Chương 67: Nhược Hy Thanh Bần

Kiều Huyền Hạo sau khi tới gần, liền hai tay chống lên mặt bàn, cúi đầu nhìn xuống Bạch Nhược Hy, nghi hoặc nói: "Sao thế, vẫn còn chưa có ăn no sao?"

Bạch Nhược Hy ngước đầu lên nhìn Kiều Huyền Hạo, không muốn đem sự tình làm cho phức tạp thêm lên, nhưng mà Nhị ca thì không có giống như là anh cả của cô, nếu như mà để cho anh ấy biết được là mình không tham gia, thì anh ấy sẽ truy cứu cho tới cùng mất.

Nếu như mà giống như những năm trước đây vậy, tìm một cái cớ gì đó rồi rời khỏi nhà, thì mọi chuyện liền được giải quyết hết.

"Hôm nay em có việc phải ra ngoài một chuyến, buổi tiệc yến hội này thì sẽ không tham gia nữa đâu ạ." Bạch Nhược Hy sức lực thì yếu ớt vô lực, giọng nói thì nhỏ nhẹ.

Ánh mắt của Kiều Huyền Hạo trầm xuống, ngây người ra.

Kiều Tiếu Tiếu thì hài lòng mà cười tươi, mím cười ngồi xuống, rồi tiếp tục ăn cháo của cô ta.

"Có chuyện gì mà còn quan trọng hơn cả buổi tiệc yến hội của ngày hôm nay nữa thế?"

Bạch Nhược Hy gượng ra nụ cười nhạt cứng nhắc: "Em cũng đâu phải là người của Kiều gia, buổi tiệc yến hội này đối với em mà nói thì có cũng được mà không có cũng chẳng sao, cũng chẳng có gì là quan trọng hết."

"..." Kiều Huyền Hạo cảm thấy có điều không ổn, nghiêng đầu sang nhìn về phía Kiều Tiếu Tiếu, sắc mặt kịch biến.

Kiều Tiếu Tiếu sững sờ, tức giận hướng về phía Kiều Huyền Hạo mà giận dữ hỏi: "Nhị ca, tại sao anh lại nhìn em như vậy chứ? Cô ta có tham gia hay không thì có liên quan gì tới em đâu."

"Sao em lại ở chỗ này ăn sáng thế?" Kiều Huyền Hạo nghi hoặc hỏi.

"Em muốn được ăn sáng cùng với Nhị ca, cho nên là mới qua đây..."

"..."

Bạch Nhược Hy trong lúc bọn họ đang trò chuyện, cũng đã lặng lẽ rời khỏi chỗ ngồi từ lúc nào rồi, từ trong phòng khách cầm lấy một quả táo, rồi nắm chặt lấy quả táo đó mà lên lầu.

Một ngày hôm đó, cô cũng chưa từng bước ra khỏi cửa phòng thêm một lần nào nữa.

Một quả táo cũng đã giải quyết xong bữa trưa, ngủ nghe nhạc rồi ra ban công nhìn người ta bận rộn, một mình ở trong phòng tự mình vui đùa giải trí.

Mọi người đều rất là bận rộn, cho nên cũng dần dần mà quên béng đi mất sự tồn tại của cô.

Ánh chiều tà nghiêng về phía tây, nhuộm đỏ rực cả một vùng đất.

Từ bốn giờ chiều bắt đầu cho mãi tới tận chạng vạng tối, thì ở bên ngoài khu vườn của Kiều gia cũng đã có rất nhiều người tới.

Đây chính là cái cảnh tượng xa hoa nhất xa xỉ nhất mà cả đời này Bạch Nhược Hy mới được nhìn thấy, thế nhưng cô cũng chỉ có thể trốn ở trên ban công mà nhìn ngó mà thôi.

Cô chỉ là tò mò thôi, chứ không hề ngưỡng mộ gì hết.

Hàng nghìn người thuộc cấp quản lý cao cấp của Tập đoàn Kiều Thị đã có mặt tại hiện trường, còn có cả những ông trùm đầu ngành của các ngành các nghề trong toàn bộ giới thương nghiệp cũng đều đã tụ tập về đây hết rồi.

Xe sang thì nhiều như lông trâu, lục tục nối đuôi nhau chạy vào bãi đỗ xe ngầm của Kiều gia.

Danh viện vọng tộc, hào môn thân sĩ, cùng nhau tề tựu về một nơi.

Một cái cảnh tượng vô cùng náo nhiệt phi thường.

Bạch Nhược Hy thì cứ nằm sấp ở trên ban công, lặng lẽ nhìn ra những chiếc xe cộ ở bên ngoài cánh cổng sắt lớn kia, thực ra thì ở trong lòng cô mong chờ nhất chính là Kiều Huyền Thạc có thể sớm một chút trở về.

Từ lúc mặt trời lặn xuống núi, cho tới tận khi màn đêm buông xuống.

Bạch Nhược Hy đã nằm sấp ở trên lan can mà ngủ thiếp đi mất rồi, làn gió đêm nhè nhẹ thổi phớt qua, làm rối tung đi những sợi tóc mai tơi tả của cô.

Cũng chẳng biết là đã bị lạnh đến tỉnh giấc hay là bị tiếng gõ cửa làm cho ồn ào mà tỉnh dậy nữa.

Cô chầm chậm mở mắt ra, thì trời cũng đã tối đen như mực.

Ở trong phòng thì không có bật đèn, cho nên ban công cũng tối đen một mảnh, khu vườn ở phía trước thì lại đèn đuốc sáng trưng, người đông nghìn nghịt, cảnh tượng vô cùng tráng quan.

"Cốc cốc..."

Âm thanh lại một lần nữa truyền tới.

Thì ra thực sự là tiếng gõ cửa.

Bạch Nhược Hy vội vàng đứng dậy, mò mẫm trong bóng tối xoay người đi về phía cửa ra vào.

Tay của cô vừa mới chạm vào tay nắm cửa, đang chuẩn bị mở cửa ra, thì nghe thấy ở bên ngoài cửa là giọng nói của Doãn Nhụy.

"Huyền Thạc à, Nhược Hy nó không có ở nhà đâu ạ, nghe nói là có việc phải ra ngoài rồi ạ."

"Không có ở nhà sao?"

"Vâng vâng ạ, trước đây mỗi lần trong nhà có tiệc yến hội, thì nó đều tới nhà em làm khách hết đấy ạ, ước chừng lần này cũng là lại ra ngoài trốn tránh đi rồi thôi ạ, chắc là nó bị chứng trở ngại giao tiếp đấy ạ."

"..."

"Huyền Thạc à..."

Giọng nói đã cách cô càng lúc càng xa rồi.

Ở bên ngoài cánh cửa cũng đã im lặng trở lại.

Đầu ngón tay của Bạch Nhược Hy run lên khe khẽ, anh ấy đã về nhà rồi, là đã về được bao lâu rồi nhỉ?

Buổi tiệc yến hội kết thúc rồi thì còn phải rời đi nữa hay sao?

Cô chưa từng bao giờ lại khao khát đến như vậy mà muốn được bước ra ngoài, muốn được gặp gặp anh ấy.

Có điều cũng chỉ mới có ba ngày thôi, vậy mà lại cứ như là đã qua tới ba thế kỷ vậy dài đằng đẵng.

Bởi vì bữa trưa cũng chỉ mới ăn có một quả táo, cho nên Bạch Nhược Hy lúc này đây đang đói đến hoảng hồn.

Cô chầm chậm quay trở về giường, ngã đầu cắm thẳng vào trong nệm giường, rồi nhắm mắt lại.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại di động ở trên đầu giường vang lên.

Cô nhanh chóng bò qua đó, cầm lấy điện thoại di động lên. Màn hình hiển thị số máy của Kiều Huyền Thạc, cô ngây người ra thật lâu cũng không biết là có nên nghe máy hay không.

Sắp sửa kết thúc cuộc gọi tới rồi, thì cô vẫn là nhịn không được mà nghe máy.

Cô đem giọng nói đè thật là thấp xuống, yếu ớt mở miệng: "A lô?"

"Đang ở đâu thế?" Giọng điệu nghiêm khắc của Kiều Huyền Thạc hỏi.

"Em đang ở bên ngoài, hôm nay em có việc phải ra ngoài một chuyến ạ." Bạch Nhược Hy cúi thấp đầu xuống nhỏ nhẹ thủ thỉ, cũng là tạo cho Doãn Nhụy một cái bậc thang để bước xuống, người vừa rồi đã nói dối kia.

"Mở cửa ra đi." Lời nói lạnh lùng của Kiều Huyền Thạc lộ ra vẻ uy nghiêm.

Bạch Nhược Hy sững sờ, ngồi bật dậy nhìn về phía cửa ra vào, trong lòng thì lộp bộp một tiếng, vừa rồi anh ta không phải là đã cùng Doãn Nhụy đi xuống lầu rồi hay sao? Tại sao lại còn quay ngược trở vào nữa chứ?

"Em thực sự là đã ra ngoài rồi mà."

Kiều Huyền Thạc: "Bạch Nhược Hy, kể từ ngày hôm nay trở đi, em mà còn dám nói dối ở trước mặt anh nữa thì sẽ trực tiếp bị xử phạt theo quân kỷ đấy."

"..." Bạch Nhược Hy trầm mặc mất rồi, ở trong lòng thì rất là nghi hoặc không biết anh ta làm sao mà biết được điều đó.

Kiều Huyền Thạc lại một lần nữa nghiêm túc ra lệnh: "Mở cửa ra."

"Tại sao lại khẳng định như vậy là em đang ở nhà thế ạ?" Bạch Nhược Hy ở trong lòng rất là không phục.

Kiều Huyền Thạc hít sâu vào một hơi, giọng điệu trở nên không kiên nhẫn nổi: "Đôi giày duy nhất của em vẫn còn đang ở trên kệ giày nơi huyền quan kia kìa, cửa phòng thì cũng đang khóa trái, bữa tối mà Thu Di đã chuẩn bị cho em thì cũng đã bị anh chặn lại mất rồi, em còn cần thêm bao nhiêu bằng chứng nữa thì mới chịu thừa nhận là mình đã nói dối đây?"

Bạch Nhược Hy khẽ cười một tiếng, rồi cúi thấp đầu xuống.

Cô mà nói dối thì làm sao mà có thể qua mắt được cái pháp nhãn của Kiều Huyền Thạc cơ chứ?

Phải biết rằng Tam ca của cô cũng đâu phải là một người đàn ông bình thường, mấy cái trò vặt vãnh này ở ngay trước mặt của anh thì căn bản là chẳng hề có tác dụng gì hết.

Bạch Nhược Hy ngắt điện thoại di động, rồi bước xuống giường đi tới trước cửa bật đèn sáng lên, đưa tay ra kéo mở cánh cửa.

Người đàn ông ở ngoài cửa kia cứ như là một vị thần linh vậy mà tồn tại.

Đã nhiều ngày không gặp, vẫn cứ lạnh lùng như băng, tuấn tú tựa thần.

Một thân quân trang màu xám vừa uy nghiêm lại vừa đẹp trai ngời ngời, anh tư anh tú, khí vũ hiên ngang, chỉ liếc mắt một cái thôi cũng đã khiến cho người ta không sao rời mắt đi được nữa.

"Tam ca à, vào trong rồi hẵng nói đi ạ." Bạch Nhược Hy sợ rằng mẹ sẽ phát hiện ra mất, liền đưa tay ra nắm lấy cổ tay của Kiều Huyền Thạc.

Đôi mắt mê ly của Kiều Huyền Thạc chầm chậm rũ xuống dưới, dừng lại ở trên mu bàn tay của cô, nhìn vào cái cảnh cô chủ động nắm lấy cổ tay của anh, thì ánh mắt cũng trở nên ấm áp đi đôi chút.

Anh bước vào trong, Bạch Nhược Hy liền lập tức đóng cửa lại.

Kiều Huyền Thạc bước vào trong rồi liền trực tiếp đi tới trước tủ quần áo, mở tủ quần áo ra, nhìn thấy những bộ quần áo ở bên trong vào ngay cái khoảnh khắc đó, thì sắc mặt liền thay đổi hẳn đi.

Cả người cứ ngây ra ở trước tủ quần áo, khí tràng thì trở nên trong trẻo nhưng lạnh lùng hẳn đi.

Bạch Nhược Hy đóng cửa lại rồi xoay người, nghi hoặc nói: "Tam ca à, anh mở tủ quần áo của em ra làm gì thế ạ?"

Kiều Huyền Thạc không hề lên tiếng, ở trong cái tủ quần áo rộng lớn kia, chỉ lác đác có vài ba bộ quần áo thôi là có thể nhìn thấy hết ngay lập tức.

Vẫn còn chưa đầy được một phần năm vị trí của cái tủ quần áo, ở trong ấn tượng của anh, thì tủ quần áo của phụ nữ không phải là đều được nhét đầy ắp lên, đủ các loại đủ các kiểu, cái gì cũng có hết đó sao?

Đồ thường ngày thì có hai bộ, váy ngủ thì có một bộ, đồ thể thao thì có một bộ, hai cái áo len lại thêm hai cái áo khoác nữa, duy chỉ có hai cái váy trông xinh xắn hơn một chút thôi thì lại là đồ công sở, còn có thêm nhiều cái quần jean và áo thun trắng nữa.

Kiều Huyền Thạc tức giận mà đóng sập cửa tủ quần áo lại.

"Rầm" một tiếng, vang đến chói tai.

Bạch Nhược Hy bị dọa cho bờ vai run lên một cái, ngỡ ngàng không thôi.

Cô cũng có làm gì đâu cơ chứ, sao lại có thể chọc giận anh ta được như vậy chứ?

Bình thường thì anh ta cũng đâu có chú ý tới mấy thứ đồ này, cứ tưởng rằng cũng không cần tới mình phải bận tâm lo lắng làm gì, dù sao thì đây cũng đều là những thứ mà phụ nữ là để tâm nhất, nhất định là sẽ không có bạc đãi chính bản thân mình đâu.

Kiều Huyền Thạc mặt lạnh tanh đi tới trước bàn trang điểm của Bạch Nhược Hy.

Mặt bàn thì sạch sẽ như mới, ở bên trên đó có đặt một con búp bê芭比 nhỏ xinh đáng yêu đang mặc một bộ váy cưới, một cái lược và một lọ kem dưỡng da, thế rồi cũng chẳng còn thứ đồ gì khác nữa.

Anh vẫn luôn cảm thấy cái mùi hương ở trên người của cô rất là quyến rũ, nhất định là đã dùng loại nước hoa đắt tiền gì đó, bây giờ xem ra thì cũng không hề có.

Kiều Huyền Thạc quay đầu lại, hướng về phía đôi mắt đầy vẻ ngỡ ngàng của Bạch Nhược Hy, tức giận hỏi: "Đồ mỹ phẩm của em đâu rồi?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập