Chương 73: Bị Trêu Ghẹo

Cái vị trí của Kiều Huyền Thạc vừa vặn lại đang bỏ trống, Đường Lập Đức thấy Bạch Nhược Hy không thèm để ý tới anh ta, liền ngồi xuống cái vị trí ở ngay bên cạnh cô, đối diện với cô, cười nói: "Ngay từ lúc Nhược Hy tiểu thư vừa mới xuất hiện, thì Đường mỗ cũng đã luôn chú ý tới Nhược Hy tiểu thư rồi, Nhược Hy tiểu thư của ngày hôm nay đúng thật là tiêu điểm của toàn trường đấy nhé, đẹp đến mức khiến cho người ta không sao rời mắt đi được."

Mở miệng ra ngậm miệng vào toàn là Nhược Hy tiểu thư, lễ phép đến mức khiến cho Bạch Nhược Hy cảm thấy anh ta vô cùng giả dối.

"Anh muốn làm gì thế?" Bạch Nhược Hy liếc xéo anh ta một cái, rồi lạnh lùng hỏi.

"Tôi cũng đâu có muốn làm gì đâu, chỉ là muốn cùng với Nhược Hy tiểu thư tụ họp một chút mà thôi, rất là vinh hạnh khi ngày hôm nay được mời tới tham dự buổi tiệc yến hội khánh điển này, lại càng vinh hạnh hơn nữa khi được gặp lại cô ở chỗ này, gặp được Nhược Hy tiểu thư rồi thì mới phát hiện ra rằng thì ra tôi lại nhớ nhung cô đến như vậy, vướng bận đến như vậy." Đường Lập Đức vừa nói ra những lời lẽ đầy khinh bạc, thì ánh mắt lại càng thêm nóng rực đến nỗi tựa như một ngọn lửa, mê ly mà nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của cô.

Bạch Nhược Hy không khỏi gắt gao siết chặt nắm tay lại, nhè nhẹ cắn chặt lấy môi dưới.

Cái người đàn ông này là không sợ chết hay sao?

Anh ta là không hề biết được cái thân phận của cô hay là biết rõ rồi nhưng lại cứ nhất quyết phải tới đây tìm đường chết đây?

"Hy vọng là có thể cho Đường mỗ một cơ hội được thể hiện, Đường mỗ thực sự là rất ngưỡng mộ Nhược Hy tiểu thư đấy, ngay từ cái khoảnh khắc lần đầu tiên gặp được cô, thì cũng đã bị hấp dẫn một cách sâu sắc rồi, cái tình cảm của tôi là nghiêm túc đấy."

Bạch Nhược Hy cảm thấy cái người đàn ông này quả thực là không biết xấu hổ là gì đến cực điểm rồi, đã từng suýt chút nữa thì gây ra cho cô một sự tổn thương không cách nào bù đắp nổi, vậy mà bây giờ lại còn có mặt mũi để tới đây thổ lộ với cô nữa sao?

Cái tội danh trước đây của anh ta ít nhất cũng phải ngồi tù ba năm, cô cứ nghĩ mãi mà không sao thông nổi rốt cuộc là ai đã chống lưng cho anh ta, mà bây giờ lại có thể bình an vô sự mà đứng ở ngay trước mặt cô để làm cho cô buồn nôn thế này đây?

Bạch Nhược Hy ẩn nhẫn lấy cơn phẫn nộ, trong trẻo nhưng lạnh lùng nói: "Thật ngại quá, tôi đã kết hôn rồi."

"Kết hôn ư?" Đường Lập Đức nhíu mày, nghi hoặc nhìn cô, ngưng lại một hồi thật lâu rồi lại cười cười, nói: "Nhược Hy tiểu thư nếu như không thích Đường mỗ thì có thể nói thẳng ra mà, không cần thiết phải tìm cái cớ như thế này đâu."

Xem ra thì lúc nãy anh ta không có ở đây, cho nên là không hề biết được cái chuyện cô đã đi theo Kiều Huyền Thạc ra mắt mọi người.

Đường Lập Đức từ trong túi áo rút ra một tấm danh thiếp, rồi đặt ở phía trước mặt bàn của Bạch Nhược Hy, khẽ giọng thủ thỉ: "Đây là danh thiếp của tôi, phương thức liên lạc thì ở bên trên đó đều có hết rồi, Nhược Hy tiểu thư bất cứ lúc nào cũng có thể tìm tôi."

Bạch Nhược Hy chỉ là cúi đầu xuống liếc nhìn vào tấm danh thiếp một cái, thần sắc thì thản nhiên.

Đường Lập Đức chú ý tới cái biểu cảm của Bạch Nhược Hy, phát hiện ra cô đang liếc nhìn vào cái phương thức liên lạc ở trên danh thiếp, không khỏi lộ ra nụ cười đầy giảo hoạt.

Ở trong mắt của anh ta mà xem, thì Bạch Nhược Hy đây chính là cái thủ đoạn muốn từ chối nhưng lại muốn đón nhận đây mà, là đang giả vờ đứng đắn đây mà, dù sao thì cái loại phụ nữ xuất thân từ gia đình bình thường như Bạch Nhược Hy đây, cũng chỉ có một người mẹ là gả vào hào môn lần thứ hai thôi thì cũng chẳng có bản lĩnh gì ghê gớm cho cam, cũng chẳng có cái điều kiện gia đình ưu việt gì đáng để mà nói, có thể khiến cho Đường Lập Đức anh ta coi trọng, thì đó chính là cái phúc khí của cô đấy.

Đường Lập Đức đem tấm danh thiếp đẩy về phía Bạch Nhược Hy, rồi thổi phồng chính bản thân mình lên: "Danh thiếp thì nhận lấy cho kỹ vào nhé, có biết bao nhiêu người phụ nữ muốn có được tấm danh thiếp của tôi mà còn không được đâu, chỉ cần tôi Đường Lập Đức này nói ra một câu thôi, thì muốn trở thành Ảnh Hậu, nổi tiếng khắp toàn cầu tuyệt đối là chẳng cần tốn chút sức lực nào hết. Đương nhiên rồi, tôi thì vẫn còn độc thân đấy nhé, nếu như Nhược Hy tiểu thư mà không có chê bai gì, thì cũng có thể suy nghĩ tới tôi thử một chút xem sao."

Cái tên khốn phiền phức này.

Vốn dĩ đã là một con sâu dâm ô đạo đức bại hoại rồi, vậy mà còn giả vờ thân sĩ, giả vờ tu dưỡng, nhìn vào khiến cho Bạch Nhược Hy đều muốn buồn nôn.

Cô đưa tay ra qua đó cầm lấy tấm danh thiếp lên, chuẩn bị xé nát nó đi.

Bạch Nhược Hy vừa mới cầm lấy tấm danh thiếp lên, thì một bàn tay to lớn từ phía sau lưng lặng lẽ vươn tới, rút mất đi tấm danh thiếp.

Bạch Nhược Hy sững sờ, quay đầu lại nhìn về phía sau lưng.

Kiều Huyền Thạc thì đang đứng ở ngay phía sau lưng cô, sắc mặt thì trong trẻo nhưng lạnh lùng, ánh mắt thì lẫm liệt mà sắc bén, cái đôi mắt thâm thúy mê ly kia thì đang nhìn chằm chằm vào tấm danh thiếp.

Đường Lập Đức sau khi nhìn thấy Kiều Huyền Thạc, thì căng thẳng đến nỗi đầu ngón tay run lên bần bật, gượng ra nụ cười cứng nhắc, rụt rè đứng thẳng dậy, rồi đưa tay ra khách khí chào hỏi: "Tam thiếu gia, chào ngài, chào ngài..."

Kiều Huyền Thạc liếc mắt nhìn thoáng qua cái bàn tay đang đưa ra phía mình của Đường Lập Đức, ở trong lòng thì đầy vẻ trào phúng: Run rẩy dữ dội đến như vậy rồi mà còn dám bắt tay với anh ta nữa sao?

"Tam ca..." Bạch Nhược Hy căng thẳng đứng bật dậy, còn chưa kịp nói ra lời nào, thì Kiều Huyền Thạc cũng đã cầm lấy tấm danh thiếp đưa tới trước ngọn nến tinh xảo đang đặt ở chính giữa bàn.

Vào ngay cái khoảnh khắc đó, Đường Lập Đức liền ngây dại cả người ra.

Những vị tân khách quý báu đang ngồi ở trên cái bàn này cũng đều kinh ngạc đến ngây dại.

Ngọn lửa của cây nến đã đốt cháy tấm danh thiếp lên, bùng cháy hừng hực.

Kiều Huyền Thạc đem cái tấm danh thiếp sắp sửa cháy hết kia bỏ vào trong ly rượu.

Đường Lập Đức thì vẫn cứ cứng đờ cái tay ra mà ngây ngốc ở giữa không trung, không hề nhúc nhích, ở trong ánh mắt thì nào là kinh hoảng, nào là ngỡ ngàng, càng nhiều hơn nữa chính là sự không biết phải làm thế nào.

"Tam... Tam thiếu gia, ngài đây là..." Đường Lập Đức nuốt nước bọt ừng ực, căng thẳng thủ thỉ hỏi: "Có ý gì thế ạ?"

Khóe miệng của Kiều Huyền Thạc lộ ra cái vẻ lạnh lùng như cười mà không phải cười, nhìn thấy cái bàn tay của Đường Lập Đức vẫn còn đang ngây ra ở ngay trước mặt mình để cầu được bắt tay, cái nghị lực này, anh bội phục.

Anh đưa tay ra, cùng với anh ta bắt tay.

Đường Lập Đức cười hì hì nói: "Tam thiếu gia à, tục ngữ có câu là bất đả bất tương thức, cái hiểu lầm trước đây thì cứ đừng có để ở trong lòng nữa nhé, ngài xem tôi cũng đã bị ngài ngược đãi tới mức tinh thần thất thường suốt cả nửa tháng trời rồi đấy, thân tâm thì đều đã bị dày vò đến chẳng còn ra hình người nữa rồi, thì cứ coi như là một bút xóa bỏ hết đi có được không ạ?"

"Anh vừa rồi đang làm cái gì thế?" Kiều Huyền Thạc nhàn nhạt hỏi.

Đường Lập Đức mỉm cười, giọng điệu thì rất là nghiêm túc: "Tôi là thực lòng thực dạ yêu thích Nhược Hy tiểu thư đấy ạ."

Sắc mặt của Kiều Huyền Thạc kịch biến, lòng bàn tay hung hăng dùng sức.

"Rắc." Một tiếng xương cốt đứt gãy thanh thúy vang lên.

"A... Ối..." Tiếng kêu gào thảm thiết như tiếng lợn bị chọc tiết của người đàn ông.

Hai loại âm thanh đồng thời vang lên.

Hội trường thì rất là rộng lớn và trống trải, ở trên sân khấu thì có người đang nói chuyện, còn có cả tiếng nhạc du dương nữa, cái tiếng gào thét thảm thiết của Đường Lập Đức chỉ làm kinh động tới có hai ba bàn ở xung quanh mà thôi, mọi người đều đã nhìn về phía bên này.

Đường Lập Đức đau đến nỗi sắc mặt trắng bệch ra, khuôn mặt thì vặn vẹo nhăn nhúm lại thành một đoàn, nhắm chặt mắt lại, rồi đưa cái tay còn lại ra để đỡ lấy cổ tay của mình.

"Tam đệ à, chú đang làm cái gì thế hả?" Doãn Âm nghe thấy tiếng động, liền chạy vội tới, nhìn thấy được cảnh tượng này, thì cả người đều đã bị dọa cho sợ hãi hết cả rồi.

Bạch Nhược Hy cũng bị dọa cho sợ đến ngây dại ra, căng thẳng nhìn nhìn vào cái biểu cảm đau đớn của Đường Lập Đức, rồi lại nhìn nhìn vào đôi mắt tuyệt tình lạnh lẽo mà đầy sát khí đằng đằng của Kiều Huyền Thạc, căng thẳng đến nỗi không sao thốt ra nổi lời nào.

Cái bàn tay của Đường Lập Đức thì cũng coi như là rắn chắc hữu lực đấy, thế nhưng mà ở trong tay của Kiều Huyền Thạc thì lại cứ như là miếng da giòn vậy, vừa vặn một cái là vỡ vụn ra ngay.

Kiều Huyền Thạc buông lỏng bàn tay của anh ta ra, với cái giọng điệu nhàn nhạt mà cảnh cáo: "Anh có thể lén lút mà yêu thích vợ của tôi, nhưng mà đừng có để cho tôi biết được, nếu không thì lần sau cái thứ bị đứt gãy sẽ là cái cổ của anh đấy."

Đường Lập Đức đau đớn vô cùng, nhìn vào cái bàn tay vừa được thả ra kia đã trở thành một cái hình que tròn rồi, xương cốt của bàn tay thì cũng đã không sao duỗi thẳng ra để mở ra được nữa, không dùng được sức cũng chẳng động đậy gì được nữa.

Xương cốt đã đứt gãy mất rồi, đã vỡ vụn ra hết rồi.

Sau khi nhìn thấy cái bàn tay của Đường Lập Đức đã bị biến dạng đi, thì Doãn Âm sợ đến nỗi lập tức che miệng lại, hít ngược vào một hơi, kinh hoảng không thôi.

Những người đang đứng xem cũng có phần bị dọa cho sợ hãi, kinh ngạc đến ngây dại cả ra.

Đường Lập Đức đỡ lấy cái bàn tay đã bị vỡ nát xương cốt kia, trên trán thì thấm đẫm đầy những giọt mồ hôi, căng thẳng nuốt nước bọt xuống, rụt rè hỏi: "Cô ấy là... là vợ của cậu sao?"

Kiều Huyền Thạc nắm lấy bàn tay của Bạch Nhược Hy, rồi kéo cô đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

Bàn tay của Bạch Nhược Hy thì đang run lên khe khẽ, biết rằng Kiều Huyền Thạc sẽ không có đối xử với cô như vậy, nhưng mà không hiểu sao lại cứ sợ hãi rằng anh ta sẽ lỡ tay mà cũng đem cái lòng bàn tay của cô vò cho nát vụn ra.

Kiều Huyền Thạc không có trả lời câu hỏi của anh ta, Đường Lập Đức liền tiếp tục hỏi: "Trước đó không phải là cậu đã nói cô ấy chính là em gái của cậu rồi hay sao?"

Cái ánh mắt sắc bén đến lộ rõ tài năng kia của Kiều Huyền Thạc bắn thẳng về phía trên người của Đường Lập Đức cũng đã đủ để khiến cho anh ta phải run lên vì lạnh, không dám chất vấn thêm nữa, cũng không dám lên tiếng thêm nữa.

Doãn Âm siết chặt nắm tay bước tới trước mặt Kiều Huyền Thạc, hạ thấp giọng xuống từng chữ từng câu: "Tam đệ à, đây chính là cái buổi tiệc yến hội thịnh đại quan trọng nhất của Kiều gia chúng ta đấy, sao chú lại có thể ở ngay chỗ này mà làm bị thương vị tân khách quý báu của chúng ta được cơ chứ?"

Kiều Huyền Thạc nhẹ nhàng lướt qua mà nói ra một câu: "Anh ta mà còn dám vượt quá giới hạn dù chỉ nửa bước với Nhược Hy, thì tôi sẽ bắn chết anh ta ngay tại chỗ."

Doãn Âm cứng đờ ra không dám lên tiếng, Đường Lập Đức thì lén lút lau đi những giọt mồ hôi lạnh ở trên trán, cái thái độ thì là đầy vẻ co rúm sợ sệt, thế nhưng cái ánh mắt thì lại vô cùng sắc bén.

Nói xong lời cảnh cáo, Kiều Huyền Thạc liền dắt tay Bạch Nhược Hy đi về phía Nam Uyển.

Bạch Nhược Hy đi theo ở bên cạnh anh, ánh mắt thì dừng lại ở trên cái lòng bàn tay của anh, cái bàn tay to lớn vừa ấm áp vừa cường tráng này của anh thì ra lại có thể lạnh lùng đến như vậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập