Chương 65: Cuộc Gọi Đến
Ở trên bàn ăn, ba món mặn một món canh, mặc dù chỉ toàn là những chiếc đĩa nhỏ, nhưng mà khẩu phần thì cũng đã đủ dùng rồi.
Bạch Nhược Hy vừa uống canh nóng, vừa ăn cơm một cách ngon lành, ở bên khóe miệng vẫn còn đang rạng rỡ nét cười, tán thưởng nói: "Đồ ăn do Thu Di làm là ngon nhất luôn ấy, ăn bao nhiêu cũng không thấy ngán, đi tới đâu đi chăng nữa thì cháu cũng sẽ nhớ tới cái mùi vị của Thu Di."
Thu Di đứng ở bên cạnh, lén lau lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt, bà nhìn vào trong mắt nhưng lại đau ở trong lòng, con của nhà người ta thì đều là nhớ nhung cái mùi vị của mẹ, còn Bạch Nhược Hy thì lại chỉ có thể nhớ nhung tới cái mùi vị của Thu Di mà thôi.
"Nhược Hy tiểu thư à, cô thích ăn cái gì thì cứ nói với Thu Di nhé, Thu Di sẽ làm cho cô ăn."
"Cảm ơn Thu Di ạ." Bạch Nhược Hy một hơi uống cạn sạch bát canh, rồi cầm đũa lên gắp rau xanh, thủ thỉ nói: "Chỉ cần là do Thu Di làm thì cháu đều thích ăn hết ạ, cháu cũng không có kén chọn đồ ăn cho lắm đâu, cũng khá là dễ nuôi."
Thu Di đầy cảm khái mà nói: "Đúng vậy đấy, Nhược Hy tiểu thư thực sự là rất dễ nuôi, lại còn dễ dàng thỏa mãn biết đủ đến như vậy nữa, tôi cứ nghĩ mãi mà không sao hiểu nổi tại sao những người đó lại không thể nào đối xử tốt với Nhược Hy tiểu thư thêm một chút nào nữa vậy."
Nghe được những lời này, bàn tay của Bạch Nhược Hy liền ngây ra giữa không trung, miếng thịt gà vừa gắp lên được cũng đã rơi xuống mất rồi.
Cô ngưng lại một chút, nụ cười cũng đã biến mất, thu đũa về, rồi cúi đầu gắp cơm.
Vào cái lúc cô đang cố gượng cười vui vẻ thế này, thì tại sao lại phải nhắc tới mấy chuyện đó làm gì chứ, cô còn muốn đem hết chỗ cơm canh này giải quyết cho xong nữa cơ mà.
Thu Di cúi thấp đầu xuống, lại lau lau khóe mắt một cái, thở dài nói: "Sau này nhất định là sẽ có một người đàn ông cũng yêu thương Nhược Hy tiểu thư giống như là Nhị thiếu gia vậy thôi, sẽ đối xử thật tốt với Nhược Hy tiểu thư của chúng ta, nhất định là sẽ khổ tận cam lai thôi."
Bạch Nhược Hy gượng ra nụ cười cứng nhắc, ngước mắt lên nhìn Thu Di, an ủi rằng: "Thu Di à, cháu không hề khổ chút nào hết, bà xem này cháu ăn cũng ngon, ở cũng tốt, còn có Nhị ca và bà nữa, những người thân yêu thương cháu đến như vậy, cháu thực sự là rất hạnh phúc mà, cháu còn có nhiều hơn người khác tới một người ba một người mẹ nữa cơ đấy, cháu có tới hai ngôi nhà lận."
Thu Di đột nhiên đầy căm phẫn mà nói: "Nhắc tới cái ông bố ruột và bà mẹ kế của cô thôi là tôi lại thấy tức điên lên rồi, con cái vừa mới đưa về trả lại cho họ, thì người khác có yêu thương còn không kịp nữa là, vậy mà bọn họ lại có thể đánh cô đến nỗi phải nhập viện cơ đấy, đều không phải là con người nữa rồi, đúng là loài cầm thú mà."
"Đều đã qua hết cả rồi." Bạch Nhược Hy khẽ cười một tiếng, nụ cười ấy thật là cứng nhắc, hốc mắt thì đã ẩm ướt cả lên rồi, chiếc đũa chầm chậm gắp từng hạt cơm đưa vào trong miệng, cổ họng thì nóng rát đến khó mà nuốt trôi.
Thu Di tiến lại gần thêm mấy bước, cúi thấp đầu xuống nói với Bạch Nhược Hy: "Nhược Hy tiểu thư à, vừa rồi phu nhân đã chọn cho hai chị em nhà họ Doãn kia tới hai bộ đồ trang sức vô cùng quý trọng đấy."
"Vâng ạ." Ở trong lòng Bạch Nhược Hy nghẹn ứ đến nỗi sắp sửa không thở nổi nữa rồi, chầm chậm buông bát đũa xuống, "Cháu biết mà, chắc là để đeo cho buổi tiệc yến hội vào ngày mai đấy ạ."
"Nhược Hy tiểu thư à, cô quá là hướng nội rồi đấy, nên học tập theo Doãn Nhụy tiểu thư nhiều hơn mới phải, cô ấy ăn nói rất là khéo léo, rất biết cách lấy lòng phu nhân, phu nhân đối xử với cô ấy tốt vô cùng, cái gì cũng nỡ bỏ ra mà tặng cho hết, cô xem kể từ khi Doãn Nhụy tiểu thư tới đây ở, thì ngày nào cũng bắt tôi phải hầm yến sào cho cô ấy bồi bổ nhan sắc đấy."
"Vâng ạ." Bạch Nhược Hy nhàn nhạt đáp trả, rồi lại tiếp tục trầm mặc, nhìn vào bát cơm trắng ở trước mặt, thực quản cứ như là đã bị nhét đầy ắp hết cả rồi vậy.
"Cô từ nhỏ đã lớn lên ở Kiều gia rồi, thế mà phu nhân cũng chưa từng nỡ cho cô ăn thứ gì tốt lành cả, lúc cô từ Bạch gia quay trở về đây, nhìn vào mà Thu Di tôi đây đau lòng đến chết đi được, vừa gầy yếu lại vừa tiều tụy thế kia, vậy mà phu nhân cũng chưa từng nghĩ tới việc bồi bổ thân thể cho cô..."
Bạch Nhược Hy gượng ra nụ cười nhạt, cắt ngang lời của Thu Di: "Thu Di à, cháu rất là ổn mà, ăn nhiều cơm trắng một chút là đã đủ dinh dưỡng lắm rồi, nói thêm nữa thì cháu cũng đâu còn là trẻ con nữa đâu, đâu có cần nhiều dinh dưỡng đến thế làm gì, gần đây cháu còn đang phải giảm cân nữa cơ đấy!"
Những lời này đã cứa vào trái tim của Thu Di, đau đớn vô cùng, kinh ngạc nói: "Nhược Hy tiểu thư à, cô đã gầy đến thành ra như thế nào rồi kia kìa, vậy mà còn giảm cân nữa sao?"
"Thu Di à, cháu no rồi ạ." Bạch Nhược Hy kéo cái túi đứng dậy: "Thật ngại quá đi, vẫn còn nhiều như vậy mà vẫn chưa có ăn hết."
"Sao lại phải nói là ngại quá chứ..." Thu Di đau lòng nhìn cô.
Bạch Nhược Hy cố gượng cười vui vẻ, rồi xoay người rời khỏi phòng khách.
Sải những bước chân nặng nề bước lên lầu, mỗi một bước đi đều cứ như là bị rót đầy chì vào vậy, sắp sửa không sao sải bước nổi nữa rồi.
Cô ngửa đầu lên nhìn về phía trần nhà mà hít thở thật sâu, cố gắng đem ngụm khí nghẹn uất ở trong lồng ngực thở hắt ra ngoài.
Lúc đi ngang qua phòng của Doãn Nhụy, thì ở bên trong truyền tới những tiếng cười nói vui vẻ, không cần nhìn vào trong cũng biết được ở bên trong đó ấm áp dễ chịu đến nhường nào.
Trở về phòng rồi, trở tay đóng cửa lại, Bạch Nhược Hy đem cái ba lô treo lên giá treo đồ, rồi đi tới bên giường, để mặc cho thân thể thẳng đơ mà ngã nhào xuống, rơi tõm vào trong nệm giường.
Cô nhắm mắt lại, điều tiết lại tâm trạng, lặng lẽ tìm kiếm những cái cớ để mà an ủi chính bản thân mình.
Đột nhiên lại phát hiện ra rằng mình cũng khá là tự tiện đấy, Thu Di đối xử với cô tốt đến như vậy, thế mà cô lại cứ để tâm tới người mẹ An Hiểu của mình.
Nhị ca thì yêu thương cô đến như vậy, thế mà ở trong lòng cô thì lại cứ nhớ nhung tới Kiều Huyền Thạc.
Cô thất lạc mất mát mà lấy điện thoại di động ra, nghiêng đầu sang nhìn vào màn hình điện thoại di động, những ngón tay theo bản năng không tự chủ được mà bấm bấm.
Lật lật xem thử danh bạ điện thoại, lật lật xem thử lịch sử cuộc gọi, lật lật xem thử tin nhắn.
Chỉ lác đác có vài ba cái số máy, lịch sử cuộc gọi thì trống trơn, tin nhắn thì cũng toàn là tin nhắn quảng cáo mà thôi.
Điện thoại di động cũng đã chẳng còn là công cụ để cô gọi điện nữa rồi, mà chỉ là thứ để cô lên mạng những khi buồn chán mà thôi.
Bấm rồi lại bấm, cô cũng chẳng biết tại sao mình lại tiện tay mà bấm gọi vào số máy của Kiều Huyền Thạc nữa.
Mãi cho tới khi điện thoại di động của Kiều Huyền Thạc đang đổ chuông, thì cô mới phản ứng kịp trở lại, mãnh liệt ngồi bật dậy, nhìn vào cái số máy đã được gọi đi kia mà trợn mắt há hốc mồm, liền lập tức đưa tay ra định tắt đi.
Không ngờ rằng tốc độ bắt máy của đối phương cũng rất là nhanh, trong điện thoại di động truyền tới giọng nói từ tính êm tai của người đàn ông: "A lô."
Cái giọng điệu nhàn nhạt ấy thật là ôn hòa.
Bạch Nhược Hy căng thẳng đến nỗi tay run lên bần bật, luống cuống tay chân đến rối bời cả lên.
Nhưng mà bất đắc dĩ là điện thoại di động cũng đã được kết nối mất rồi, cô liền hướng về phía trần nhà mà hít thở thật sâu, điều tiết lại hô hấp của mình, rồi chầm chậm đem điện thoại di động áp vào bên tai.
Kiều Huyền Thạc không dám chắc chắn mà lại mở miệng thêm lần nữa, cái âm đơn ấy nặng nề thêm vài phần: "A lô?"
Bạch Nhược Hy đem cái lòng bàn tay đang thấm đẫm mồ hôi chà chà vào ống quần, nhỏ giọng thủ thỉ: "Tam ca à, em là Nhược Hy đây."
Kiều Huyền Thạc: "Ở chỗ của anh có hiển thị cuộc gọi đến."
"..." Bạch Nhược Hy cảm thấy thật là chẳng biết nói gì nữa vì cái sự căng thẳng của mình rồi, cái cách nói chuyện này cũng đúng là ngốc nghếch đến mức không ai có thể sánh bằng nữa.
Nhưng mà cũng chẳng trách cô được, cô và Kiều Huyền Thạc cũng đã rất lâu rất lâu rồi không hề gọi điện thoại cho nhau nữa.
Giọng điệu ấm áp của Kiều Huyền Thạc hỏi: "Có chuyện gì thế?"
"Chính là..." Bạch Nhược Hy có chút không được khéo léo cho lắm trong việc sắp xếp câu từ của mình: "Cái đó, cái đó ngày mai anh có... chính là anh có..."
"Ngày mai anh sẽ quay trở về."
"Ồ!"
Bạch Nhược Hy đáp trả một tiếng, hai người lại chìm vào trong một mảnh trầm mặc.
Bạch Nhược Hy cúi đầu nhìn xuống chăn, gắt gao nắm chặt lấy điện thoại di động, cho dù là chẳng hề có âm thanh gì đi chăng nữa, thì cảm giác như chỉ cần lắng nghe không khí thôi cũng đã rất là tuyệt rồi, một bên đầu ngón tay thì vẫn luôn miết miết vào những đường hoa văn ở trên chăn.
Trầm mặc thật lâu một hồi, giọng nói nhàn nhạt của Kiều Huyền Thạc lại truyền tới: "Còn có chuyện gì nữa không thế?"
"Hết rồi ạ."
Bạch Nhược Hy không phải là cố ý gọi cho anh ta, chỉ là vô tình bấm trúng phải thôi, trong tình huống chẳng hề có sự chuẩn bị tâm lý nào, thì cô cũng không biết nên tìm chủ đề gì để nói chuyện nữa.
Tổng bộ quân khu.
Ở bên trong phòng họp rộng lớn.
Các quan chức với quân trang chỉnh tề, thẳng tắp uy nghiêm mà ngồi ở trước bàn họp, tư thế ngồi thì chỉnh tề, ngay đến cả ánh mắt cũng đều nhất loạt như vậy mà nhìn về phía cái bóng lưng cao lớn ở đằng kia bên cửa sổ.
Cuộc họp đang tiến hành được một nửa, thì điện thoại di động của Kiều Huyền Thạc rung lên hai cái, anh ta đột nhiên cầm lên, chẳng nói một lời nào mà trực tiếp đi thẳng tới phía trước cửa sổ để nghe máy.
Tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm.
Chẳng lẽ lại là điện thoại của Tổng Quốc Thống đại nhân hay sao?
Nhưng mà bọn họ đều biết rằng mối quan hệ của Kiều Huyền Thạc và Bộ Dực Thành là rất thân thiết, cho dù có là điện thoại của Bộ Dực Thành đi chăng nữa, thì anh ta cũng sẽ không đến mức căng thẳng đến như vậy. Lúc đang họp mà nếu như Bộ Dực Thành có gọi điện tới, thì thậm chí là sẽ bảo phó quan thân cận của mình nghe máy giúp.
Bọn họ chỉ tò mò rằng người ở đầu bên kia điện thoại di động kia rốt cuộc là ai mà thôi.
Bình luận