nói ra rồi thì cũng chỉ như là nói suông mà thôi, ngược lại còn chỉ khiến cho sự tình trở nên phức tạp thêm lên mà thôi.

Suy đi nghĩ lại, thì Bạch Nhược Hy mới chầm chậm nói: "Tam ca à, anh đã có từng hoài nghi rằng những người đang ở bên cạnh anh ấy có phải là thực lòng thực dạ mà trung thành với anh hay không?"

"Có."

"Ai cơ ạ?" Bạch Nhược Hy vội vàng hỏi.

Kiều Huyền Thạc khinh bạc cười một tiếng, với cái giọng điệu nhẹ nhàng mà nói rằng: "Em..."

"Em ư?" Bạch Nhược Hy nhè nhẹ cắn cắn môi dưới, lòng thì nghẹn ứ đến khó chịu, hòa hoãn đi một lát, cô liền tiếp tục thủ thỉ: "Ngoại trừ em ra, thì anh hãy quan sát cho thật kỹ những người đang ở bên cạnh anh đi, nào là người thân, bạn bè, đồng liêu, còn có cả những thuộc hạ thân cận của anh nữa..."

Kiều Huyền Thạc nhíu mày: "Rốt cuộc là em muốn nói cái gì thế?"

Bạch Nhược Hy không biết phải biểu đạt như thế nào thì mới không khiến cho anh ta nghi ngờ, mà lại có thể khiến cho anh ta cảnh giác trở lại, vào lúc này thì lộ ra vẻ bất an.

Cô đột nhiên bước đi đi lại lại, cúi đầu trầm tư, rồi căng thẳng mở miệng: "Em cảm thấy rằng ở bên cạnh anh có người muốn hại anh."

Nói xong, cô liền lập tức bổ sung thêm: "Cái người đó không phải là em đâu, em đang nói tới chính là một người khác cơ, hắn ta đã ẩn nấp đi rồi, đang ở trong bóng tối mà quan sát nhất cử nhất động của anh, thậm chí là còn có thể..."

Kiều Huyền Thạc nhìn vào cái vẻ căng thẳng của cô, nhìn vào cái tâm trạng lo âu bất an của cô, rồi chầm chậm đi tới bên cạnh mép giường mà ngồi xuống.

Bạch Nhược Hy sững sờ, dừng khựng lại nhìn anh ta, vô cùng nghi hoặc.

Sau khi Kiều Huyền Thạc ngồi xuống rồi, thì liền nhè nhẹ vỗ vỗ vào cái vị trí ở bên cạnh mình, "Ngồi xuống đi, chúng ta từ từ nói chuyện."

"Hả?" Bạch Nhược Hy mặt mày mờ mịt.

Kiều Huyền Thạc thần sắc tự nhiên: "Có phải là hắn ta đã cảnh cáo em rằng không được phép nói cho bất kỳ ai biết hay không? Hắn ta đang ở trong bóng tối mà quan sát nhất cử nhất động của chúng ta, chỉ cần là có một chút gió thổi cỏ lay nào thôi thì hắn ta cũng đều biết rõ hết?"

Bạch Nhược Hy kinh ngạc nhìn anh ta, trong ánh mắt thì tràn đầy vẻ nghi hoặc.

Anh ta đã biết được rồi sao?

Bạch Nhược Hy ngây người ra một hồi thật lâu thì mới phản ứng kịp trở lại: "Làm sao mà anh biết được điều đó thế ạ?"

Kiều Huyền Thạc đưa tay ra qua đó, nắm lấy cổ tay của Bạch Nhược Hy rồi kéo tới trước mặt mình.

Anh ta thì đang ngồi ở trên giường, còn cô thì đang đứng ở ngay trước mặt anh ta, cái độ cao của hai người gần như là ngang bằng với nhau, nhìn thẳng vào cái ánh mắt đầy bất an của cô, Kiều Huyền Thạc ấm giọng thủ thỉ nói: "Là đoán đấy, từ cái tâm trạng bất an của em và từ những lời nói vừa rồi của em mà đoán ra được."

"..."

Bạch Nhược Hy chẳng còn lời nào để mà nói nữa rồi.

Cô thì làm sao mà có thể trốn thoát nổi cái trí thông minh tài trí của Kiều Huyền Thạc cơ chứ?

"Có nhìn rõ được hắn ta là ai không?"

"Chưa... chưa có ạ." Bạch Nhược Hy căng thẳng lắc đầu, "Tối quá đi mất, hoàn toàn chẳng thể nào nhìn thấy được bất cứ thứ gì hết."

Cái giọng điệu nhẹ nhàng của anh ta cứ như là đang dỗ dành một đứa trẻ vậy: "Còn mục đích thì sao?"

"..."

Bạch Nhược Hy trầm mặc mất rồi, không dám nói ra, bởi vì cô không hề biết được rằng sau khi nói ra, thì sẽ có cái hậu quả như thế nào nữa.

Cô chầm chậm cúi thấp đầu xuống, rồi rũ đôi mắt xuống.

Đôi lông mày tuấn tú của Kiều Huyền Thạc nhíu chặt lại, nhè nhẹ dùng sức, nắm chặt lấy cổ tay của Bạch Nhược Hy rồi kéo về phía trên người mình.

Bạch Nhược Hy bị dọa cho sợ hãi, còn chưa kịp phản ứng lại, thì ngay một giây sau đó cũng đã ngã nhào vào trong lồng ngực của người đàn ông mất rồi, rồi ngồi vắt ngang ở trên cặp đùi của anh ta.

Cái bàn tay to lớn của anh ta thì thuận thế mà ôm lấy cái phần eo lưng thon thả kia, gắt gao ôm chặt lấy cô.

Bạch Nhược Hy căng thẳng giãy giụa mấy cái: "Tam ca à, đừng có như thế này mà."

Kiều Huyền Thạc hít thở thật sâu, ngửi lấy cái mùi hương thơm mát nhàn nhạt đầy mê người ở trên người cô, chóp mũi thì chạm phải những sợi tóc mai mềm mại mượt mà của cô, giọng điệu cũng trở nên khàn khàn hẳn đi, "Mục đích là cái gì thế?"

"Em không biết..." Bạch Nhược Hy cảm thấy hơi thở của anh ta phả vào trên làn da của mình, tê tê dại dại hết cả lên, nhịp điệu của trái tim thì đã loạn nhịp mất rồi, căng thẳng mà đang trốn tránh, thế nhưng lại không sao giãy thoát ra khỏi được cái cánh tay rắn chắc đầy sức mạnh của anh ta.

Kiều Huyền Thạc nhắm chặt mắt lại, rồi vùi đầu vào chỗ bả vai của cô, thủ thỉ thì thầm: "Đã có thể khiến cho em được bình an vô sự mà trở về, thì hắn ta cũng sẽ có cái năng lực để mà một lần nữa bắt em đi mất, em mà không chịu nói ra thì chẳng những không giúp được gì cho bản thân mình, mà lại càng không thể nào giúp được cho anh, em muốn dựa vào cái năng lực của chính bản thân mình để đi giải quyết, thì cuối cùng cũng chỉ khiến cho sự tình trở nên ngày càng phức tạp hơn mà thôi."

"Tam ca..." Bạch Nhược Hy do dự rồi.

"Nhược Hy à, em có thể hoàn toàn tin tưởng anh."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập