Chương 69: Tham Gia Tiệc Yến Hội

"Có thể gặp được vị Kiều Đại Tướng lừng danh của nước ta đây, thì thực sự là vinh hạnh quá đi ạ." Người phụ nữ mặc một bộ lễ phục dạ hội đầy những yếu tố phục cổ kia cất lời, ở trong ánh mắt thì cái thứ tình cảm kích động kia đang tràn lan ra.

An Hiểu cười nói: "Đây là Tổng Giám Đốc Điều Hành của Tập đoàn Quỹ Thiên Duyệt đấy, phu nhân của Lương Tổng Giám Đốc."

Kiều Huyền Thạc liếc mắt nhìn thoáng qua phía lầu hai, lơ đãng nói: "Chào bà."

"Vị này là bên phía Công ty Thiên Hoằng Cát..."

"..."

An Hiểu lần lượt giới thiệu từng người một, Kiều Huyền Thạc cũng đều chỉ hời hợt ứng phó cho qua, đôi mắt thì cứ luôn thỉnh thoảng lại liếc nhìn lên trên lầu.

Doãn Nhụy phát hiện ra ánh mắt của anh có điều không ổn, cũng liền nhìn về phía lầu hai, nhưng mà cũng chẳng hề phát hiện ra điều gì hết.

An Hiểu thì vẫn còn đang đắm chìm ở trong những lời ngon tiếng ngọt của những người khác đang tán dương sùng bái con trai của bà ta mà mãi vẫn chưa thoát ra được, mặt mày hớn hở tươi cười cùng với mấy người phụ nữ kia thổi phồng lẫn nhau.

"Không biết là Kiều Đại Tướng Quân đã lấy vợ chưa nhỉ."

An Hiểu cười nói: "Vẫn chưa đâu ạ."

"Vậy thì thích kiểu con gái như thế nào thế ạ, con gái của tôi cũng đã hai mươi mốt tuổi rồi, hay là chúng ta kết làm thông gia với nhau đi nhỉ?"

"Tôi cũng muốn giúp con gái mình xếp hàng nữa đây, Kiều Tam thiếu gia đúng thật là con người ta trong loài rồng vậy, ai mà gả được cho cậu ấy thì thực sự là cái phúc tu ba đời mới có được đấy."

"Tôi không có con gái, thật là thiệt thòi quá đi mất..."

"Ha ha..."

An Hiểu cười đến nỗi không sao khép miệng lại được, nhìn vào mấy vị phu nhân của những thế gia danh môn có điều kiện còn tốt hơn cả Kiều gia kia đang tranh giành con trai của mình, thì cái lòng hư vinh của bà ta trong nháy mắt liền đã được thỏa mãn.

Một lát sau, An Hiểu cười khờ khạo nói: "Các vị cũng không cần phải xếp hàng nữa đâu ạ, cái cô con dâu tương lai mà tôi đã nhắm trúng đang ở ngay đây này."

Vừa nói, An Hiểu vừa buông lỏng cánh tay của Kiều Huyền Thạc ra, rồi nắm lấy bàn tay của Doãn Nhụy, nhè nhẹ vỗ vỗ vào mu bàn tay của cô ta, sủng nịch vô cùng: "Con bé tên là Doãn Nhụy, là Nhị thiên kim của Doãn gia đấy ạ."

Những người khác đều kinh ngạc không thôi, có người liền hỏi: "Con dâu lớn của bà chẳng phải là Đại thiên kim của Doãn gia đó sao?"

"Đúng vậy đấy ạ." An Hiểu mỉm cười, tự tin nói: "Nếu như Doãn gia mà có tới ba cô con gái, thì tôi còn muốn cưới cho cả đứa con trai thứ hai của mình một cô nữa cơ đấy."

Mấy người kia đều hàm súc mà cười cười.

Doãn Nhụy cũng không có vui vẻ gì cho lắm, mà là căng thẳng nhìn về phía Kiều Huyền Thạc, sợ rằng anh ta sẽ nói ra cái sự thật là mình đã kết hôn rồi sẽ khiến cho cô ta phải khó xử.

"Kiều phu nhân thật là biết chọn con dâu đấy, thì ra là đã nhắm trúng con gái của Doãn gia rồi, nếu như là Doãn gia, thì chúng tôi cũng không dám tranh giành nữa đâu..."

"Đúng vậy đúng vậy, ông trùm của những xí nghiệp hàng đầu thế giới, chiếm lĩnh tới nửa giang sơn trong giới bất động sản, Doãn gia mà đã ra tay rồi, thì còn ai dám tranh phong nữa chứ?"

Kiều Huyền Thạc nhíu mày nhìn về phía mấy người phụ nữ nói năng văn vẻ lại còn tỏ vẻ thanh cao thanh nhã kia, sắc mặt thì càng lúc càng trở nên tối sầm lại.

"Nếu như mà cưới được Nhị thiên kim của Doãn gia, thì cũng chính là một loại phúc khí đấy ạ." Người phụ nữ kia đầy cảm khái nói.

Doãn Nhụy chua xót cười, chầm chậm nhìn về phía Kiều Huyền Thạc, trong ánh mắt thì tràn đầy vẻ ái mộ, thế nhưng cũng đồng thời mang theo cả cái vẻ bất đắc dĩ nữa.

An Hiểu mở miệng nói: "Chuyện hôn sự của bọn chúng..."

Kiều Huyền Thạc liền lập tức cắt ngang, cái giọng điệu nghiêm túc nhàn nhạt nói: "Tôi đã lấy vợ rồi, là đăng ký kết hôn từ hai tháng trước đấy, vẫn chưa có chuẩn bị sẵn sàng để thông báo cho người nhà biết, đã tạo thành hiểu lầm cho mọi người rồi."

Vào ngay cái khoảnh khắc đó.

Tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm.

Toàn bộ sắc mặt của An Hiểu đều đã tái xanh đi hết cả rồi, nào là chấn kinh, nào là kinh hãi, lòng thì hoang mang đến nỗi bàn tay đang run lên khe khẽ, một luồng dự cảm chẳng lành khiến cho bà ta cảm thấy sợ hãi.

Làm mẹ mà lại còn không biết được con trai của mình đã kết hôn được hai tháng rồi sao? Thực sự là khiến cho người ta phải cười đến rụng cả răng ra, Kiều Huyền Thạc đã ngay trước mặt mọi người khiến cho bà ta mất hết cả thể diện.

Doãn Nhụy thì mãnh liệt siết chặt nắm tay lại, âm thầm nghiến chặt răng, rồi cúi thấp đầu xuống để che giấu đi cái ánh mắt đầy căm phẫn của mình.

Anh ta rốt cuộc thì cũng đã công bố ra rồi hay sao?

Vậy mà lại đi công bố trước ở ngay trước mặt những người ngoài.

Những người phụ nữ khác thì lộ ra vẻ hơi có chút xấu hổ, cười hỏi: "Tam thiếu phu nhân là thiên kim của nhà nào thế ạ?"

An Hiểu cũng đã đại khái là đoán ra được rồi, cái chuyện trước đây Bạch Nhược Hy bị đánh vì tội cướp chồng của bạn thân đã khiến cho bà ta liên tưởng tới rồi, còn có cả đủ mọi dấu hiệu sau đó nữa.

Kiều Huyền Thạc còn chưa kịp mở miệng nói ra, thì An Hiểu cũng đã nắm chặt lấy cổ tay của anh, gượng ra nụ cười cứng nhắc, chầm chậm nói: "Huyền Thạc à, cái chuyện này thì cứ tạm thời đừng có nói tới nữa nhé, con ra bên ngoài cùng với ông nội và mọi người tiếp đón khách khứa đi."

Mà đúng vào lúc này, thì ở trên lầu hai mơ hồ truyền tới những âm thanh cãi vã ầm ĩ.

Bạch Nhược Hy đang bị ba người phụ nữ kia cưỡng ép kéo lôi đi về phía cầu thang.

"Đừng có kéo em nữa mà, buông tay ra đi, mau buông tay ra đi." Bạch Nhược Hy căng thẳng đến nỗi nhỏ giọng kháng cự.

Kiều Huyền Thạc đã nhìn thấy được bóng dáng của cô, liền rời khỏi đám đông đi về phía đầu cầu thang.

Ánh mắt của tất cả mọi người cũng theo cái tầm nhìn của Kiều Huyền Thạc mà nhìn lên phía trên lầu hai.

Vào ngay cái khoảnh khắc đó, tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người ra, đứng ngây ra như phỗng.

Bạch Nhược Hy ở trên lầu hai nhìn thấy được cái người Kiều Huyền Thạc đầy uy nghiêm trong trẻo nhưng lạnh lùng ở dưới lầu, cô liền lập tức trở nên ngoan ngoãn hẳn đi, không dám phản kháng thêm nữa.

Ánh mắt của người đàn ông ấy tựa như lưỡi dao sắc bén vậy lạnh lẽo thấu xương, cái tia sáng bắn thẳng lên trên kia cứ như là có thể giết chết người ta vậy, cô cảm nhận được cái ý tứ của Kiều Huyền Thạc, liền căng thẳng nuốt nước bọt xuống, rồi hít thở sâu hít thở sâu.

Sự tình đã tới nước này rồi, thì cũng đã không còn cách nào để mà trốn tránh được nữa, mẹ của cô cũng đã nhìn thấy cô rồi.

Cô hít thở sâu một hơi, rồi hướng về phía ba vị nhà thiết kế kia mà thủ thỉ nói: "Đừng có kéo lôi nữa, để tôi tự mình đi xuống."

Nói xong, cô liền hai tay xách lấy cái tà váy của bộ lễ phục dạ hội màu trắng kem lên, rồi dẫm lên đôi giày cao gót cẩn thận từng li từng tí mà bước xuống lầu.

Đây chính là lần đầu tiên Bạch Nhược Hy được trang điểm ăn mặc long trọng đến như vậy, trước đây cô khi còn mặt mộc cũng đã có được cái dung mạo thanh tú ngọt ngào rồi, ngũ quan thì vô cùng tinh xảo động lòng người.

Còn vào giờ phút này đây.

Trang điểm đậm nhạt đều tương xứng, lông mày tựa như một bức tranh.

Một thân váy dài màu trắng kem đầy tiên khí, khăn choàng lông tơ thuần trắng muốt, phần tóc mái thì được cố định ở bên trái bằng một chiếc kẹp kim cương tinh xảo, mái tóc dài thì được chải ra sau tai cố định lại bằng một cái nút thắt nhỏ, những sợi tóc tơi tả xoăn nhẹ buông xuống ở bên bờ vai thơm.

Điểm xuyết bằng những viên kim cương đơn giản mà tinh xảo.

Tựa như một vị tiên tử trong hồ sen vậy khuynh quốc khuynh thành, lại tựa như một tinh linh ở trong rừng đào vậy khấu động lòng người.

Kiều Huyền Thạc nhìn tới ngây dại cả người ra, đôi mắt gắt gao ngưng mắt nhìn cô, tim đập gia tốc, chìm vào trong một cơn lốc xoáy không cách nào tự thoát ra được.

Mãi cho tới khi Bạch Nhược Hy đi tới trước mặt anh, vừa ngượng ngùng lại vừa sợ hãi mà thấp giọng thủ thỉ một câu: "Tam ca à, phải làm sao bây giờ đây ạ?"

Kiều Huyền Thạc lúc này mới phản ứng kịp trở lại, khóe miệng lộ ra nụ cười nhạt nhàn nhạt, nắm lấy bàn tay của cô rồi nhè nhẹ đặt vào trong khuỷu tay của mình, thủ thỉ thì thầm: "Có anh ở đây rồi, thì chẳng có ai dám làm gì em đâu."

Vừa nói, Kiều Huyền Thạc vừa gắt gao nắm chặt lấy cái mu bàn tay đang đặt ở trên khuỷu tay của cô, rồi đi về phía An Hiểu.

An Hiểu thì đã rối loạn hết cả lên rồi, ngồi đứng không yên mà trở nên xao động, ngay đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn Bạch Nhược Hy lấy một cái, siết chặt nắm tay lại mà đang ẩn nhẫn cơn phẫn nộ.

Kiều Huyền Thạc sau khi dìu Bạch Nhược Hy tới gần, liền lộ ra nụ cười nhạt nhàn nhạt, giới thiệu: "Vợ của tôi, Bạch Nhược Hy."

Bạch Nhược Hy chưa từng tham gia qua loại tiệc yến hội này, nhưng mà có Kiều Huyền Thạc ở ngay bên cạnh cô khiến cho cô vững vàng hơn được vài phần, cố ý trấn định lại mà lộ ra nụ cười nhạt nhàn nhạt, rất là có lễ phép mà cùng với các cô ấy cúi đầu chào: "Xin chào mọi người ạ."

Tất cả mọi người đều bị cái nhan sắc của Bạch Nhược Hy làm cho chấn động, cũng bị cái nụ cười của cô làm cho cảm nhiễm, vội vàng đáp trả: "Tam thiếu phu nhân, chào cô, chào cô..."

"Cái ánh mắt nhìn người của Kiều Tam thiếu gia quả nhiên là tốt thật đấy, Tam thiếu phu nhân đúng thật là khuynh quốc khuynh thành mà."

"Vừa rồi suýt chút nữa thì đã hiểu lầm mất rồi, thì ra là Kiều Tam thiếu gia cũng đã kết hôn rồi, thế thì phải có biết bao nhiêu cô gái sẽ phải đau lòng rồi đây!"

Bạch Nhược Hy cười nhạt mà đối đáp.

Cái biểu hiện vô cùng tự nhiên hào phóng ấy khiến cho Kiều Huyền Thạc rất là hài lòng, mặc dù chỉ là lần đầu tiên tham gia tiệc yến hội, nhưng mà cái vẻ thanh nhã và phong độ được biểu hiện ra là vô cùng vừa vặn thích hợp, hoàn toàn chẳng hề thua kém bất kỳ một ai hết.

An Hiểu thì cảm thấy như trái tim sắp sửa muốn nổ tung ra tới nơi rồi, căn bản là không sao nghe nổi nữa, vào lúc chẳng có ai để ý tới bà ta, thì bà ta liền xoay người đi tới bên cạnh cầm lấy ly rượu lên mà uống liền mấy ngụm.

Cú sốc này là quá lớn, khiến cho bà ta hoàn toàn không cách nào tiếp nhận nổi.

Doãn Nhụy thì nhè nhẹ cắn chặt lấy môi dưới, như là muốn cắn cho bật cả máu ra ngoài vậy, những ngón tay đang siết chặt thành nắm đấm kia thì móng tay đã lún sâu vào trong da thịt của lòng bàn tay rồi, tức giận đến nỗi bả vai thì run lên khe khẽ, đôi mắt như là muốn bắn ra cả lửa kia đang gắt gao trừng trừng nhìn Bạch Nhược Hy.

Còn vào giờ phút này đây, Bạch Nhược Hy thì lại không dám đi nhìn vào cái ánh mắt của Doãn Nhụy và An Hiểu, cứ mặt dày ra mà chống đỡ tiếp.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập