Chương 70: Nghĩ Cách Ngăn Cản

An Hiểu sau khi để bụng rỗng mà uống liền hai ly rượu mạnh, thì cái ánh mắt đầy phẫn nộ kia gắt gao nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Bạch Nhược Hy, tâm trạng thì hòa hoãn đi một hồi thật lâu, rồi liền sải những bước chân thật dài xông thẳng tới bên cạnh Doãn Nhụy, nắm lấy tay của cô ta mà đi ra khỏi cửa.

Đem mấy vị nữ sĩ còn lại kia để mặc cho Kiều Huyền Thạc và Bạch Nhược Hy ứng phó.

Doãn Nhụy chạy những bước nhỏ vội vàng đi theo rời đi, ngỡ ngàng hỏi: "Dì à, sao thế ạ?"

"Mẹ phải tìm cách ngăn cản lại mới được, không thể nào để cho sự việc phát triển tới cái mức không sao cứu vãn nổi được." An Hiểu vừa đi vừa dặn dò: "Con ra ngoài hội trường tìm anh cả chị dâu của con tới đây đi, mẹ thì đi tìm ông nội và ba của nó."

"Dì à, sự tình cũng đã không còn cách nào để mà ngăn cản được nữa rồi." Doãn Nhụy rất là bất đắc dĩ mà nói.

"Ta mặc kệ." An Hiểu lòng nóng như lửa đốt mà lao vọt ra bên ngoài.

Ở bên ngoài hội trường thì đèn đuốc sáng trưng, hoa tươi mỹ thực, rượu ngon sóng sánh, mọi người đều đang đàm tiếu vui vẻ.

Cái sân khấu xa hoa lộng lẫy kia thì vô cùng tráng quan, mấy chữ to "Lễ Khánh Điển Trăm Năm Tập Đoàn Kiều Thị" thì vô cùng bắt mắt.

An Hiểu bước ra ngoài, thì ở bên cạnh sân khấu vừa vặn nhìn thấy toàn bộ người trong nhà đều đang tụ tập lại với nhau để thương lượng chuẩn bị cho nghi thức, cái bánh kem cao tới một mét kia cũng đã được đẩy lên trên sân khấu rồi.

An Hiểu chạy qua đó thở hồng hộc, nhỏ giọng nói: "Ba à, đại sự không ổn rồi, Huyền Thạc nó..."

Lão thái gia thì đang ngồi ở trên xe lăn, là do Kiều Nhất Xuyên đẩy ông, ở bên cạnh thì còn có cả Kiều Nhất Hoắc và Kiều Đông Lăng đang đứng nữa.

"Đã xảy ra chuyện gì thế?" Lão thái gia nhíu mày, đầy vẻ uy nghiêm mà tôn quý.

An Hiểu liếc nhìn Nhị thúc và con trai của ông ta một cái, không muốn để cho bọn họ biết được chuyện này, cho nên là có chút do dự.

Và đúng vào lúc này, thì Doãn Nhụy đã dẫn vợ chồng Kiều Huyền Bân tới, Kiều Huyền Bân và Doãn Âm vội vàng xông thẳng tới, thần sắc thì đầy vẻ hoang mang: "Mẹ à, cái chuyện mà Doãn Nhụy đã nói đó có phải là thật hay không vậy, Tam đệ nó với em gái út đã đăng ký kết hôn rồi sao?"

Lời này vừa được thốt ra, thì tất cả mọi người đều kinh ngạc không thôi, cùng nhìn về phía An Hiểu.

Duy chỉ có mỗi mình lão thái gia là thần sắc vẫn bình tĩnh.

Kiều Đông Lăng thì trước tiên là giật mình kinh ngạc đến ngây người ra, nhưng rất nhanh sau đó liền lộ ra nụ cười đầy vẻ trào phúng, cái tâm thái hóng hớt xem kịch vui này khiến cho anh ta trở nên vui vẻ hẳn lên, cái ánh mắt thì khác hẳn với sự kích động của người khác.

An Hiểu biết rõ là không thể nào giấu diếm được nữa, đành phải ngay trước mặt của Nhị thúc bọn họ mà nói thẳng ra, "Đúng vậy, Huyền Thạc với Nhược Hy cũng đã đăng ký kết hôn rồi, hơn nữa Huyền Thạc nó còn muốn dẫn Nhược Hy ra ngoài để giới thiệu cho mọi người biết nữa, mọi người mau nghĩ cách ngăn cản nó lại đi."

Lão thái gia thì vẫn cứ trầm mặc như cũ.

Sắc mặt của Kiều Nhất Xuyên thì trở nên trắng bệch ra, hít thở thật sâu, trầm mặc, biểu cảm thì trở nên nặng nề.

Kiều Nhất Hoắc thì cười nói: "Mặc dù là rất khiến cho người ta phải giật mình kinh ngạc đấy, nhưng mà cái này cũng khá là tốt đấy chứ, hai đứa nó vốn dĩ là không hề có quan hệ huyết thống gì với nhau cả, ở bên nhau cũng chẳng có gì là không ổn cả, như vậy thì chính là thân càng thêm thân rồi còn gì."

An Hiểu nổi giận rồi, nhìn về phía Kiều Nhất Hoắc mà hỏi: "Nhị thúc à, cái lời này của chú nói ra thì nghe có vẻ nhẹ nhàng đấy nhỉ, Nhược Hy với Huyền Thạc mà ở bên nhau, thì đứa con mà chúng nó sinh ra ấy nên gọi tôi là bà nội hay là bà ngoại đây hả? Còn tôi bây giờ thì tính là cái gì đây? Là nhạc mẫu của Huyền Thạc đấy ư? Hay là mẹ chồng của Nhược Hy đây?"

"Phụt..."

Kiều Đông Lăng không hề nể nang gì mà bật cười thành tiếng.

An Hiểu thì lại càng thêm tức giận hơn nữa, mặt thì đen kịt tới cực điểm, lườm cho Kiều Đông Lăng một cái, vì cái đứa cháu trai chỉ giỏi hả hê trước tai họa của người khác này mà cảm thấy phẫn nộ.

Doãn Âm siết chặt nắm tay, đầy phẫn khái mà nói: "Bạch Nhược Hy thật là quá đáng mà, em gái của tôi coi cô ta như là người bạn tốt nhất, vậy mà cô ta lại có thể làm ra cái chuyện thiếu đạo đức đến như thế này, cô ta rõ ràng là biết Huyền Thạc với em gái tôi sắp kết hôn tới nơi rồi, thế mà cô ta còn có thể chen một chân vào trong đó nữa, bất kể là xét trên phương diện đạo đức nhân tính hay là đạo đức luân lý đi chăng nữa, thì đều là không thích hợp."

Kiều Huyền Bân nắm lấy tay của Doãn Âm, nhỏ giọng an ủi: "Vợ à, em đừng có kích động như vậy, có khi nào sự tình không phải là lỗi của em gái út hay không."

"Làm sao mà không phải là lỗi của cô ta được cơ chứ?" Doãn Âm phẫn nộ mà tăng thêm cường độ: "Anh còn muốn đi bênh vực cho cái loại phụ nữ mà đã đánh mất cả đạo đức đó nữa hay sao?"

"Em gái út nó cũng đâu có cái năng lực để mà chi phối được cái suy nghĩ của Tam đệ..."

"Phụ nữ thì cần cái năng lực gì chứ? Chỉ cần dùng nhan sắc để quyến rũ là được rồi, tôi đã sớm nhìn ra được cái tâm tư của cái con người phụ nữ Bạch Nhược Hy này rồi, trước đó còn định giới thiệu Đường Lập Đức cho cô ta nữa cơ, thế mà cô ta lại còn không thèm muốn nữa chứ, thì ra là đã đem chủ ý đánh vào người của Nhị đệ và Tam đệ hết rồi, anh xem đi chẳng phải là đã đem Nhị đệ mê hoặc đến hồn xiêu phách lạc rồi đó hay sao? Kết quả thì sao, vẫn là đã chọn cái người có năng lực mạnh nhất, quyền lợi lớn nhất là Tam đệ đấy thôi, cái người phụ nữ này đúng thật là không hề tầm thường chút nào đâu nhé!"

"..."

"..."

Tất cả mọi người đều bị cái lời nói của Doãn Âm làm cho chấn động, rồi chìm vào trong im lặng, Kiều Đông Lăng thì lén mím môi cười cười, cái kiểu chỉ sợ thiên hạ không loạn ấy mà đầy cảm khái nói: "Tư sắc của em gái út thì đích xác là không tồi chút nào, nếu như mà em gái út tới quyến rũ tôi, thì tôi cũng sẽ động lòng."

Sắc mặt của Kiều Huyền Bân thì tối sầm lại, nghiêm khắc mà trừng mắt nhìn Kiều Đông Lăng, giận dữ quát lên một câu: "Tứ đệ à, đừng có mà thêm dầu vào lửa nữa."

Kiều Đông Lăng thì nhún nhún vai, chẳng hề để tâm mà nói: "Tôi cũng chỉ là nói thật lòng thôi mà, anh cả chẳng lẽ lại không nghĩ như vậy hay sao?."

Trong nháy mắt, cái hình tượng của Bạch Nhược Hy đã được nâng lên tới một tầng diện khác, tựa như là hồ yêu vậy, đem trái tim của tất cả đàn ông trong Kiều gia đều câu đi hết cả rồi.

Doãn Âm cuống lên rồi, nghiêng đầu sang nhìn Kiều Huyền Bân, giận dữ quát: "Thảo nào mà bình thường anh lại đối xử tốt với Bạch Nhược Hy đến như vậy, thì ra là anh cũng đã sớm bị câu mất hồn rồi."

Kiều Huyền Bân sốt ruột không thôi, liền lập tức nắm chặt lấy tay của Doãn Âm: "Không có, vợ à em phải tin tưởng anh chứ, Nhược Hy ở trong lòng của anh cũng chỉ là một đứa em gái mà thôi, hơn nữa anh còn bận rộn đến như vậy, thì làm gì có thời gian rảnh rỗi mà đi quan tâm tới con bé chứ, anh có lúc nào mà đối xử với con bé tốt lắm đâu cơ chứ? Ngày nào em với anh cũng ở bên cạnh nhau chẳng phải cũng đều nhìn thấy hết đó hay sao? Em phải tin tưởng anh chứ..."

"Được rồi, đừng có cãi nhau nữa." Lão thái gia gầm lên một tiếng, Kiều Huyền Bân liền im lặng trở lại, Doãn Âm cũng rụt rè mà hạ thấp cái tư thái xuống không dám gây gổ nổi giận thêm nữa.

Người có mặt ở đây thì chỉ có mỗi mình Kiều Đông Lăng là vẫn giữ nguyên cái nét mặt đắc ý và kích động, ở trong mắt của anh ta mà xem thì cái chuyện của nhà bác cả mà càng tồi tệ đi, thì anh ta lại càng được lợi.

An Hiểu thì lòng nóng như lửa đốt bất an, rụt rè nói: "Ba à, đều là do con không tốt, là con đã dẫn sói vào nhà, bây giờ thì phải làm sao đây ạ?"

Lão thái gia còn chưa kịp mở miệng ra, thì Kiều Đông Lăng đã lại chen lời vào: "Bác gái à, cháu đây còn là lần đầu tiên nghe thấy có người đem con gái ruột của chính mình ra mà ví von với sói đấy..."

An Hiểu vốn dĩ là đang phiền lòng rối trí, bị nói như vậy một câu, thì lại càng thêm xấu hổ mà tức giận hơn, gầm lên một câu: "Tôi không hề có cái loại con gái không biết liêm sỉ là gì như thế."

Kiều Nhất Hoắc nhàn nhạt mở miệng: "Chị dâu à, có không biết liêm sỉ đến đâu đi chăng nữa thì cũng vẫn là con gái của chị thôi, tôi còn nhớ rằng hồi còn bé Nhược Hy cũng đã từng nói rằng sau khi lớn lên rồi thì muốn gả cho Tam ca của con bé, lúc đó chị còn đem con bé ra mà hung hăng đánh cho một trận đấy thôi, cái mầm họa này từ lúc đó cũng đã bắt đầu rồi, Bạch gia tới đón con bé đi thì chính là một cái kết cục tốt nhất rồi, đáng tiếc thay..."

"Nhị thúc à, bây giờ có nói cái gì đi chăng nữa thì cũng vô ích thôi, mau nghĩ cách giải quyết đi." An Hiểu hai tay gắt gao vò nắm tay lại, lo âu bất an mà thở hơi gấp gáp.

Vào lúc này.

Ở trên bữa tiệc yến hội vang lên những điệu nhạc du dương êm ái, tất cả mọi người đều nhìn về phía bên này của sân khấu.

Ban nhạc đang biểu diễn tấu nhạc, sắp sửa bắt đầu nghi thức khánh điển rồi, những người đang tản ra xung quanh cũng đang chầm chậm di chuyển về phía sân khấu.

Cái khuôn mặt trầm lạnh của lão thái gia chẳng hề có lấy nửa điểm nhiệt độ nào, nhàn nhạt mở miệng: "Các con vào trong nhà ngăn cản bọn chúng lại đi, không được để cho chúng nó ra ngoài, sự tình thì cứ đợi tới khi buổi tiệc yến hội kết thúc rồi hẵng giải quyết."

"Con với ba của nó cùng nhau đi vào đi." An Hiểu nắm lấy tay của Kiều Nhất Xuyên, căng thẳng nói.

Kiều Đông Lăng nhướn mày lên nhìn về phía xa xa, cười nói: "Không kịp nữa rồi, trai tài gái sắc, vừa mới xuất hiện thôi thì cũng đã trở thành tiêu điểm của toàn trường rồi, cái ánh hào quang rực rỡ chói lọi kia thì có muốn che giấu đi cũng chẳng thể nào che giấu nổi đâu."

Mọi người liền theo cái ánh mắt của Kiều Đông Lăng mà nhìn về phía không xa.

Kiều Huyền Thạc đang khoác tay Bạch Nhược Hy đi về phía hướng của sân khấu, những nơi mà họ đi qua, thì tất cả mọi người đều chủ động nhường ra một con đường, một là bởi vì đã bị cái nhan sắc khuynh quốc khuynh thành của Bạch Nhược Hy làm cho chấn nhiếp, hai là bởi vì cái thân phận của Kiều Huyền Thạc vừa tôn quý lại vừa cường đại, chẳng có ai dám không tôn kính.

Những nơi mà họ đi qua đều truyền tới những tiếng thì thầm to nhỏ và những ánh mắt đầy ngưỡng mộ của các vị tân khách.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập