Chương 66: Dám Đi Thì Em Chết Chắc

Kiều Huyền Thạc một tay đút túi quần, nhìn ra ánh trăng bên ngoài cửa sổ, cuộc gọi của Bạch Nhược Hy chỉ hỏi anh ngày mai có về không.

Đợi cô nói chuyện, nhưng đợi mãi cũng chỉ là sự im lặng.

Anh hít thở sâu một hơi, đành phải tự mình tìm chủ đề: "Chiều mai anh sẽ về."

"Ồ." Bạch Nhược Hy khẽ đáp.

Kiều Huyền Thạc nghe ra giọng cô rất yếu, tâm trạng hẳn là đang rất nặng nề, không biết vì sao cô không có tâm trạng, hoàn toàn chỉ dựa vào phỏng đoán.

"Có phải là có lời gì muốn nói với anh không?"

"Không có ạ."

"Ừm!" Kiều Huyền Thạc thất vọng đáp một tiếng, xác định Bạch Nhược Hy đúng là một người kết thúc chủ đề.

Hai người lại rơi vào im lặng.

Kiều Huyền Thạc quay đầu lại nhìn cuộc họp phía sau, rồi lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng điệu ôn hòa nhàn nhạt: "Không có việc gì thì cúp máy đây."

"Tạm biệt."

Bạch Nhược Hy vội vàng ngắt cuộc gọi.

Kiều Huyền Thạc nhíu chặt mày, chầm chậm hạ điện thoại xuống, nhìn vào màn hình, đúng là không chút do dự mà cúp máy rồi.

Tuy không nỡ, nhưng đúng là đã cúp máy thật rồi.

Anh cầm điện thoại quay trở lại phòng họp, sau khi đặt điện thoại xuống, sắc mặt anh trong nháy mắt uy nghiêm lẫm liệt, ánh mắt như đuốc.

Kiều Huyền Thạc nhuận nhuận cổ họng, nhàn nhạt mở lời: "Chúng ta tiếp tục thôi."

Cuộc họp vẫn đang tiếp tục, mà ánh mắt của Kiều Huyền Thạc thì thỉnh thoảng lại liếc về phía màn hình điện thoại.

Trước đây Bạch Nhược Hy chưa từng gọi điện cho anh, nên chưa bao giờ có cái ý niệm này.

Còn giờ phút này, lại phát hiện ra trái tim mình đều đang treo cả lên chiếc điện thoại di động rồi.

Cuộc họp này là được tiến hành vì chuyện A Lương dính líu tới xã hội đen.

Trước cái gọi là chứng cứ kia, hiển nhiên có rất nhiều dấu vết bịa đặt và hãm hại, nhưng trước pháp luật, không thể chỉ dựa vào cảm giác, cho nên mới khiến cho mấy ngày nay anh không ngủ không nghỉ mà đi giúp cho thuộc hạ của mình được minh oan.

Cuộc họp vẫn đang tiếp tục tiến hành...

Người hầu của Kiều gia cùng với đội ngũ quan hệ công chúng được mời tới từ sáng sớm đã bắt đầu tất bật bận rộn hết trong lại ngoài.

Ở bên ngoài khu vườn của Kiều gia có một bãi cỏ rộng lớn, rộng bằng tới ba cái sân bóng đá.

Xe cộ ở bên ngoài thì vẫn luôn chở đồ tới, nào là vật liệu để dựng sân khấu tạm thời, nào là vô số những đóa hoa tươi kiều diễm, nào là mỹ thực mỹ tửu bàn ghế đủ loại...

Đội ngũ đầu bếp, đội ngũ ban nhạc, đội ngũ nhân viên phục vụ khách sạn...

Cái đội hình to lớn hùng hậu ấy đã khiến cho khu vườn vốn dĩ yên tĩnh bỗng trở nên náo nhiệt hẳn lên.

Vào những lúc như thế này của những năm trước đây, thì Bạch Nhược Hy đều đã tới nhà người khác ở nhờ hết rồi, đây là lần đầu tiên cô được nhìn thấy cái cảnh tượng này.

Cô đã dọn ghế ra từ sáng sớm, ngồi ở bên ngoài ban công, hai tay gác chồng lên lan can, cằm thì tì lên trên mu bàn tay, lặng lẽ nhìn ra cái sự náo nhiệt ở phía trước.

Vẫn còn chưa có khách khứa gì tới mà cũng đã náo nhiệt đến như vậy rồi, cô không dám tưởng tượng tới lúc có khách tới rồi thì sẽ là một phen cảnh tượng như thế nào nữa.

Người hầu của Kiều gia cũng bận rộn đến mức không sao tả nổi.

Nhìn ngắm một hồi thật lâu, ánh mặt trời cũng đã hun cho khuôn mặt của Bạch Nhược Hy đỏ bừng lên hết cả rồi, cô liền đứng dậy rời khỏi ban công, bước ra khỏi phòng rồi đi xuống lầu.

Ở bên trong phòng khách của tầng một.

Bởi vì động tĩnh ở bên ngoài khu vườn quá là lớn, cho nên mọi người đều đã tỉnh giấc hết cả rồi.

Bạch Nhược Hy bước xuống tới tầng một, người đầu tiên nhìn thấy chính là Doãn Âm và Kiều Huyền Bân.

Doãn Âm cứ như là một con mèo nhỏ mềm mại không xương vậy, rúc vào trong lồng ngực của Kiều Huyền Bân, lười biếng mà yêu kiều, đúng chuẩn là một cô vợ nhỏ.

Nếu như là trước đây mà nhìn thấy cái cảnh này, thì cô sẽ cảm thấy rất là ngưỡng mộ, nhưng mà bây giờ thì nhìn vào lại thấy rất là phản cảm, cũng rất là khó chịu.

"Anh cả chị dâu chào buổi sáng ạ." Bạch Nhược Hy đi ngang qua phòng khách, khách khí chào hỏi.

Kiều Huyền Bân nụ cười như ánh ban mai, đẩy đẩy gọng kính lên ấm giọng nói: "Chào buổi sáng nhé Nhược Hy."

Doãn Âm với cái tư thái lười biếng, giọng điệu cũng mềm nhũn ra, "Nhược Hy à, qua bốn giờ chiều ấy, em nhớ là đừng có ra khỏi cửa phòng đấy nhé, đừng có để cho mẹ phải mất mặt."

Bạch Nhược Hy gượng ra nụ cười nhạt cứng nhắc, không hề đáp lời.

Kiều Huyền Bân trong nháy mắt liền lạnh mặt, nhíu mày nhìn Doãn Âm: "Em nói cái này là lời gì thế hả? Con bé là em gái của chúng ta đấy, tại sao lại không được tham dự, lại còn cái gì mà mất mặt nữa chứ?"

Giọng điệu của Doãn Âm lạnh đi vài phần, hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ anh vẫn còn chưa hiểu hay sao? Lần nào trong nhà có khách quan trọng hoặc là có tiệc yến hội, thì Nhược Hy con bé đều là vắng mặt hết đấy, anh tưởng rằng lần nào con bé cũng đều trùng hợp đến vậy mà đi tới nhà người khác chơi đùa hay sao?"

Kiều Huyền Bân chợt nhận ra sau đó mới tỉnh ngộ, ngỡ ngàng nhìn về phía Bạch Nhược Hy.

Bạch Nhược Hy cười cười, rồi xoay người đi về phía phòng ăn.

Phía sau lưng truyền tới tiếng thì thầm to nhỏ của Kiều Huyền Bân và Doãn Âm, cô cũng đại khái nghe được cuộc trò chuyện của bọn họ, nhưng cũng chẳng qua chỉ là về cái chuyện tại sao cô lại không thể nào tham dự được mà thôi.

Bạch Nhược Hy đang ăn bữa sáng, thì đột nhiên nghe thấy giọng nói trào phúng quen thuộc truyền tới: "Ái chà, hôm nay cô vậy mà lại ở nhà kìa, xem ra là sẽ tham gia tiệc yến hội đấy nhỉ, cái mặt trời này là mọc ra từ phía tây rồi hay sao đây?"

Bạch Nhược Hy nghẹn lại, nghe thấy giọng của Kiều Tiếu Tiếu thôi là suýt chút nữa thì ngay đến bữa sáng cũng chẳng thể nào ăn nổi nữa rồi.

Kiều Tiếu Tiếu hai tay khoanh trước ngực, mặc một bộ đồ thường ngày ở nhà vừa thanh nhã lại vừa thoải mái đi tới Nam Uyển, mục đích của cô ta rất là đơn giản, chính là qua đây xem thử Bạch Nhược Hy đã đi chưa.

Bạch Nhược Hy ngưng lại một chút, rồi lại tiếp tục cúi đầu ăn cháo ở trong bát.

Kiều Tiếu Tiếu ngồi xuống cái vị trí ngay trước mặt Bạch Nhược Hy, nheo mắt lại, vắt chéo chân lên, hai tay đan chéo ôm lấy trước ngực, gắt gao nhìn chằm chằm vào cái khuôn mặt xinh đẹp chẳng hề có chút nhiệt độ nào của cô.

"Bạch Nhược Hy, vào lúc này đáng lẽ ra cô không phải là nên tránh mặt đi hay sao?"

Bạch Nhược Hy vừa uống cháo, vừa rụt rè đáp trả lại một âm đơn: "Ừm."

Kiều Tiếu Tiếu không dám chắc về cái ý của cô, lại căng thẳng hỏi: "Hôm nay cô sẽ tham dự sao?"

"..."

"Tôi báo trước cho cô biết nhé, tôi sẽ mặc cái đầm dạ hội màu trắng kem kiểu mới nhất của nhãn hiệu ML năm nay đấy, cô tuyệt đối đừng có mà đụng hàng với tôi đấy."

Kiều Tiếu Tiếu biết rất rõ rằng mình không có được cái dáng người đẹp như của Bạch Nhược Hy, nếu như mà bị cô ta đụng hàng, thì cô ta sẽ mất hết cả thể diện.

"..." Bạch Nhược Hy tiếp tục trầm mặc mà uống cháo.

"Nhị ca sẽ là bạn nhảy nam của tôi đấy, tốt nhất là cô nên tránh xa anh ấy ra một chút đi. Dám giành nổi bật của tôi thì tôi sẽ khiến cho cô 'chết' rất là khó coi đấy."

"..."

"Cô nói gì đi chứ." Kiều Tiếu Tiếu giận dữ nhìn cô, bực bội bất an: "Cô dám coi tôi như là người vô hình đấy à?"

Bạch Nhược Hy uống xong một bát cháo, buông thìa xuống, đưa tay ra cầm lấy một cái bánh ngọt hoa quế tinh xảo, nhàn nhạt nói ra một câu: "Tôi sẽ không có tham dự tiệc yến hội đâu."

Kiều Tiếu Tiếu lập tức mặt mày hớn hở, sắc mặt trở nên ôn hòa hẳn đi, giọng nói cũng bình tĩnh đi vài phần: "Coi như là cô biết điều đấy, cô vốn dĩ là mang họ Bạch kia mà, nếu như không phải là vì cái quan hệ của mẹ cô, thì cái đứa con của loại người bình phàm như cô làm gì có tư cách để mà sống ở trong cái Kiều gia này chứ."

Con của loại người bình phàm ư?

Trong lòng Bạch Nhược Hy chua xót không thôi, cô đến cả làm con của người bình phàm cũng không xứng đáng nữa, miễn cưỡng mà nói thì cũng chỉ khá hơn một đứa trẻ mồ côi có một chút xíu mà thôi.

Kiều Tiếu Tiếu tâm trạng thì đang rất vui vẻ, nhìn Bạch Nhược Hy ăn uống ngon lành như vậy, liền quay mặt sang gọi với Thu Di: "Cũng mang cho tôi một phần bữa sáng qua đây đi, bổn tiểu thư hôm nay muốn ăn sáng ở chỗ này."

"Vâng, Tiếu Tiếu tiểu thư." Thu Di vội vàng chạy vào trong phòng bếp bưng bữa sáng ra.

Bữa sáng được bưng tới, Kiều Tiếu Tiếu tâm trạng thì đang rất vui, vừa uống cháo vừa nhướn mày lên nhìn Bạch Nhược Hy, phát hiện ra sắc mặt của Bạch Nhược Hy không được tốt cho lắm, cô ta nhịn không được mà cười, chẳng chút kiêng dè gì mà nói: "Nhìn thấy cái bản mặt khó chịu đau khổ của cô, thì tâm trạng của tôi lại tốt lên gấp bội phần, ăn bữa sáng cũng đều thấy ngon miệng hơn hẳn."

Bạch Nhược Hy đem một cái bánh hoa quế nhét tọt vào trong miệng, chỉ mong sao cho mau chóng ăn xong, nhìn vào cái khuôn mặt đang nở hoa vui vẻ của Kiều Tiếu Tiếu, bình tĩnh nói: "Vậy thì cô cứ ăn nhiều một chút đi."

"Đương nhiên rồi..." Kiều Tiếu Tiếu được chí thì càng thêm ngông cuồng.

Lúc này, truyền tới tiếng bước chân trầm ổn của đàn ông.

Kiều Tiếu Tiếu ngước mắt lên nhìn qua đó, kích động đứng bật dậy, mặt mày tươi cười nghênh đón: "Nhị ca, chào buổi sáng ạ."

"Chào buổi sáng." Kiều Huyền Hạo vừa cài cúc áo vest, vừa đi về phía Bạch Nhược Hy, ánh mắt thì nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Bạch Nhược Hy, giọng điệu có chút gấp gáp, "Nhược Hy à, ăn sáng xong rồi thì đi thay quần áo đi, Nhị ca dẫn em ra ngoài mua mấy bộ lễ phục."

Xương sống lưng của Bạch Nhược Hy cứng đờ ra, ngồi im không hề nhúc nhích.

Lông mày của Kiều Tiếu Tiếu nhíu chặt lại, cắn cắn môi dưới, trừng mắt nhìn Bạch Nhược Hy mà thấp giọng thủ thỉ một câu: "Dám đi thì cô chết chắc."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập