Chương 64: Nguyên Nhân Của Việc Ít Bạn Bè
"Không cần đâu, con bé không có cơ hội để đeo những thứ châu báu tốt như thế này đâu, bình thường thì con bé cũng chẳng thèm đeo châu báu gì hết, suốt ngày chỉ mặt mộc hướng lên trời thôi..." An Hiểu vừa viết chi phiếu vừa nói.
Bạch Nhược Hy hơi ngây người ra, dừng cái động tác đang thay giày lại, thân thể thì cứng đờ, tay cũng run run lên.
Là cô không thèm đeo hay là cô chẳng hề có?
Doãn Nhụy cũng không có lên tiếng thêm nữa.
An Hiểu đem tờ chi phiếu đưa cho người quản lý, người quản lý cùng với mấy nhân viên bán hàng rất là lễ phép cúi chào, rồi mang theo đồ trang sức chuẩn bị rời đi.
"Kiều phu nhân, chúng tôi xin phép về trước đây ạ, có cần gì thì có thể thông báo cho tôi biết ạ, tùy gọi tùy tới ạ."
An Hiểu mỉm cười gật đầu, xoay người gọi: "Thu Di à, tiễn Trần quản lý và mọi người ra ngoài đi con."
"Cảm ơn Kiều phu nhân ạ."
Tất cả mọi người nói lời cảm tạ, cầm lấy đồ đạc rồi xoay người rời đi.
Bạch Nhược Hy hoàn hồn trở lại, liền lập tức thay giày xong xuôi, chuẩn bị đi vào trong, thì người quản lý đã tiến lại gần cô, cười nhạt khách khí nói: "Thì ra Thu Di lại là một cô gái trẻ trung đến như vậy."
Bạch Nhược Hy sững sờ, nhìn người quản lý mà mộng mị rồi.
An Hiểu quay đầu lại, rất là xấu hổ mà mở miệng: "Trần quản lý à, con bé là..."
Trần quản lý nhìn về phía An Hiểu.
An Hiểu "là..." cả nửa ngày trời cũng không sao nói ra được, cuối cùng cảm thấy rất là mất mặt mà chỉ vào Bạch Nhược Hy nói: "Con đi tiễn Trần quản lý ra ngoài đi."
Trong lòng Bạch Nhược Hy khẽ run lên một cái, khóe miệng lộ ra nụ cười lạnh nhàn nhạt, xem ra mẹ của cô ta vẫn là không sao bỏ qua được cái thể diện này.
Có được một đứa con gái như cô, sẽ khiến cho bà ta cảm thấy rất là mất mặt đi thôi?
Cũng chẳng có gì là lạ, An Hiểu ở trên người thì châu báu lấp lánh, toàn bộ đều là những thương hiệu lớn, ăn mặc thì sang trọng hoa lệ, cái khí chất trong từng hành vi cử chỉ đều là của những người thuộc tầng lớp thượng lưu trong xã hội.
Còn Bạch Nhược Hy, từ nhỏ đã bị thả rông, chỉ mong sao cho có được cái mặc ấm, có được cái ăn no, có được sách vở mà học, có được mái nhà mà ở, thế là đủ lắm rồi.
Chưa từng bao giờ được ưu đãi đối xử tốt, bởi vì không thể nào chịu đựng nổi cái sự đối xử lạnh nhạt đó, năm mười lăm tuổi cô đã quay trở về Bạch gia, kết quả là ở Bạch gia lại càng thêm tồi tệ hơn, những gì phải trải qua còn bi thảm hơn cả ở Kiều gia.
Cho tới tận năm nay thì cô mới quay trở về Kiều gia ở, cho nên con người cô của bây giờ đây, ở trong sổ tiết kiệm thì chỉ có năm chữ số tiền tiết kiệm mà thôi, quần áo ở trên người thì toàn là đồ mua trên mạng, trước giờ chưa từng dùng qua đồ xa xỉ phẩm, lại càng không hiểu gì về thương hiệu.
Bị hiểu lầm thành người hầu của những gia đình thượng lưu, thì cũng coi như là đã đề cao cô lên rồi đi?
Mặc dù chỉ là sự trào phúng mà thôi, nhưng mà Bạch Nhược Hy cũng không hề phá đám mẹ của mình, gượng ra nụ cười nhạt cứng nhắc, chầm chậm nói: "Để cháu tiễn mọi người ra ngoài ạ."
"Cảm ơn cô nhé." Trần quản lý vô cùng khách khí, một đôi mắt lấp lánh hình trái tim cứ nhìn chằm chằm vào Bạch Nhược Hy mà ngắm.
Suốt cả một đường đi ra ngoài, người quản lý còn vẫn luôn bắt chuyện với Bạch Nhược Hy, nhưng mà Bạch Nhược Hy chẳng có tâm trạng đâu mà để ý tới anh ta, trực tiếp tiễn bọn họ ra tới tận bên ngoài sân lớn, rồi đóng cổng sắt lại mà đi vào trong.
Nhìn lên bầu trời đầy sao lấp lánh, còn đang đói bụng đến cồn cào thế này, cô cũng đã chẳng còn sức lực đâu mà trách trời oán người nữa rồi, cái cuộc sống này cũng đâu phải là ngày đầu tiên cô phải trải qua, cái kiểu đối đãi này lại càng không phải là lần đầu tiên cô phải hứng chịu.
Cô tự an ủi bản thân mình rằng, mẹ thực ra là vẫn yêu thương cô, ít nhất thì vào cái ngày mà cô mất tích ấy, mẹ cô ấy cũng đã vì cô mà khóc.
Còn những thứ hư vô không thực tế kia, thì chẳng có gì là quan trọng hết.
Cô chẳng thèm để tâm tới.
Bước vào trong phòng khách thêm lần nữa, Bạch Nhược Hy đi tới bên cạnh ghế sô pha, lễ phép nói: "Mẹ à, con đã tiễn bọn họ ra ngoài hết rồi ạ."
An Hiểu vẫn còn đang cùng Doãn Nhụy trò chuyện về sự mị lực của châu báu, mãi tới khi nghe thấy giọng nói của cô thì mới phản ứng kịp trở lại.
An Hiểu ngước mắt lên nhìn về phía Bạch Nhược Hy, mỉm cười hỏi: "Nhược Hy à, ngày mai con có chương trình gì không thế?"
"Dạ không ạ, ngày mai con được nghỉ ạ." Bạch Nhược Hy với giọng điệu nhàn nhạt nói.
"Vậy thì ngày mai con tới nhà bạn con mà ở một buổi tối đi nhé." An Hiểu ngậm lấy nụ cười ôn hòa, nhỏ nhẹ thủ thỉ mà dỗ dành: "Buổi tiệc yến hội vào ngày mai sẽ kéo dài từ bốn giờ chiều cho tới tận mười hai giờ đêm đấy."
Bạch Nhược Hy chua xót cười cười, cúi thấp đầu xuống không nói gì nữa, từ nhỏ đến lớn, chỉ cần trong nhà mà có tiệc yến hội, thì cô đều sẽ bị đưa đi hết.
Bởi vì chẳng có ai biết được rằng mẹ của cô chính là vợ hai, lại còn mang theo cả một đứa con gái riêng nữa.
Tất cả mọi người đều cho rằng An Hiểu chính là mẹ ruột của ba anh em Kiều Huyền Thạc.
Cô đã trở thành nỗi sỉ nhục và gánh nặng của mẹ cô ta.
Doãn Nhụy liếc nhìn Bạch Nhược Hy một cái, rồi ghé sát vào An Hiểu nhỏ nhẹ thủ thỉ nói: "Dì à, Nhược Hy nó chỉ có mỗi một mình cháu là bạn tốt thôi ạ, trước đây mỗi một lần như thế này thì nó đều là tới nhà của cháu ở hết, thế nhưng mà bây giờ thì cháu lại đang ở chỗ này..."
An Hiểu ngập ngừng một chút, lông mày nhíu chặt lại, cái ánh mắt nhìn về phía Bạch Nhược Hy cũng đã thay đổi mất rồi, giọng điệu cũng nghiêm khắc thêm vài phần: "Cái mối quan hệ giao tiếp của con rốt cuộc là tệ hại đến mức nào thế hả? Lớn từng này rồi mà chỉ có mỗi mình Doãn Nhụy là chịu làm bạn với con thôi sao?"
Bạch Nhược Hy chỉ biết chua xót cười nhạt, cái bà mẹ này của cô chẳng phải cũng rất là thất bại đó sao?
Con gái của bà ta có bao nhiêu bạn bè, ở bên ngoài làm những cái gì thì bà ta trước giờ chẳng hề nghe chẳng hề hỏi tới, vậy mà bây giờ lại đi oán trách cô ít bạn bè ư?
Hồi còn bé cô vóc dáng thì gầy gò nhỏ bé lớn chậm, có mấy bộ quần áo thôi mà có thể mặc tới ba bốn năm, mặc những bộ quần áo cũ kỹ rẻ tiền đó, đi trên đôi giày trắng nhỏ đã giặt đến bạc cả màu ra, rồi tống cô vào trường học quý tộc, thì cô làm sao mà có bạn bè cho được cơ chứ?
Lúc người khác đang đua nhau khoe khoang, thì cô đang ngồi trong một góc mà viết chữ.
Cha mẹ của người khác thì toàn là xe sang đưa đón, bảo mẫu thì đi theo hộ tống, còn cô thì tự đạp xe đạp về nhà.
Từ nhỏ đã phải chịu đựng đủ mọi sự chế giễu, chịu đựng đủ mọi sự xa lánh hắt hủi, chịu đựng đủ mọi sự bắt nạt.
Cô đã biết bao nhiêu lần nói rằng muốn chuyển trường, chuyển tới một ngôi trường bình thường thôi, thế nhưng mà cha mẹ thì lại cứ khăng khăng một mực, cho rằng chỉ có trường học quý tộc thì mới có thể khiến cho cô trở thành một quý cô danh giá của tầng lớp thượng lưu, mới có thể hòa nhập vào được cái vòng tròn này.
Cô không phải là có trở ngại về mối quan hệ giao tiếp, mà chính là cái lòng tự ti của cô đang tác quái, cô không hề muốn tới gần những con người vốn dĩ không hề cùng chung một thế giới với cô, cái vòng tròn này cũng không phải là thứ mà cô yêu thích, cho nên những người mà cô quen biết được cũng chẳng phải là những người bạn mà cô muốn kết giao tâm giao.
Bởi vì hồi nhỏ thường xuyên có tiệc yến hội, cho nên đã đưa cô tới nhà họ Doãn để ở nhờ, thì mới dần dần cùng với Doãn Nhụy kết giao tâm giao, rồi trở thành người bạn tốt duy nhất.
Ở trên khuôn mặt của Bạch Nhược Hy treo lên một nụ cười trong trẻo nhưng lạnh lùng, ở trong lòng thì chua xót chua xót, chẳng hề để tâm mà nói: "Mẹ à, mẹ yên tâm đi ạ, con có phải là trẻ con nữa đâu, con sẽ ở yên trong phòng không có ra ngoài đâu ạ."
An Hiểu nghĩ đi nghĩ lại thì cũng thấy đúng, lúc còn nhỏ thì sợ cô sẽ tò mò mà không nhịn được chạy ra ngoài quấy rối, nếu như mà ở trước mặt khách khứa gọi bà ta một tiếng mẹ thì sẽ thảm họa mất, còn bây giờ thì không cần phải lo lắng về cái vấn đề này nữa rồi.
"Vậy thì được rồi." Giọng điệu của An Hiểu thả chậm lại, thủ thỉ nói: "Con cứ ở yên trong phòng đi đừng có ra ngoài nữa nhé, có muốn ăn gì hay uống gì đi chăng nữa, thì cứ gọi điện thoại cho Thu Di, bảo con bé mang lên tận phòng cho con. Không có chuyện gì thì đừng có đi ra ngoài lởn vởn nữa."
"Vâng ạ." Bạch Nhược Hy đáp một tiếng, giật giật cái ba lô, nhàn nhạt nói: "Con lên lầu trước đây ạ."
"Đi đi, đi đi." An Hiểu xua xua tay, rồi quay mặt sang lại hướng về phía Doãn Nhụy mà ấm giọng thủ thỉ: "Tiểu Nhụy à, con đã chọn được lễ phục chưa thế?"
"Chọn được rồi ạ."
"Tới phòng của con xem thử nào, dì xem thử xem phối với bộ châu báu này có đẹp hay không nhé."
"Vâng ạ." Doãn Nhụy gật đầu, liền lập tức khoác lấy tay của An Hiểu, rồi đứng dậy.
Doãn Nhụy nhìn về phía Doãn Âm, "Chị à, chị có muốn cũng qua đó xem giúp em không ạ."
"Được thôi." Doãn Âm đứng dậy, cái ánh mắt cao thâm khó dò kia nhìn chằm chằm vào Bạch Nhược Hy một lúc lâu, khóe miệng thì lộ ra một tia cười gian.
Doãn Âm đã nhìn thấu được nội tâm của Bạch Nhược Hy, nhưng mà cũng cố ý xa lánh cô.
Bạch Nhược Hy nhìn vào bóng lưng của ba người đã rời đi, đôi chân cứ như là đã mọc rễ mất rồi vậy, không sao nhúc nhích nổi.
Trầm mặc thật lâu một hồi, thì mới chầm chậm nhấc bước chân lên đi về phía cầu thang, phía sau lưng truyền tới giọng nói dịu dàng của Thu Di: "Nhược Hy tiểu thư, cô vẫn còn chưa ăn cơm tối đúng không ạ? Tôi đã để phần sẵn cơm nóng thức ăn nóng cho cô rồi đây này, cô có ăn một chút không ạ?"
Vào giây phút này, trái tim của Bạch Nhược Hy khẽ ấm lên một chút, vào cái lúc mà lòng cô lạnh lẽo nhất thì vẫn còn có người đối xử tốt với cô.
Cô không nỡ lòng nào mà phụ lòng yêu thương của người khác.
"Được ạ." Bạch Nhược Hy xoay người lại, hướng về phía Thu Di mà mỉm cười nói: "Vừa vặn lúc này cháu cũng đang đói bụng đây ạ."
Nhìn thấy nụ cười ngọt ngào của Bạch Nhược Hy, thì Thu Di cũng cười theo, vội vàng chạy vào trong phòng bếp bưng đồ ăn ra.
Bình luận