Chương 68: Cô Ta Cái Này Gọi Là Ích Kỷ
Bạch Nhược Hy không biết là anh ta muốn làm cái gì nữa, nhưng mà cô thực sự là rất sợ hãi cái người đàn ông này nổi giận, cái ngọn lửa giận mơ hồ kia cũng đã thiêu đốt hừng hực cả căn phòng của cô mất rồi.
Cô chẳng nói lời nào mà đi tới bên giá treo đồ, từ trong cái ba lô mà bình thường cô vẫn đeo ấy lấy ra một cái túi trang điểm nhỏ xinh tinh xảo, rồi đưa cho Kiều Huyền Thạc.
Kiều Huyền Thạc nhận lấy cái túi trang điểm của cô, mở ra rồi trút hết ra ngoài.
Bút kẻ mày, kem BB, son môi, thứ bắt mắt nhất không gì khác chính là cái lọ thuốc mỡ nhỏ xíu mà trước đó anh đã đưa cho cô.
Anh cầm lấy lọ thuốc mỡ lên nắm chặt ở trong tay, nhíu mày hỏi: "Cái này cũng có thể trang điểm được hay sao?"
"Không phải đâu ạ, đây là cái lọ thuốc mỡ mà trước đây anh đã cho em đấy ạ, em phát hiện ra là nó trị côn trùng cắn, cầm máu giảm đau đều có hiệu quả rất là tốt." Bạch Nhược Hy nghiêm túc trả lời từng câu hỏi của anh.
Bây giờ thì vẫn còn chưa biết được cơn giận của anh ta là từ đâu mà tới nữa.
Kiều Huyền Thạc tức giận đến nỗi siết chặt nắm tay lại, hận không thể dùng cái sức lực mà bóp nát luôn cả cái lọ thuốc mỡ ra, gân xanh ở trên mu bàn tay và cổ thì nổi hết cả lên. Anh tức giận cũng không phải là bởi vì Bạch Nhược Hy, mà là bởi vì sự thờ ơ lãng quên của chính bản thân mình đối với cô.
Đã từng là em gái của Kiều Huyền Thạc anh, còn giờ phút này đây chính là vợ của anh, vậy mà lại sống còn không bằng cả một người hầu ở trong Kiều gia này.
Bạch Nhược Hy sốt ruột đến nỗi bước tới trước một bước, căng thẳng không thôi: "Tam ca à, anh sẽ làm hỏng mất cái lọ thuốc mỡ đó mất."
Kiều Huyền Thạc thả lỏng sức lực ra, lạnh lùng cười một tiếng, trào phúng nói: "Cũng chỉ là một cái lọ thuốc mỡ bình thường thôi mà, ở trong quân khu thì đầy cả kho ra đấy."
Bạch Nhược Hy chu môi lên lầu bầu: "Anh thì đầy cả kho, nhưng mà em thì chỉ có mỗi một cái này thôi."
Kiều Huyền Thạc phẫn nộ mà đem cái lọ thuốc mỡ để xuống, lấy điện thoại di động ra bấm số, lạnh lùng giận dữ nói: "Để tâm đến như vậy tới một thứ rác rưởi, vậy mà cái Vĩnh Hằng mà anh đã đưa cho em, thì em lại chẳng thèm ngó ngàng tới mà quẳng thẳng cho người khác đấy à?"
Nói xong, anh liền xoay người bước ra ngoài ban công để gọi điện thoại.
Bạch Nhược Hy cả người đều ngây dại ra hết cả rồi, trái tim như bị giáng một đòn thật mạnh, chấn động đến nỗi ngây người ra, không dám tin tưởng mà nhìn vào bóng lưng của Kiều Huyền Thạc.
Là cô đã nghe nhầm rồi hay sao?
Anh ta vừa rồi đã nói cái gì cơ? Vĩnh Hằng chính là để cho cô đấy ư? Chứ không phải là cho Doãn Nhụy hay sao?
Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy, vào cái năm mà anh ta đi lính ấy, đã quẳng cho cô một cái hộp, rồi xoa xoa đầu của cô mà nói ra một câu "giữ gìn cho cẩn thận" rồi sau đó thì chẳng còn đoạn dưới nào nữa hết.
Lúc cô mở cái hộp đó ra, thì ở bên trong có một tờ giấy mà anh ta đã viết.
"Nhược Hy à, giúp anh đem sợi dây chuyền này giao lại cho Doãn Nhụy nhé, nói với cô ấy rằng anh sẽ rất nhanh thôi sẽ trở về cưới cô ấy, giúp anh trông chừng cô ấy cho kỹ vào, đừng có để cho người ta theo đuổi mất đấy."
Rõ ràng chính là từ trong tay của anh ta mà nhận lấy cơ mà, nét chữ cũng là của anh ta, thế mà bây giờ lại nói rằng sợi dây chuyền đó chính là cho cô ư?
Càng nghĩ lại càng cảm thấy thật là đáng sợ, Bạch Nhược Hy nhịn không được nỗi rung động ở trong lòng, hốc mắt liền phủ lên một tầng sương mù mông lung, đầu ngón tay thì run lên khe khẽ, cứ như là bị điểm huyệt vậy, không hề nhúc nhích.
Kiều Huyền Thạc gọi điện thoại xong xuôi, xoay người quay trở về phòng, nhìn thấy Bạch Nhược Hy sắc mặt thì trắng bệch ra, đôi mắt thì đẫm lệ long lanh, trái tim của anh liền khẽ run lên một cái, luống cuống tay chân mà tiến lại gần.
Anh hít thở sâu một hơi, đem giọng nói đè thấp xuống, khống chế lại cảm xúc của chính mình, thủ thỉ nói: "Anh không phải là đang tức giận với em đâu, em khóc cái gì thế?"
Bạch Nhược Hy ngậm lấy nước mắt mà ngưng mắt nhìn vào cái khuôn mặt tuấn tú đầy căng thẳng của anh, ở trong lòng thì co rút lại mà đau đớn.
Kiều Huyền Thạc hai tay nâng niu lấy khuôn mặt của cô, chầm chậm nâng lên cao để nhìn thẳng vào cô, động tác thì vô cùng dịu dàng, giọng điệu thì cũng cố gắng hết sức mà khắc chế, nhỏ nhẹ thủ thỉ: "Anh cũng đâu có quăng hỏng cánh cửa tủ của em, cũng đâu có bóp nát cái lọ thuốc mỡ của em đâu, anh tức giận là bởi vì bây giờ thời gian thì đang gấp rút, thế mà trong phòng của em thì ngay đến một món đồ ra hồn cũng chẳng có, anh là đang giận chính bản thân mình đấy."
Bạch Nhược Hy nghẹn ngào giọng nói, thủ thỉ hỏi: "Tam ca à, anh vừa rồi đã nói cái gì thế ạ?"
"Hả?"
"Anh nói là Vĩnh Hằng là để cho ai cơ?"
Ánh mắt của Kiều Huyền Thạc trầm xuống, giọng điệu trở nên nghiêm khắc thêm vài phần: "Tại sao lại hỏi như vậy?"
"Trả lời em đi." Bạch Nhược Hy hoang mang đến nỗi cánh môi đều đang run rẩy hết cả lên.
Cái chuyện mà cô sợ hãi nhất cũng chẳng qua là việc biết được sự thật mà thôi, nhưng mà cô lại bức thiết muốn được biết.
Nhưng mà với cái chỉ số IQ của Kiều Huyền Thạc, thì lời nói của cô rất dễ dàng khiến cho anh ta phát hiện ra chút manh mối dấu vết gì đó.
"Là cho em đấy." Kiều Huyền Thạc nghiêm túc nhíu nhíu mày lại, mong đợi rằng đây chỉ là một sự hiểu lầm, hỏi ngược lại: "Em không hề biết sao?"
Nước mắt vẫn là không nhịn được nữa, lặng lẽ không một tiếng động mà trượt ra khỏi hốc mắt của Bạch Nhược Hy, chẳng những không hề vui vẻ, mà trái tim lại như là đang bị nứt toác ra vậy mà khó chịu, âm ỉ đau đớn.
Cô ngậm lấy nước mắt thế nhưng lại cố gượng cười vui vẻ: "Em đương nhiên là biết chứ."
Kiều Huyền Thạc thất vọng mà buông lỏng khuôn mặt của cô ra, xoay người đi về phía chiếc ghế sô pha ở bên cạnh, lạnh lùng ra lệnh: "Đem nước mắt của em lau sạch sẽ đi."
Bạch Nhược Hy từ trong cái thùng đựng giấy lau ở bên cạnh rút giấy ra, cúi đầu xuống lau đi những giọt nước mắt.
Bây giờ thì cô cuối cùng cũng đã hiểu rõ được tại sao Kiều Huyền Thạc lại đối với cô lúc thì lạnh lúc thì nóng rồi.
Vào cái giai đoạn hiện tại, thì Vĩnh Hằng đang được đặt ở trên người của Doãn Nhụy chính là an toàn nhất, cho nên không thể nào để cho Kiều Huyền Thạc biết được cái hiểu lầm này, một khi mà anh ta biết được đó là hiểu lầm, thì sẽ ngay lập tức đòi lại Vĩnh Hằng, và rồi cái kẻ thần bí kia sẽ nhắm ngay vào cô và Kiều Huyền Thạc mất.
Trước khi lấy lại được Vĩnh Hằng, thì cô phải điều tra ra được rốt cuộc là cái tên khốn kiếp nào đã lén lút đổi mất cái số máy mà cô đã lưu ở trong điện thoại di động đi, lại còn cố ý mạo danh nét chữ của Tam ca để mà nhét tờ giấy vào trong hộp nữa.
Lại còn đáng ghét hơn nữa chính là còn có thể khiến cho Kiều Huyền Thạc không tin tưởng rằng cô và Nhị ca là trong sạch, ở trong đó nhất định là có những hiểu lầm gì đó không cách nào giải thích nổi.
Bạch Nhược Hy lau sạch sẽ nước mắt, rồi xoay người đối diện với Kiều Huyền Thạc, nhàn nhạt hỏi: "Tam ca à, anh không ra ngoài tham gia tiệc yến hội đi, mà anh ở chỗ này làm gì thế ạ?"
Kiều Huyền Thạc ngồi ở trên ghế sô pha, thản nhiên tự nhược mà nói: "Chờ em."
"Chờ em ư?" Bạch Nhược Hy hơi sững người ra, hiểu rõ được tại sao anh ta vừa rồi lại đi gọi điện thoại, vội vàng nói: "Anh không cần phải bảo người ta mang đồ tới cho em đâu ạ, em sẽ không có tham gia đâu." "
Ánh mắt chẳng hề có chút nhiệt độ nào của Kiều Huyền Thạc hơi trầm xuống, khí tràng thì lạnh lẽo mà cường đại.
Bạch Nhược Hy nuốt nước bọt xuống, chầm chậm tiến lại gần, nhỏ nhẹ thủ thỉ giải thích: "Cái thân phận của em là không thích hợp, mẹ không hề muốn cho người khác biết được rằng bà ấy đã từng có một cuộc hôn nhân, không muốn cho người khác biết được rằng em chính là con gái của bà ấy, mà cũng không thể nào nói dối để lừa gạt người ta được, kẻo lại có một ngày nào đó bị người ta vạch trần ra, cho nên việc em không tham dự mới chính là thích hợp nhất."
Nắm đấm sắt của Kiều Huyền Thạc siết chặt lại, từng chữ từng câu: "Vậy nên trước đây em vắng mặt cũng không phải là có việc gì phải ra ngoài, mà là đã bị cố ý sắp đặt để rời đi đấy à?"
"Em không có sao đâu ạ." Bạch Nhược Hy chua xót cười: "Đây đều là vì muốn tốt cho tất cả mọi người thôi mà."
"Bà ta cái này gọi là ích kỷ..." Kiều Huyền Thạc đứng bật dậy, giận dữ quát lên một câu, và đúng vào lúc này thì có người gõ cửa, anh liền từ bên cạnh Bạch Nhược Hy lướt qua, đi tới trước cửa mở cửa ra.
Bước vào trong là ba người phụ nữ mang theo hộp đồ nghề, Kiều Huyền Thạc lạnh lùng trong trẻo ra lệnh: "Chỗ này giao hết cho các cô, ba mươi phút đồng hồ sau, tôi muốn nhìn thấy cô ấy bước xuống dưới lầu."
"Vâng, Tam thiếu gia."
Ba người đồng thanh đáp.
Bạch Nhược Hy căng thẳng không thôi, vội vàng gọi với theo: "Tam ca à, không thể nào đâu, em..."
Kiều Huyền Thạc bước ra ngoài rồi trở tay đóng cửa lại, chẳng hề có chút để tâm nào tới sự từ chối của cô.
Khắp nơi trong Kiều gia đều toàn là khách khứa, bao gồm cả Nam Uyển, Bắc Uyển, những người có quan hệ khá thân thiết với chủ nhà thì đều đang tụ tập ở trong phòng khách, chờ đợi cho nghi thức khánh điển chính thức bắt đầu.
Kiều Huyền Thạc đứng ở nơi cách cầu thang không xa, tựa lưng vào bức tường, hai tay đút vào trong túi quần, cúi đầu nhìn xuống đôi giày da, trong lòng thì đang tính toán thời gian.
Ở trong phòng khách truyền tới giọng nói của An Hiểu: "Huyền Thạc à, con qua đây một chút đi."
Kiều Huyền Thạc ngước mắt lên nhìn qua đó, An Hiểu đang được Doãn Nhụy tháp tùng, cùng nhau tiếp đón mấy vị nữ sĩ thanh nhã cao quý.
Kiều Huyền Thạc nâng cổ tay lên xem đồng hồ, vẫn còn chút thời gian, bèn đi qua đó.
Doãn Nhụy cười tươi như hoa, cúi đầu: "Huyền Thạc à."
Cô ta với lớp trang điểm tinh xảo phối hợp cùng với những món đồ trang sức châu báu đắt tiền và bộ lễ phục dạ hội xa xỉ, thì đích thực là rất chói mắt.
Kiều Huyền Thạc liếc nhìn cô ta một cái, nhàn nhạt đáp: "Ừm." một tiếng, rồi sau đó liền lễ phép nhìn về phía An Hiểu mà nói: "Mẹ à, có chuyện gì thế ạ."
An Hiểu khoác lấy cánh tay của Kiều Huyền Thạc, mặt mày hớn hở tươi cười mà giới thiệu với những vị nữ sĩ khác: "Con trai thứ ba của tôi, Kiều Huyền Thạc."
Mấy người phụ nữ đã có tuổi kia ở trong mắt thì tràn đầy vẻ sùng bái và thưởng thức, hướng về phía Kiều Huyền Thạc mà cười tươi thắm thiết.
Bình luận