Chương 71: Ngọn Lửa Chiến Tranh Không Có Khói Thuốc Súng
"Anh ta chính là Kiều Huyền Thạc, vị tướng quân trẻ tuổi nhất của Tích Quốc, người đàn ông nắm giữ quân quyền lớn nhất của chúng ta, nghe nói còn là huynh đệ tốt của Tổng Quốc Thống đại nhân."
"Người phụ nữ bên cạnh anh ta là ai thế?"
"Nhìn qua thì có vẻ là bạn nữ hoặc là bạn gái gì đó, nghe nói anh ta vẫn còn độc thân."
"Đẹp quá..."
"Người ta là tướng quân đấy, bên cạnh đương nhiên là mỹ nữ như mây, quốc sắc thiên hương rồi."
"Không biết là thiên kim của nhà nào mà có số tốt đến như vậy..."
Còn Kiều Huyền Hạo và Kiều Tiếu Tiếu đang đứng ở trong đám đông kia cũng đã nhìn thấy được cảnh tượng này.
Hai người ngỡ ngàng đến ngây người ra, cũng giống như tất cả mọi người vậy, kinh ngạc, kinh diễm, còn có cả nghi hoặc nữa.
Kiều Tiếu Tiếu hít thở thật sâu, nghiến răng nghiến lợi: "Con Bạch Nhược Hy chết tiệt này, vậy mà dám lừa tôi, đã nói là sẽ không tham gia tiệc yến hội cơ mà? Tuy rằng không có đụng hàng với tôi, nhưng mà dám ăn mặc đẹp hơn cả tôi, nó đúng là muốn chết rồi..."
Vừa nói, Kiều Tiếu Tiếu vừa đem cái ly trong tay nặng nề đặt xuống bàn ăn, rồi đẩy đám đông ra mà xông thẳng qua đó.
Kiều Huyền Hạo một tay nắm chặt lấy cổ tay của cô ta, giữ chặt cô ta lại: "Tiếu Tiếu à, em muốn làm gì thế hả?"
"Nhị ca buông tay ra, Bạch Nhược Hy lần này chết chắc rồi, em phải xé xác nó ra, dám lừa em." Kiều Tiếu Tiếu chẳng hề màng gì tới hình tượng mà giận dữ quát lên, cứ như một con nhím đầy kích động vậy.
Kiều Huyền Hạo lúc này cũng đã đủ phiền não lắm rồi, tức giận đến nỗi đem Kiều Tiếu Tiếu kéo trở về, hạ thấp giọng xuống mà giận dữ hỏi: "Em không nhìn thấy cô ấy đang khoác tay của Tam đệ hay sao? Em mà qua đó xé xác cô ấy, thì người chết sẽ là em đấy."
Kiều Tiếu Tiếu lúc này mới phản ứng kịp trở lại, một lòng chỉ để tâm tới sự xuất hiện và cách ăn mặc của Bạch Nhược Hy, mà quên béng đi mất rằng bên cạnh cô ta còn có một người đàn ông nữa.
Cô ta im lặng trở lại, nghi hoặc nói: "Bạch Nhược Hy tại sao lại dắt tay của Tam ca thế nhỉ?"
Ngưng lại một lát, Kiều Tiếu Tiếu liền kéo tay của Kiều Huyền Hạo đi về phía bên đó: "Nhị ca à, chúng ta qua đó xem thử đi."
Kiều Huyền Hạo bị Kiều Tiếu Tiếu kéo lê đi về phía hướng của sân khấu.
Những người có mặt ở đây về cơ bản đều là thương nhân, cho dù là những người giàu có hay là những quý ông thân sĩ đi chăng nữa, thì cũng đều chẳng hề có bất kỳ mối giao tế nào với Kiều Huyền Thạc, một người thuộc về quân đội quốc gia, ngoại trừ việc ngước nhìn anh ta ra, thì căn bản là chẳng dám tới gần, cho dù là có tò mò đến đâu đi chăng nữa thì cũng chẳng có cái gan mà tới bắt chuyện làm quen.
Lòng bàn tay của Bạch Nhược Hy thì toàn là mồ hôi.
Càng là tới gần người nhà, thì nhịp tim của cô lại càng đập nhanh hơn.
Căng thẳng đến nỗi hai chân mềm nhũn cả ra, sắp sửa ngã quỵ xuống tới nơi rồi.
Bạch Nhược Hy đã nhìn thấy được cái sắc mặt u ám lạnh băng của toàn bộ người trong nhà, trong ánh mắt thì tràn đầy vẻ chán ghét và phẫn nộ.
Đặc biệt là mẹ của cô, An Hiểu, cái ánh mắt như thể hận không thể giết chết cô ngay lập tức ấy tựa như lưỡi dao vậy mà đâm thẳng về phía cô.
Cô gắt gao nắm chặt lấy cánh tay của Kiều Huyền Thạc, nuốt nước bọt ừng ực.
Sau khi tới gần, Kiều Huyền Thạc chỉ chào hỏi mỗi mình lão thái gia: "Ông nội."
Bạch Nhược Hy thì đến một chữ cũng không cách nào thốt ra khỏi miệng nổi, chầm chậm buông lỏng cái tay đang đặt ở trên khuỷu tay của Kiều Huyền Thạc ra, rồi căng thẳng mà hơi hơi cúi người xuống.
Lão thái gia thì trầm mặc, ánh mắt thì lạnh lẽo thấu xương, sắc mặt thì ảm đạm, khuôn mặt đầy những nếp nhăn kia cũng chẳng thể nào che giấu nổi cái thần sắc đầy phẫn nộ của ông, hai tay thì nắm chặt lấy cái tay vịn của chiếc xe lăn, âm thầm dùng sức, những đường gân xanh trên mu bàn tay khô gầy kia thì nổi hết cả lên.
Lửa giận đang chầm chậm bùng cháy, chẳng có ai dám lên tiếng nói chuyện, ngay đến hô hấp cũng chẳng dám dùng sức.
Âm nhạc có hay đến đâu đi chăng nữa thì cũng chẳng thể nào che lấp nổi cái ngọn lửa chiến tranh không hề có khói thuốc súng này.
Bạch Nhược Hy cúi thấp đầu xuống không dám nhìn vào bất kỳ ai.
Kiều Huyền Thạc biết rằng mọi người đều sẽ đem tất cả mọi lỗi lầm truy cứu lên trên người của Bạch Nhược Hy, anh bèn ôn hòa nhàn nhạt mở miệng: "Có một chuyện cần phải công bố với mọi người một chút."
"Huyền Thạc à, đợi tới khi buổi tiệc yến hội kết thúc rồi hẵng nói đi." An Hiểu căng thẳng đến nỗi mở miệng, cái ánh mắt đầy vẻ cầu xin kia nhìn anh.
Kiều Huyền Thạc hoàn toàn phớt lờ đi lời của bà ta, từng chữ từng câu nói: "Rất xin lỗi vì đã muộn như vậy rồi mới thông báo cho mọi người biết, hai tháng trước, trong tình huống Nhược Hy hoàn toàn không hề hay biết gì, tôi đã lợi dụng cái tiện lợi của chức vị, đem Nhược Hy biến thành vợ của mình, cô ấy cũng là gần đây mới biết được chuyện này, cho nên..."
Kiều Huyền Hạo nghe tới đây, thì không thể nào nhịn nổi nữa mà xông thẳng tới, một tay túm chặt lấy cổ áo của Kiều Huyền Thạc, gầm lên giận dữ: "Kiều Huyền Thạc, mày nói cái gì cơ? Mày nói lại lần nữa xem..."
Kiều Tiếu Tiếu thì kinh ngạc đến ngây dại ra, sững sờ, rồi ngây ngô mà lộ ra nụ cười, ở trong miệng thì lẩm bẩm: "Bạch Nhược Hy đã kết hôn rồi sao? Bạch Nhược Hy thực sự là đã đăng ký kết hôn rồi ư? Ha ha... Bạch Nhược Hy đã kết hôn rồi."
Lông mày của Kiều Huyền Thạc nhè nhẹ nhíu lại, nhìn thẳng vào Kiều Huyền Hạo: "Chính là cái ý mà anh đã nghe thấy đấy."
"Mày đã dùng cái chức vị tiện lợi để đem Nhược Hy biến thành vợ của mày, vậy mày đã có hỏi qua xem con bé có bằng lòng hay không? Mày đã hỏi qua xem chúng tao có bằng lòng hay không hả?" Kiều Huyền Hạo giận dữ đến nỗi hai mắt đỏ ngầu lên, cái tay đang túm lấy cổ áo của anh ta thì run lên bần bật.
Những người đang đứng xem náo nhiệt ở xung quanh thì đều mơ hồ truyền tới những âm thanh bàn tán, mọi người cũng đều đã hiểu rõ là Kiều Huyền Thạc đã cưới vợ, cái người phụ nữ đó chính là vợ của anh ta, tạm thời thì vẫn còn chưa biết được cái thân phận của Bạch Nhược Hy.
Kiều Huyền Thạc nhẹ nhàng lướt qua mà nói rằng: "Con bé sẽ không có đồng ý, còn mọi người thì lại càng không có đồng ý, cho nên tôi mới tự mình làm theo ý mình mà quyết định tất cả những chuyện này."
Kiều Huyền Hạo đau lòng mà nhìn về phía Bạch Nhược Hy đang ở bên cạnh, cô chỉ lẳng lặng đứng ở một bên, hai tay buông thõng xuống gắt gao siết chặt thành nắm đấm, cúi thấp đầu xuống mà giữ im lặng.
Nhìn thấy cô em gái mà mình yêu thương nhất lại bị lừa hôn, lòng thì như bị dao cứa, anh ta không cách nào khống chế nổi chính mình mà hung hăng vung nắm đấm đánh thẳng về phía Kiều Huyền Thạc: "Cái thằng khốn nạn này..."
Vào cái khoảnh khắc mà nắm đấm của anh ta rơi xuống, thì Kiều Huyền Thạc đã dễ dàng tránh thoát được rồi, chẳng cần tốn chút sức lực nào mà đẩy văng Kiều Huyền Hạo ra.
Kiều Huyền Hạo đánh hụt một quả đấm vào không khí, loạng choạng về phía trước hai bước, chẳng những không hề đụng được tới một sợi lông tơ nào của Kiều Huyền Thạc mà còn suýt chút nữa thì bị ngã nhào.
Kiều Tiếu Tiếu xông tới đỡ lấy Kiều Huyền Hạo: "Nhị ca à, anh đừng có như thế này, ở chỗ này toàn là người ngoài hết đấy, vừa rồi anh còn khuyên em đừng có xé xác Bạch Nhược Hy cơ mà, bây giờ thì chính anh lại muốn đi tìm chết rồi đấy à?"
"Buông tay ra." Sau khi Kiều Huyền Hạo đứng vững lại được, thì giận không thể nào kiềm chế nổi mà đẩy văng Kiều Tiếu Tiếu ra, cái ánh mắt đầy phẫn nộ kia như là muốn giết người vậy mà nhìn chằm chằm vào Kiều Huyền Thạc.
Kiều Tiếu Tiếu thấp giọng giận dữ quát lên một câu: "Anh đến cả một sợi lông tơ của nó còn chưa đụng tới được thì cũng đã chết rất là khó coi rồi đấy, trên người của nó có súng."
Kiều Huyền Hạo lập tức liền tỉnh táo trở lại được vài phần.
Lão thái gia vẫy tay gọi người quản gia đang ở bên cạnh tới, lén lút nói vài câu, người quản gia liền lập tức xoay người rời đi.
Kiều Huyền Thạc chỉnh trang lại quần áo một chút, rồi từ bên cạnh Kiều Huyền Hạo lướt qua, khẽ giọng nói: "Muốn đánh tôi thì cũng được thôi, đổi sang một chỗ khác tôi sẽ để cho anh đánh, nhưng mà không phải là bây giờ."
Lướt qua vai nhau, Kiều Huyền Thạc bước tới bên cạnh Bạch Nhược Hy, nhè nhẹ nắm lấy bàn tay của cô.
Vào cái khoảnh khắc đó, bàn tay của cô đã run lên dữ dội, lòng bàn tay thì toàn là mồ hôi.
Bạch Nhược Hy biết rằng Kiều Huyền Thạc cũng đã ôm hết toàn bộ trách nhiệm lên người mình rồi, nhưng mà những con người này sẽ không có phân biệt ai đúng ai sai đâu, mà chỉ biết đem tất cả mọi lỗi lầm truy cứu lên trên người của cô mà thôi.
Kiều Huyền Thạc nhè nhẹ xoa xoa bàn tay của cô, hy vọng có thể xoa dịu đi được phần nào sự căng thẳng và sợ hãi của cô, cái lý do mà anh chọn ngay cái ngày hôm nay để công bố ra, chính là muốn để cho toàn bộ thế giới này biết được rằng vợ của Kiều Huyền Thạc anh đây tên là Bạch Nhược Hy, không cho cái người nhà của anh có cơ hội để mà phòng bị và ngăn cản.
"Thưa ông nội, con và vợ của con là Nhược Hy xin được chúc mừng Tập đoàn Kiều Thị trăm năm sinh nhật vui vẻ, xí nghiệp huy hoàng càng thêm lên một tầng cao mới."
Lão thái gia ở cái tuổi tám mươi này rồi, thì có loại sóng to gió lớn gì mà chưa từng trải qua chứ, cái "niềm vui bất ngờ" này thì vẫn còn có thể chịu đựng nổi, giọng nói thì lạnh như băng, chầm chậm mở lời: "Ừm, cảm ơn lời chúc phúc, các con cũng đi tiếp đón khách khứa đi, buổi lễ khánh điển cũng sắp sửa bắt đầu rồi."
"Ba..." An Hiểu ngỡ ngàng bước tới trước một bước, khom lưng xuống giận dữ hỏi: "Chẳng lẽ ba mặc kệ luôn rồi hay sao?"
Lão thái gia khẽ giọng thủ thỉ một câu: "Phải trầm tĩnh lại."
An Hiểu tức giận đến nỗi hốc mắt đều đã phủ đầy màn sương mù hết cả rồi, thẳng lưng dậy nhìn về phía bầu trời đen kịt kia mà hít thở sâu một hơi.
Ở khắp nơi trong buổi tiệc yến hội này đều toàn là những vị tân khách quý báu, bọn họ thì chẳng thể nào giải quyết được gì hết, chỉ còn cách là phải trầm tĩnh trở lại, không thể nào ở ngay trên chính cái buổi tiệc yến hội của nhà mình mà tự làm mất mặt chính mình được.
Kiều Huyền Hạo hai tay chống nạnh quay lưng về phía Kiều Huyền Thạc và Bạch Nhược Hy, thở phì phì đầy giận dữ, thế nhưng lại không cách nào xoa dịu nổi ngọn lửa đang bùng cháy ở trong lòng, đối diện với bầu trời đêm, trái tim thì một khắc cũng chẳng thể nào bình tĩnh trở lại nổi.
Kiều Tiếu Tiếu thì đứng ở ngay bên cạnh anh ta, hai tay khoanh trước ngực, đắc ý dương dương mà cười tươi, lại còn thỉnh thoảng nói ra vài câu: "Lần đầu tiên cảm thấy Bạch Nhược Hy lại xinh đẹp đến như vậy đấy, với Tam ca thì đúng là tuyệt phối mà."
"Tam ca thật là ngầu quá đi, lấy vợ thì phải như thế này chứ, mặc kệ là ai phản đối đi chăng nữa, thì có là ông trời phản đối cũng vô dụng thôi, muốn cưới ai thì cứ cưới người đó, đúng là thần tượng của em mà!"
"Bạch Nhược Hy không đồng ý mà còn có thể lĩnh được giấy chứng nhận kết hôn cơ đấy, xem ra em phải đi tìm Tam ca nhờ giúp đỡ mới được..." Kiều Tiếu Tiếu xoay người sang nhìn về phía Kiều Huyền Hạo, hỏi: "Nhị ca à, anh thấy thế nào ạ?"
"Hừ!" Kiều Huyền Hạo hừ ra một tiếng đầy giận dữ, rồi sải những bước chân thật dài rời đi.
Kiều Tiếu Tiếu vội vàng chạy theo ở phía sau mà đuổi: "Nhị ca à, anh muốn đi đâu thế, đợi em với..."
Bình luận