Chương 63: Em Để Tâm

"Em chưa từng phát sinh quan hệ với anh ấy."

"Hừ." Kiều Huyền Thạc nhè nhẹ từ trong khoang mũi hừ ra một âm đơn, giống như là khinh miệt, lại giống như là cười nhạt.

Phản ứng của anh thật khó mà đoán được.

Bạch Nhược Hy biết rằng anh không hề tin tưởng, liền chầm chậm xoay người lại, giống như anh vậy mà nằm nghiêng mặt đối diện với nhau.

Điểm khác biệt chính là, anh thì nhắm chặt mắt lại, còn cô thì mở to mắt ra lặng lẽ nhìn anh.

"Tam ca à, tại sao lại không tin tưởng em chứ?"

Kiều Huyền Thạc nhẹ nhàng lướt qua nói: "Nói dối nhiều quá rồi, thì không còn đáng để cho người ta tin tưởng nữa."

Bạch Nhược Hy thở dài một tiếng, bất đắc dĩ nhắm mắt lại, tâm trạng thì nặng nề dị thường.

Đúng vậy, cô đích thực là không có lý do gì để khiến cho người ta phải tin phục.

Năm nào tới sinh nhật của cô, Kiều Huyền Hạo cũng đều sẽ đặt trước một khách sạn xa hoa nhất để chúc mừng cho cô, chuẩn bị sẵn bánh sinh nhật cho cô, quà sinh nhật cho cô, mang đến cho cô một buổi tối lãng mạn tựa như mộng ảo.

Thế nhưng mỗi một lần hai người họ đều là thuê phòng có hai giường đơn, sau khi lớn lên rồi cô cũng nhiều lần muốn từ chối cái thói quen này, nhưng lại không thể nào phụ lòng yêu thương của Nhị ca.

Cô nam quả nữ ra ngoài thuê phòng khách sạn, chỉ là để chúc mừng sinh nhật thôi sao, tâm sự suốt cả một đêm dài, thì có ai mà tin cho được cơ chứ?

Thế nhưng mà, hết lần này tới lần khác, thì lại thực sự là có cái loại chuyện này.

Cũng giống như bây giờ cô đang ngủ cùng với chính ông xã của mình vậy, cô rõ ràng là đã khao khát muốn có được đến như thế này rồi, nhưng mà lý trí lại nói với cô rằng, vẫn là không thể nào vượt quá giới hạn được.

"Vậy nên, anh cảm thấy em đang nói dối sao?" Bạch Nhược Hy mệt mỏi thủ thỉ, sự giải thích của cô ở trong mắt của anh vậy mà lại là lời nói dối.

Kiều Huyền Thạc trầm mặc mất rồi.

Tâm phòng của Bạch Nhược Hy âm thầm co rút đau đớn, ngưng lại một hồi thật lâu, giọng điệu thì trở nên nặng nề thêm vài phần, tức tối mà mở miệng: "Tam ca à, cho dù là chúng ta có là vợ chồng đi chăng nữa, nhưng mà vào lúc anh vẫn còn chưa có tin tưởng vào những lời của em, thì xin anh đừng có đụng vào em nữa, em sợ sẽ làm bẩn thân thể của anh mất."

"Anh không để tâm." Kiều Huyền Thạc nhè nhẹ đáp một câu.

Bạch Nhược Hy lại càng thêm kiên định: "Nhưng em để tâm."

"Ừm..." Anh đáp ứng.

Bạch Nhược Hy nhè nhẹ cắn chặt lấy môi dưới, hận không thể cắn cho bật cả máu ra ngoài.

Cô thực sự là đã từng nói ra rất nhiều lời nói dối hay sao?

Tại sao ở trong lòng của anh ta lại chẳng hề có một chút độ tin cậy nào hết vậy?

Bây giờ nghĩ lại thì, Bạch Nhược Hy cuối cùng cũng đã biết được tại sao Kiều Huyền Thạc lại không hề hỏi cô, cái số điện thoại mà cô lưu trong điện thoại di động của anh ấy đã từng bị người ta lén lút đổi mất rồi, bởi vì anh ta cảm thấy cô đang nói dối, đang diễn kịch.

Hồi còn bé, mỗi một lần cô làm sai chuyện gì, bởi vì sợ hãi sẽ bị mẹ ruồng bỏ, cho nên cô luôn là nói dối, giữ gìn cái hình tượng ngoan ngoãn nhất tốt đẹp nhất để cho người khác nhìn vào.

Đây chính là biểu hiện của việc cô thiếu thốn cảm giác an toàn.

Cô cũng thường xuyên nói dối, dùng đủ mọi loại lý do để mà mặt dày mày dạn bám dính lấy Kiều Huyền Thạc, bởi vì cô muốn có được sự chú ý quan tâm.

Sau khi lớn lên rồi, cô vẫn cứ đang nói dối.

Vẫn luôn dùng những lời nói dối để che đậy đi cái chân tâm của chính mình, có rất nhiều lúc cũng chỉ là bất đắc dĩ mà thôi.

Cứ như lần bị bắt cóc gần đây nhất này, cô có thể nói ra sự thật được hay sao?

Cô không phải là không thể nói ra, mà là không dám nói ra, không biết được cái hậu quả sẽ như thế nào, vào lúc mà còn chưa suy nghĩ kỹ càng về sự việc, thì cô không dám dễ dàng tiết lộ ra bên ngoài.

Nhưng mà Kiều Huyền Thạc chỉ liếc mắt một cái liền phát hiện ra là cô đang nói dối rồi.

Anh ta không hề ép buộc cô, nhưng mà không có nghĩa là anh ta tin tưởng cô.

Bạch Nhược Hy trầm mặc xuống, hai người cũng trở nên yên tĩnh hẳn đi.

Ở trong không khí chỉ còn lại có tiếng hô hấp nhè nhẹ đều đều.

Trời rất nhanh thôi đã sáng bạch ra rồi.

Màn sương mù mông lung bao phủ lấy toàn bộ khu vườn.

Sau khi Kiều Huyền Thạc tỉnh dậy, liền đắp lại chăn cho Bạch Nhược Hy thật cẩn thận, rồi lặng lẽ rời khỏi căn phòng của cô.

Dục vọng của đêm hôm qua cũng đã giảm xuống rồi, không còn kích động đến như vậy nữa.

Bạch Nhược Hy đã trốn tránh anh, cũng không phải là thực lòng muốn phát sinh quan hệ với anh, anh không muốn làm khó người khác.

Kiều Huyền Thạc từ trong phòng bước ra, đang đi ở trên hành lang dài, thì tiếng chuông điện thoại di động ở trên người vang lên.

Anh lấy điện thoại di động ra liếc nhìn vào màn hình một cái.

Người gọi tới chính là Tinh Thần.

Anh nghe máy rồi đặt ở bên tai, nhàn nhạt đáp trả: "A lô."

"Tam thiếu gia chào buổi sáng ạ." Giọng nói cung kính của Tinh Thần truyền tới.

"Ừm, chào buổi sáng." Kiều Huyền Thạc thả tay vào túi quần, đáp trả một câu, rồi tiếp tục đi về phía căn phòng của mình.

Giọng điệu nghiêm túc của Tinh Thần báo cáo: "Tam thiếu gia, vụ bắt cóc của Thiếu phu nhân đã có tiến triển rồi ạ, phát hiện ra chiếc xe màu đen đó đã bị vứt bỏ ở nơi đồng không mông quạnh, còn có cả camera giám sát ghi lại được tung tích của chiếc xe đó, nó đã lượn lờ một vòng ở Tịch Thành, rồi biến mất ở một đoạn đường không có camera giám sát."

"Ừm."

"Còn có cả cái vị trí cuối cùng mà Thiếu phu nhân tỉnh dậy nữa, chính là ở bên cạnh một con sông thuộc tỉnh thành khác đấy ạ, phải mất tới ba bốn tiếng đồng hồ di chuyển."

"Có biết được cô ấy đã bị bắt tới nơi nào không? Đã gặp qua những người nào rồi?"

"Không biết được ạ, không tìm thấy."

Kiều Huyền Thạc hít thở sâu một hơi, đẩy cửa phòng ra bước vào trong, trở tay đóng cửa lại, nhàn nhạt hỏi: "Bên phía Bộ Dực Thành có động tĩnh gì không?"

"Tổng Quốc Thống đại nhân đang ở bên kia giao thiệp đàm phán với nước khác ạ, bây giờ thì vẫn còn đang ở nước ngoài, đang tranh thủ thời gian cho chúng ta tìm ra Phật Châu ạ."

"Ừm."

"Tam thiếu gia..."

"Ừm." Kiều Huyền Thạc yếu ớt vô lực đáp một tiếng.

Tinh Thần ấp a ấp úng: "Cái đó... ờ..."

"Có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra đi."

"A Lương cậu ấy... cậu ấy dính líu tới xã hội đen ạ." Tinh Thần cẩn thận từng li từng tí nói.

Sắc mặt của Kiều Huyền Thạc kịch biến, ngây người ra một lúc, nhíu mày hỏi: "Cậu nói là A Lương cậu ấy dính líu tới xã hội đen sao?"

"Vâng ạ, bên phía bộ cảnh sát cũng đã nắm được hết toàn bộ chứng cứ rồi ạ, bởi vì là quan hệ thuộc hạ thân cận của cậu, cho nên không có ai dám đụng tới cậu ấy hết, vì vậy mà tư liệu đã được báo cáo tới chỗ của tôi, là do tôi tới xin ý kiến của cậu đây ạ, xem nên xử lý như thế nào."

"A Lương đang ở đâu thế?" Giọng điệu của Kiều Huyền Thạc nghiêm khắc đi thêm vài phần.

Người anh em đã đi theo anh nhiều năm như vậy, cho dù là không có tin tưởng một trăm phần trăm đi chăng nữa, nhưng anh cũng không tin rằng A Lương lại dính líu tới xã hội đen.

"Đã bị mời tới cục cảnh sát rồi ạ..."

"Lập tức gửi tư liệu qua cho tôi ngay."

"Vâng ạ."

Tinh Thần đáp lời, Kiều Huyền Thạc liền ngắt cuộc gọi, hai tay chống nạnh đứng ở trước ban công, hít thở thật sâu.

Trầm ngâm suy nghĩ một lát, anh liền lập tức xoay người, từ trong tủ quần áo lấy ra một bộ quân trang mặc vào, rồi cầm lấy chìa khóa xe ra ngoài.

Lúc Bạch Nhược Hy tỉnh dậy, thì Kiều Huyền Thạc cũng đã không còn ở đó nữa rồi.

Kể từ sau ngày hôm đó, anh ta chẳng hề có lấy một mảnh giấy một lời nhắn nào mà đã đột nhiên biến mất mất rồi.

Ba ngày sau.

Buổi tiệc yến khánh điển trăm năm của Tập đoàn Kiều Thị đã cận kề ngay trước mắt.

Người người ở trên dưới trong Kiều gia đều tất bật bận rộn hết cả lên.

Tối thứ Bảy, ở Nam Uyển có tới mấy vị nhà thiết kế trang sức tìm tới, mang theo hơn chục bộ trang sức của các thương hiệu xa xỉ, xếp thành một hàng chữ nhất bày ra ở trong phòng khách.

An Hiểu thì đang cùng với Doãn Nhụy và Doãn Âm lựa chọn những món đồ trang sức để đeo vào ngày mai.

Từ kim cương mà các cô gái trẻ yêu thích, cho tới vàng bạc, rồi tới cả phỉ thúy châu báu nữa, mỗi một bộ đều là có giá trị không hề nhỏ chút nào.

An Hiểu đã chọn cho Doãn Âm một bộ hồng bảo thạch, rồi lại chọn đồ trang sức cho Doãn Nhụy nữa.

Cầm lấy một bộ trang sức kim cương có tên là "Đầy Trời Sao", mặt mày tươi cười nói: "Tiểu Nhụy à, con xem bộ kim cương này thế nào, có phải là rất đẹp không?"

Doãn Nhụy cười gật đầu: "Rất là thích ạ, cháu tin tưởng vào ánh mắt của dì."

Người quản lý bán hàng cười tươi như hoa nở, cung kính nói rằng: "Doãn tiểu thư thiên sinh lệ chất, đeo cái gì lên cũng đều đẹp hết, bộ kim cương này thực sự là rất phù hợp với khí chất của Doãn tiểu thư đấy ạ, cao quý tao nhã, ưu nhã tinh xảo, mà cái quan trọng nhất chính là bộ kim cương này chính là mẫu mới nhất của năm nay đấy ạ, trên toàn cầu giới hạn chỉ có ba bộ thôi, thực sự là có tiền đi chăng nữa cũng chưa chắc đã mua được đâu ạ."

An Hiểu bị người quản lý bán hàng nói cho đến xiêu lòng không thôi, "Được, vậy thì lấy bộ này đi."

Doãn Nhụy vội vàng chạm lên mu bàn tay của An Hiểu, nắm chặt lấy rồi nói: "Dì à, cái này đắt quá đi ạ, chúng ta cứ tùy tiện chọn một bộ thôi cũng được rồi ạ."

"Giá cả thì không thành vấn đề gì hết, thích là được rồi, cứ chọn bộ này đi, dì muốn để cho con trở thành tiêu điểm của toàn trường đấy." An Hiểu mặt mày tươi cười rạng rỡ, ở trong mắt tràn đầy vẻ sủng nịch.

Ngay đến cả Doãn Âm cũng phải ghen tị với em gái của mình rồi, còn chưa qua cửa đâu mà đã được đối đãi tốt đến như vậy rồi, còn hơn cả con gái và con dâu nữa đấy.

Người quản lý bán hàng và những nhân viên bán hàng khác thì đang thu dọn lại những món đồ trang sức còn sót lại.

Đúng vào lúc này.

Bạch Nhược Hy đeo ba lô vừa mới từ bên ngoài trở về, từ xa xa cũng đã nhìn thấy trong nhà có rất nhiều người tới.

Lúc cô đang thay giày, Doãn Nhụy liếc mắt thấy cô đã trở về, liền ấm giọng thủ thỉ hỏi An Hiểu: "Dì à, dì không chọn cho Nhược Hy một bộ hay sao ạ?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập