Chương 60: Phòng Chứa Đồ Lén Lút Với Người

Ở trong cái hang động tối tăm sâu thẳm, đưa tay ra cũng không thấy được năm ngón, ngay đến một tia sáng cũng chẳng thể nào nhìn rõ được.

Bạch Nhược Hy cảm thấy toàn thân đều đang thấm đẫm đầy mồ hôi, khó chịu đến nỗi sắp sửa không thở nổi nữa rồi.

Ở trong không khí tràn ngập mùi ẩm mốc và mùi máu tanh, nỗi sợ hãi như là hàng vạn con rắn độc đang gặm nhấm trái tim của cô.

Cô muốn hét lên kêu cứu, thế nhưng lại không có cách nào phát ra được âm thanh, cô liều mạng chạy như điên ở trong bóng tối.

"Cứu tôi với..."

Một giọng nói của người phụ nữ tựa như hồn ma vậy truyền tới, cô liền mãnh liệt phanh gấp bước chân lại, ngây ngốc đứng nguyên tại chỗ, thở hổn hển.

"Cứu tôi với... cứu cứu tôi với..." Giọng nói của người phụ nữ ấy thật là bi thương lạnh lẽo, phiêu hốt đến nỗi chẳng có chút cảm giác phương hướng nào.

"Cô là ai thế? Cô đang ở đâu vậy?" Bạch Nhược Hy xoay vòng tròn, cố gắng lắng nghe cái hướng của âm thanh.

"Tôi sợ bóng tối lắm, cô cứu tôi với được không?"

Bạch Nhược Hy sốt ruột không thôi, ở trong bóng tối cô chẳng thể nào nhìn thấy được gì hết, cô muốn biết được cái nguồn gốc của âm thanh đó, cô muốn biết được cô ấy là ai.

"Được, tôi sẽ cứu cô, cô đang ở đâu thế? Cô nói cho tôi biết cô đang ở đâu đi?"

Đột nhiên, một giọng nói tựa như hồn ma vậy xuất hiện ở ngay bên tai cô, cứ như là một cơn gió vậy chui tọt vào trong tai của cô: "Tôi đang ở ngay phía sau lưng cô đây."

Bạch Nhược Hy sợ đến nỗi mãnh liệt quay người lại.

"A..."

Một tiếng thét chói tai vang lên.

Bạch Nhược Hy cứ như là xác chết vùng dậy vậy, từ trên giường bật người ngồi dậy.

Mở choàng mắt ra, thì trước mắt là một mảnh tối đen như mực.

Ở bên ngoài ban công thì trăng sáng vằng vặc giữa bầu trời, ánh trăng trong vằng vặc kia chiếu rọi vào bên trong căn phòng, cô đã nhìn rõ được toàn bộ diện mạo của căn phòng rồi.

Cô nhanh chóng đưa tay ra kéo sáng cái đèn ở đầu giường lên.

Căn phòng trong nháy mắt liền sáng bừng lên một mảnh.

Thở hổn hển, cảm thấy toàn thân toát đầy mồ hôi, trái tim thì vẫn luôn đập nhanh gia tốc.

Thì ra chỉ là một giấc mơ.

Cô đã gặp ác mộng rồi, nằm mơ thấy được cái giọng nói của người phụ nữ đó, thế nhưng ở trong bóng tối, cô lại chẳng hề nhìn thấy được gì hết, cuối cùng thì vẫn là bị dọa cho tỉnh giấc.

Bạch Nhược Hy cảm thấy toàn thân nóng bức khó chịu, luồng không khí ở trong căn phòng thì vô cùng trầm thấp, cô hất tung chăn ra rồi bước xuống giường, cầm lấy điện thoại di động ở trên mặt bàn lên xem thử thời gian, thì cũng đã là hai giờ sáng của ngày thứ hai mất rồi.

Cô ngủ một giấc này, thế mà lại là một ngày trời.

Xuống giường rồi, Bạch Nhược Hy đi tới trước tủ quần áo cầm lấy bộ quần áo sạch sẽ, rồi đóng cửa tủ quần áo lại, đi về phía phòng tắm.

Cái kiểu nghỉ ngơi mà ngày đêm đảo lộn thế này, khiến cho cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Ngâm mình tắm nước nóng suốt một tiếng đồng hồ, rồi sấy khô tóc, thì thời gian cũng chỉ mới hơn ba giờ sáng mà thôi.

Cảm thấy bụng có chút đói, cô liền mở cửa bước ra khỏi phòng, đi xuống lầu chuẩn bị tìm chút đồ ăn gì đó.

Mượn cái ánh trăng trong vằng vặc kia từ ngoài cửa sổ chiếu rọi vào, cô có thể nhìn thấy rõ ràng được cầu thang, chầm chậm bước xuống dưới lầu.

Bởi vì cũng đã là ba giờ sáng rồi, cô sợ sẽ làm ồn tới những người khác, cho nên đã thả nhẹ bước chân xuống.

Lúc xuống tới tầng một, thì đột nhiên nghe thấy "rầm" một tiếng, cứ như là tiếng của thứ đồ gì đó bị rơi xuống đất vậy.

Cô bị dọa cho sững người ra, thân thể liền cứng đờ lại.

Âm thanh thì rất là nhẹ nhàng, thế nhưng bây giờ thì cây cỏ binh lính, đối với đủ loại âm thanh và sự vật ở xung quanh thì đều vô cùng mẫn cảm.

Cô ngưng lại một lát, rối rắm một hồi, thì vẫn là cảm thấy phải qua đó nhìn thử xem sao.

Men theo cái nơi phát ra nguồn âm thanh, cô cẩn thận từng li từng tí mà đi qua đó, âm thanh ấy hình như là phát ra từ cái phòng chứa đồ lặt vặt ở tầng một, sau khi đã tới gần, cô liền áp sát thân thể vào bức tường ở bên cạnh cánh cửa.

Hít thở sâu một hơi, cô nhìn trái nhìn phải xung quanh mình một chút, rồi thuận tay cầm lấy cái bình hoa đang được đặt ở trên tủ để làm vũ khí.

Âm thanh thì hình như là đã biến mất mất rồi, Bạch Nhược Hy đợi thật lâu mà cũng không hề nghe thấy có động tĩnh gì, cô liền nghiêng người qua đó, đem cái tai áp sát về phía hướng của cánh cửa.

Ở trong tay thì gắt gao nắm chặt lấy cái bình hoa, tùy thời chuẩn bị sẵn sàng để tấn công.

"Ưm... ưm a... a..."

Lông mày của Bạch Nhược Hy nhíu chặt lại, mơ hồ nghe thấy được một vài âm thanh rên rỉ của phụ nữ không được bình thường cho lắm.

Là giọng nói của phụ nữ, nhưng mà bởi vì chỉ toàn là những tiếng rên rỉ khe khẽ, nên không cách nào nghe ra được đó là của ai hết.

Cả người cô đều mộng mị hết cả rồi, chầm chậm thả lỏng người ra.

Cô không phải là một con người nhiều chuyện bát quái.

Nhưng mà vào lúc ba giờ sáng thế này, ở bên trong phòng chứa đồ lại truyền ra cái loại âm thanh này, có nhiều phòng như vậy mà không dùng, lại ở chỗ này lén la lén lút với nhau, rõ ràng là không phải là hành vi chính đáng gì rồi.

Tuyệt đối là không phải vợ chồng.

Ở trong lòng cô thì lộp bộp một tiếng, ở trong nhà này cũng chỉ có cha mẹ, anh cả chị dâu, còn có cô và Kiều Huyền Thạc là vợ chồng thôi.

Cái đầu tiên lóe lên ở trong đầu óc của cô chính là Kiều Huyền Thạc và Doãn Nhụy.

Đột nhiên, trái tim cứ nghẹn lại mà âm ỉ đau nhói.

Cô luống cuống tay chân mà xoay người lại, tiện tay đặt cái bình hoa xuống, rồi quay người bước về phía phòng bếp.

Cô không hề bật đèn lên, mà trực tiếp mở cửa tủ lạnh ra, lòng thì rối bời như tơ vò, đầu óc thì một mảnh trống rỗng, cũng đã quên béng đi mất cái mục đích của mình rồi, mở tủ lạnh ra nhìn vào những thực phẩm muôn màu muôn vẻ đầy ắp ở bên trong, thì cô cũng chẳng biết là mình định làm cái gì nữa.

Cứ thế mà nhìn chằm chằm vào tủ lạnh ngây người ra mất một lúc, hơi lạnh ở trong tủ lạnh khiến cho cô từ tận đáy lòng mà run lên một trận run rẩy, rồi tùy tiện cầm lấy một chai nước, đóng sập cửa tủ lạnh lại.

Cô vừa vặn nắp chai nước vừa đi về phía bên ngoài, ngửa đầu lên uống một ngụm nước đá, thế nhưng ngọn lửa đang cháy hừng hực ở trong lòng kia thì nước đá cũng chẳng thể nào dập tắt nổi.

Vừa mới bước ra khỏi phòng bếp, thì ở ngay trước cửa liền đụng phải một bóng dáng cao lớn, bởi vì không hề có ánh đèn cho nên suýt chút nữa là hai người đã va vào nhau mất rồi.

Bước chân của cả hai người đồng thời dừng khựng lại, cứ như là bị điểm huyệt vậy mà nhìn vào đối phương.

Mặc dù là không có đèn, nhưng mà thông qua ánh trăng, thì cũng đã mơ hồ nhìn rõ được đối phương rồi.

Bạch Nhược Hy ngửa đầu lên nhìn vào người đàn ông ở ngay trước mặt.

Cái thân hình cao lớn rắn rỏi kia sừng sững đứng ngay trước mặt cô, đó chính là Kiều Huyền Thạc.

Cô trước đây vẫn luôn cảm thấy anh ta rất là cao thượng, rất là thần thánh, vậy mà vào giây phút này đây lại cảm thấy anh ta thật là buồn nôn làm sao.

Ba lệnh năm thân bắt cô phải giữ đạo làm vợ, không được phản bội lại cuộc hôn nhân này, cô chẳng qua cũng chỉ là cùng với Nhị ca ôm ấp nhau một cái mà thôi, vậy mà anh ta đã giống như một kẻ điên vậy mà nổi điên lên, lại còn vu khống cô đã cùng người khác lên/giường nữa chứ.

Kết quả thì sao?

Đây là coi như là sự trừng phạt đấy ư?

Ba giờ sáng mà lại cùng với phụ nữ ở trong phòng chứa đồ lén lút tư tình ư?

Bốn mắt nhìn nhau, chẳng thể nào nhìn rõ được ánh mắt của đối phương, chỉ có thể nhìn thấy được những đường nét mà thôi, cứ như vậy mà lẳng lặng đứng đó tới tận hai phút đồng hồ.

Kiều Huyền Thạc là người sải bước tới gần trước, thì Bạch Nhược Hy liền lập tức lùi về phía sau một bước, siết chặt lấy chai nước ở trong tay, cái giọng nói đầy trào phúng nhàn nhạt nói: "Cái phòng chứa đồ kia không gian cũng không được rộng rãi cho lắm, rất dễ dàng tạo thành nguy hiểm đấy, thực ra thì phòng của anh cũng không tồi chút nào, em sẽ không có quấy rầy tới anh đâu."

Lông mày của Kiều Huyền Thạc nhíu chặt lại, trầm mặc, đầy vẻ nghi hoặc.

Nói xong, Bạch Nhược Hy liền từ bên cạnh anh ta mà lướt qua, vào cái khoảnh khắc lướt qua vai nhau ấy, thì Kiều Huyền Thạc đã đưa tay ra một tay nắm chặt lấy cánh tay của cô.

Cô liền dừng lại, hai người sánh vai đứng ngược chiều nhau.

Cái giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của Kiều Huyền Thạc đầy từ tính mà trầm thấp: "Có ý gì đây?"

"Buông tay ra." Bạch Nhược Hy lạnh nhạt đến mức chưa từng có bao giờ.

Kiều Huyền Thạc buông lỏng tay ra, đối với cô thì chẳng thèm để tâm tới chút nào.

Ở đáy lòng của anh ta cũng đang có một luồng lửa giận, đi trước cô một bước, sải bước tiến vào trong phòng bếp, thái độ cũng vô cùng lạnh lùng.

Ở trong lòng Bạch Nhược Hy lại là một trận lạnh lẽo, rõ ràng là chính mình đã bảo anh ta buông tay ra cơ mà, anh ta đã buông tay ra rồi không có dây dưa nữa, thế nhưng trái tim của cô thì lại thất lạc mất mát và bị tổn thương mất rồi.

Cái sự chẳng thèm để tâm đầy mình của anh ta khiến cho cô vô cùng khó chịu, cái cảm giác vừa hận vừa giận vừa yêu này dày vò con người ta đến mức sắp sửa phát điên lên rồi.

Cái thứ tình cảm mà ngoài miệng thì nói một đằng nhưng trong lòng thì lại nghĩ một nẻo và còn tự mâu thuẫn với chính mình này khiến cho cô phiền não không thôi.

Bạch Nhược Hy liền sải những bước chân thật dài chạy thẳng lên tầng hai.

Kiều Huyền Thạc bước vào trong phòng bếp rồi từ trong tủ lạnh lấy ra một chai nước, vặn nắp chai ra ngửa đầu lên một hơi uống cạn sạch.

Anh đã khát đến mức sắp sửa phát điên lên rồi.

Cái khát của thân thể và cái khát của nội tâm cùng nhau dày vò anh, nửa đêm bởi vì khô nóng khó chịu mà bừng tỉnh giấc.

Người phụ nữ mà lòng anh luôn nhớ nhung khắc khoải ấy thì lại gần ngay trước mắt thế này mà lại cứ như là đang cách nhau tới tận một Thái Bình Dương vậy.

Uống xong chai nước đá, ngọn lửa ở bên dưới bụng dưới kia thì cũng đã bị đè nén xuống được rồi, thế nhưng ngọn lửa giận ở trong nội tâm thì vẫn cứ không có cách nào bình ổn trở lại được.

Anh rời khỏi phòng bếp, đi về phía cầu thang.

Chân vừa mới đặt lên bậc thang đầu tiên, thì đột nhiên lại nghĩ tới câu nói của Bạch Nhược Hy, cô ấy vừa rồi hình như là có nhắc tới phòng chứa đồ.

Có ý gì thế nhỉ?

Ngưng lại một lát, anh liền lập tức thu chân lại, xoay người đi về phía phòng chứa đồ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập