Chương 72: Lập Trường

Buổi lễ khánh điển chính thức bắt đầu.

Ở trên cái sân khấu to lớn mà xa hoa lộng lẫy kia, tất cả những cổ đông trọng yếu và những người lãnh đạo của Tập đoàn Kiều Thị đều đã tụ tập ở trên sân khấu hết cả rồi.

Một chiếc bánh kem to lớn, những chai rượu vang đắt tiền xa xỉ, lão thái gia thì ở ngay chính giữa, những người khác thì đứng xếp thành hai hàng dàn ra hai bên.

Lão thái gia được Kiều Nhất Hoắc đỡ lấy, từ trên chiếc xe lăn đứng dậy rồi chầm chậm bước tới cái vị trí ở chính giữa để gửi lời phát biểu.

Ở dưới khán đài thì im lặng một mảnh, mọi người quây quần ngồi ở trên những chiếc bàn tròn, vừa uống rượu, vừa ăn điểm tâm mỹ thực, im lặng lắng nghe bài diễn văn.

Kiều Huyền Thạc cũng không hề có tham gia vào công việc nội bộ của công ty, cho nên anh không có lên sân khấu, mà là ngồi cùng với Bạch Nhược Hy ở dưới khán đài.

Bạch Nhược Hy cúi thấp đầu xuống lẳng lặng ăn đồ, cô là thực sự đã đói bụng rồi, một trái tim đang treo lơ lửng giữa không trung kia cũng đã được thả lỏng xuống rồi.

Có Kiều Huyền Thạc ở đây, thì nỗi sợ hãi vốn có trước đây cũng đã tiêu tan sạch sẽ không còn gì nữa.

Trước đây cô đã đánh giá quá thấp cái năng lực xử lý chuyện này của Kiều Huyền Thạc rồi, cho nên mới vẫn luôn hoảng sợ đến như vậy, sợ hãi đến như vậy, bây giờ xem ra thì cho dù trời có sập xuống đi chăng nữa, thì Kiều Huyền Thạc cũng sẽ chống đỡ lấy hết.

Bạch Nhược Hy đem miếng bánh ngọt cuối cùng nhét tọt vào trong miệng, rồi chầm chậm nuốt xuống, nghiêng đầu sang lén nhìn người đàn ông đang ở bên cạnh.

Kiều Huyền Thạc thì tựa người vào lưng ghế, tư thế ngồi thẳng tắp đoan chính, ở trong tay thì đang cầm một ly rượu vang, ung dung thong thả mà nhấm nháp thưởng thức, ánh mắt thì mê ly mà trong trẻo nhưng lạnh lùng, đầy vẻ cao thâm khó dò.

Anh ta nhìn qua thì có vẻ rất là uy nghiêm, cái khí tràng lạnh lẽo đang tỏa ra khắp toàn thân kia cũng đủ để chấn nhiếp người khác rồi, người đàn ông như thế này thì có ai mà chẳng sợ hãi chứ? Có ai mà chẳng kính sợ đây?

Ít nhất thì cái cô Bạch Nhược Hy này ở tận đáy lòng là đang vô cùng kính sợ, đang ngưỡng mộ.

Kiều Huyền Thạc cảm nhận được có một tầm mắt nào đó đang nhìn mình đầy nóng rực, liền nghiêng đầu sang nhìn qua đó.

Vừa vặn lại đối diện với đôi mắt linh động mê người đang lén nhìn anh kia, chỉ là trong nháy mắt bốn mắt nhìn nhau, thì Bạch Nhược Hy đã lập tức né tránh đi, chột dạ mà cầm lấy cái ly rượu ở ngay trước mặt lên, rồi nhấp một ngụm rượu.

Kiều Huyền Thạc bị phản ứng của cô làm cho chọc cười, khóe miệng liền lộ ra nụ cười nhạt nhàn nhạt, thấp giọng thủ thỉ: "Kể từ ngày hôm nay trở đi, tất cả mọi người đều biết rằng ông xã của cái cô Bạch Nhược Hy em đây tên là Kiều Huyền Thạc rồi đấy, muốn nhìn thì cứ tự nhiên mà nhìn đi, không cần phải có lén la lén lút như thế đâu."

"Khụ khụ..." Bạch Nhược Hy suýt chút nữa thì bị sặc, vội vàng buông ly rượu xuống, rồi dùng tay che miệng lại mà ho khan hai tiếng.

Khuôn mặt của cô cũng theo đó mà nóng bừng lên, ngượng ngùng đến nỗi chẳng biết phải nói cái gì cho phải nữa.

Kiều Huyền Thạc ngưng mắt nhìn vào cái khuôn mặt nghiêng xinh đẹp của Bạch Nhược Hy một lúc lâu, rồi chầm chậm đưa tay ra qua đó, nắm chặt lấy cái bàn tay đang đặt ở trên mặt bàn của cô.

Bạch Nhược Hy sững sờ, nhìn nhìn vào bàn tay, rồi lại thuận theo cánh tay của anh mà nhìn về phía đôi mắt của anh.

Lòng bàn tay của anh ta rất là ấm áp rất là rắn chắc, khiến cho trái tim của cô cũng khẽ ấm lên.

Anh ta quang minh chính đại mà nắm lấy tay của cô, là muốn nói cho cô biết rằng, cái mối quan hệ của hai người cũng đã là vô cùng rõ ràng rồi.

Bạch Nhược Hy hiểu điều đó, chỉ là cô vẫn còn có chút chưa quen mà thôi.

"Có lạnh không?" Kiều Huyền Thạc nhỏ nhẹ thủ thỉ hỏi.

Bạch Nhược Hy cười nhạt: "Không lạnh ạ."

"Tay của em có chút lạnh đấy." Anh ta nhè nhẹ xoa nắn, vê vê ở trong lòng bàn tay cứ như là đang vò một món trân bảo vậy.

"Là tại tay của anh nóng quá đấy chứ." Bạch Nhược Hy khẽ cười một tiếng.

Kiều Huyền Thạc nhìn tới có chút ngây dại, cô ấy chỉ là một cái mỉm cười rất là nhẹ nhàng thôi, thế mà cũng đã đủ để khuynh thành rồi.

Cô của ngày hôm nay thực sự là quá đẹp đi mất, đẹp đến mức khiến cho anh không sao rời mắt đi được.

Kiều Huyền Thạc không nỡ buông lỏng bàn tay của cô ra, ở ngay dưới cái tầm mắt đang bị mọi người chú mục vào như vậy, thế mà vẫn cứ giữ cái tư thái tình tình tứ tứ như thế này, anh lại càng ghé sát vào Bạch Nhược Hy hơn, thấp giọng thủ thỉ: "Còn căng thẳng nữa không?"

"Không căng thẳng nữa rồi ạ." Bạch Nhược Hy hít thở sâu một hơi, rồi cúi thấp đầu xuống tiếp tục thủ thỉ: "Có anh ở đây rồi, thì em sẽ không còn sợ hãi nữa."

"Sau khi buổi tiệc yến hội kết thúc, thì những ngày tháng tiếp sau đó sẽ phải đón nhận những cơn cuồng phong bạo vũ đấy, em có thể chống đỡ nổi không?"

Bạch Nhược Hy hiểu rõ cái ý của anh, người nhà sẽ không có dễ dàng gì mà buông tha cho cô đâu.

Cô trầm mặc mất rồi.

Giọng điệu của Kiều Huyền Thạc trở nên nặng nề thêm vài phần: "Anh không hề muốn nhìn thấy cái bộ dạng yếu đuối mềm yếu của em mặc cho người ta ức hiếp, mặc cho người ta sắp đặt."

Bạch Nhược Hy chua xót cười một tiếng, ngước đầu lên nhìn về phía Kiều Huyền Thạc, kiên định nói: "Em không hề yếu đuối."

"Đúng vậy, em không hề yếu đuối, nhưng mà em lại có quá nhiều nỗi băn khoăn lo lắng, dẫn tới việc em hoàn toàn chẳng hề có lập trường của riêng mình."

"Anh hy vọng em có cái lập trường gì đây?"

Ánh mắt nóng rực của Kiều Huyền Thạc ngưng mắt nhìn cô, trầm mặc một lát, giọng điệu thì trở nên nghiêm túc, kiên nghị mà đầy sức mạnh từng chữ từng câu: "Cái lập trường của người vợ của Kiều Huyền Thạc tôi đây, cái lập trường của phu nhân của Tướng quân Tích Quốc, cái lập trường của một người phụ nữ dám liều chết để bảo vệ lấy cuộc hôn nhân của chính mình."

Bạch Nhược Hy hơi sững người ra, trái tim thì rung động dữ dội, mang theo những sợi tơ cảm động vấn vít, lời nói của anh đã lấp đầy đi cái tâm hồn trống rỗng của cô, khiến cho cô nhìn thấy được hy vọng, nhìn thấy được tương lai, thậm chí là còn nhìn rõ được cả trái tim của anh nữa.

Nếu như vào giây phút này đây mà cô vẫn còn chưa hiểu rõ được, thì cô thực sự là đáng chết mà.

Đôi mắt của Bạch Nhược Hy đã phủ đầy màn sương mù, cười nhạt thủ thỉ hỏi: "Sau này em vẫn gọi anh là Tam ca có được không ạ?"

Lông mày của Kiều Huyền Thạc nhè nhẹ nhíu lại, nghi hoặc nhìn cô, cái này thì có chút lạc đề mất rồi, khiến cho anh chẳng thể nào hiểu nổi.

Bạch Nhược Hy ngọt ngào cười nhạt, rồi nghiêng đầu sang phía Kiều Huyền Thạc, ghé sát vào vị trí bả vai của anh, cái ánh mắt đầy dịu dàng kia ngước nhìn anh, giọng điệu thì nhỏ nhẹ mềm mại: "Tạm thời thì em vẫn còn chưa có quen với việc gọi anh là ông xã đâu ạ."

Những lời này cứ như là đột nhiên nhét cho Kiều Huyền Thạc một viên kẹo ngọt lịm đường vậy, khiến cho trái tim của anh đều tê dại đi.

Anh mím chặt lấy môi, thế nhưng vẫn cứ nhịn không được mà bật cười, bàn tay cũng siết chặt thêm sức lực, nắm lấy cái bàn tay nhỏ nhắn mềm mại không xương của cô, thật chặt thật chặt mà nhè nhẹ xoa nắn, trái tim thì đập thình thịch không sao bình tĩnh nổi, nhìn nhau một lúc lâu, thì anh mới khẽ giọng nói: "Em thích gọi cái gì cũng được hết, cũng chỉ là một cái cách xưng hô thôi mà, em cứ tùy ý đi."

"Vâng ạ." Bạch Nhược Hy ngượng ngùng cúi thấp đầu xuống, nhìn vào cái đĩa rỗng không ở trên mặt bàn.

Bàn tay của hai người thì vẫn cứ nắm chặt lấy nhau, chỉ là từ ở trên mặt bàn đã chuyển thành ở dưới mặt bàn mất rồi.

Đêm đã khuya hơn rồi, buổi tiệc yến hội thì vẫn cứ náo nhiệt phi thường.

Làn gió đêm nhè nhẹ thổi tới, Bạch Nhược Hy cảm thấy bả vai có chút lành lạnh, cô liền nhè nhẹ xoa xoa bả vai một cái.

Kiều Huyền Thạc phát hiện ra cái động tác bị lạnh của cô, liền nhỏ nhẹ thủ thỉ: "Anh dẫn em về thôi."

"Nhưng mà buổi tiệc yến hội thì vẫn còn chưa có kết thúc mà." Bạch Nhược Hy nhìn lên phía trên sân khấu vẫn còn đang có người nói chuyện, từ lão thái gia cho tới các cổ đông thuộc cấp dưới, mỗi một người phát biểu tới tận mười mấy phút đồng hồ, một lượt như vậy trôi qua thì cũng đã tốn mất hơn một tiếng đồng hồ rồi.

Kiều Huyền Thạc nắm lấy bàn tay của cô, "Mục đích của chúng ta cũng không phải là ở chỗ tham gia tiệc yến hội, cho nên không cần phải đợi tới lúc tan tiệc đâu."

Bạch Nhược Hy bị anh ta nắm tay dắt cho đứng dậy, hai người vừa mới định rời đi, thì điện thoại di động của Kiều Huyền Thạc đã vang lên.

Kiều Huyền Thạc từ trong túi quần lấy điện thoại di động ra, cúi đầu xuống liếc nhìn vào màn hình một cái, lông mày liền khẽ nhíu lại, rồi buông lỏng bàn tay của Bạch Nhược Hy ra, "Nhược Hy à, em ở chỗ này chờ anh một lát nhé, anh nghe điện thoại cái đã."

"Vâng ạ."

Bạch Nhược Hy ngồi xuống, nhìn theo cái bóng lưng của anh ta đang nhanh chóng xoay người rời đi.

Xem ra thì đây là một cuộc điện thoại vô cùng quan trọng đây, cho nên anh ta mới căng thẳng đến như vậy.

Bạch Nhược Hy nhìn theo Kiều Huyền Thạc đi tới trước một bụi cây ở một bên của khu vườn, rồi quay lưng về phía những người đang tham gia tiệc yến hội mà nghe điện thoại.

Bạch Nhược Hy nhìn anh ta một hồi thật lâu thì mới hoàn hồn trở lại, rồi tiếp tục nhìn lên sân khấu, nghe những bài diễn văn mà cô cũng chẳng hiểu cho lắm.

"Nhược Hy tiểu thư."

Một giọng nói của đàn ông trầm thấp truyền tới, Bạch Nhược Hy vừa nghe thấy cái giọng nói này, thì trái tim liền mãnh liệt nổ tung ra, thần kinh vô cùng mẫn cảm mà nhảy dựng lên, dọa cho cô phải quay đầu lại.

Quả nhiên, một cái khuôn mặt vuông khiến cho cô vô cùng buồn nôn đã xuất hiện ở ngay trước mặt cô.

Đường Lập Đức đang cúi người khom lưng đứng ở ngay bên cạnh cô, cái đầu thì cúi thật là thấp xuống, dựa vào cô rất là gần, mặt mày thì đầy vẻ tà ác, ánh mắt thì quỷ mị mà khinh bạc, chầm chậm nói: "Nhược Hy tiểu thư, chúng ta lại gặp mặt nhau rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập