Chương 61: Kẻ Lén Lút Hóa Ra Lại Là Cô Ta

Tới gần phòng chứa đồ, anh đưa tay ra định vặn nắm cửa, nhưng ngay khoảnh khắc tay vừa chạm vào cánh cửa, bên trong đã truyền ra những tiếng rên rỉ khe khẽ: "Ưm... nhanh lên... ưm... a..."

Thân thể Kiều Huyền Thạc trong nháy mắt cứng đờ, sắc mặt kịch biến.

Một giây sau, anh lập tức xoay người, phóng nhanh như bay lên lầu.

Bước chân anh nhẹ nhàng, tốc độ như tên bắn, lao vút đi như chạy trăm mét, xông thẳng tới trước cửa phòng Bạch Nhược Hy.

Anh đẩy thẳng cửa bước vào, Bạch Nhược Hy không khóa cửa, vừa mới leo lên giường chuẩn bị đắp chăn, liền bị bóng dáng đột ngột xuất hiện làm cho giật mình sững lại.

"Ưm..." Cô định thét lên, âm "a" còn chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng thì đã bị một bàn tay to bịt chặt, biến thành tiếng ưm ưm.

Cô trợn to mắt, kinh hãi nhìn người đàn ông như một bóng ma bay vọt vào phòng, tốc độ này còn nhanh hơn cả trôi dạt nữa.

Cô nhận ra đường nét của đối phương, lòng lại nghẹn lại, mộng mị cả người.

Kiều Huyền Thạc thở hơi gấp gáp, anh đã dùng hết tốc độ nhanh nhất, bước chân nhẹ nhất rồi.

Anh vô cùng sợ rằng cặp gian phu dâm phụ dưới kia mà nhanh chóng rời đi, thì anh có nhảy xuống Thái Bình Dương cũng không thể gột rửa sạch nỗi oan ức này.

"Đừng có la." Kiều Huyền Thạc ra lệnh.

Nói xong, anh bế ngang Bạch Nhược Hy, xoay người bước ra cửa.

"Anh làm gì vậy? Thả em xuống..."

"Im miệng." Kiều Huyền Thạc nghiêm giọng ra lệnh, đè thấp giọng xuống, uy nghiêm mà tức giận khẽ cảnh cáo: "Tốt nhất là em đừng có lên tiếng, đừng có làm mọi người tỉnh giấc hết."

Bạch Nhược Hy bị vẻ uy nghiêm lạnh lẽo của anh chấn nhiếp, hai tay buộc phải vòng qua cổ anh, mặc cho anh bế ra ngoài.

Bước chân anh rất nhanh, ưu thế của đôi chân dài thì ra khi xuống lầu có thể ba bậc một bước.

Bạch Nhược Hy rất sợ mình sẽ bị ngã chết.

Kết quả là Kiều Huyền Thạc lại bế cô đến trước cửa phòng chứa đồ.

"Anh..." muốn làm gì? Câu này còn chưa kịp nói xong.

Kiều Huyền Thạc ghé sát vào tai cô, "Suỵt suỵt..."

Hơi thở nóng rực của anh phả vào bên tai Bạch Nhược Hy, khiến da cô ngưa ngứa, toàn thân tê dại.

Đến trước cửa phòng chứa đồ, Kiều Huyền Thạc thả cô xuống, áp đầu vào tai cô, môi gần như chạm vào dái tai cô rồi, hơi thở nóng bỏng làm bỏng rát da cô, cô muốn né tránh, nhưng người đàn ông đã khống chế cô, thấp giọng thủ thỉ: "Em nghe cho kỹ vào, đừng có đem tội danh không hề có mà chụp lên đầu anh."

Bạch Nhược Hy nhíu mày, chầm chậm áp mặt vào cánh cửa, âm thanh trong phòng chứa đồ đã lớn hơn rồi, không cần áp sát cửa cũng có thể nghe rõ.

Mơ hồ nghe thấy tiếng rên rỉ lên tới cao trào của phụ nữ.

"......"

"......"

Đứng bên cạnh Kiều Huyền Thạc mà nghe thứ âm thanh khiến người ta mặt đỏ tim đập nhanh thế này, Bạch Nhược Hy ngượng ngùng đến mức không còn chỗ nào mà chui vào, thì ra người ở trong đó không phải là anh.

Bên cạnh niềm vui thầm lén, thì càng nhiều hơn vẫn là sự ngượng ngùng, cô siết chặt nắm tay, xấu hổ cúi đầu không muốn nghe thêm nữa.

Âm thanh bên trong càng lúc càng phóng túng, tuy rằng vẫn chưa làm ồn tới ai, nhưng đứng ở cửa thì vẫn mơ hồ nghe thấy.

Kiều Huyền Thạc miệng khô lưỡi khô mà nuốt nước bọt, nhìn thân hình thon thả xinh đẹp của Bạch Nhược Hy, ánh mắt cũng trở nên nóng rực.

Chai nước đá anh uống lúc trước cũng không còn tác dụng nữa rồi.

Vốn dĩ đã là bị ngọn lửa khô nóng thiêu đốt đến bừng tỉnh từ trong mơ.

Đột nhiên lại xảy ra một màn tình huống xấu hổ quyến rũ lòng người như thế này, hô hấp của cả hai đều trở nên thô trầm, luồng không khí nóng rực, ngay cả không khí cũng trở nên khô nóng.

Bạch Nhược Hy cúi thấp đầu, chầm chậm rời đi.

Kiều Huyền Thạc lập tức nắm chặt lấy cổ tay của cô.

Giây phút này, âm thanh bên trong phòng chứa đồ đã dừng lại.

Kiều Huyền Thạc thò đầu qua, Bạch Nhược Hy căng thẳng muốn trốn tránh, bóng tối đã che giấu đi khuôn mặt đỏ bừng của cô, nhưng vẫn có thể mơ hồ cảm nhận được sự căng thẳng và ngượng ngùng của cô.

"Không muốn biết người ở bên trong là ai sao?" Kiều Huyền Thạc thủ thỉ bên tai cô.

Bạch Nhược Hy nuốt nước bọt xuống.

Cô cũng không tò mò cho lắm, ai lén lút tư tình cũng chẳng liên quan gì tới cô, cô không giúp được gì, cũng không muốn quản.

Nhưng Kiều Huyền Thạc thì không như vậy, người của Kiều gia đều là người thân của anh, anh không muốn nhìn thấy bất kỳ người thân nào bị phản bội.

Anh biết cái mùi vị đau khổ này chẳng dễ chịu chút nào.

Ngay lúc Bạch Nhược Hy còn đang rối rắm, thì đột nhiên nghe thấy tiếng nắm cửa bị vặn mở.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Kiều Huyền Thạc nhanh chóng ôm chặt lấy Bạch Nhược Hy, xoay người 360 độ hai vòng rồi lách vào sau kệ để đồ cạnh phòng chứa đồ, có thể che chắn tầm nhìn rất tốt.

Bạch Nhược Hy khẽ thở dốc, bị Kiều Huyền Thạc ôm chặt trong lòng, ghì chặt lên tường, anh sợ bị người ta nhìn thấy lưng, cho nên cứ thế ép sát vào người cô.

Luồng không khí càng thêm gấp gáp, Bạch Nhược Hy sắp không thở nổi, lưng thì áp chặt vào tường, bởi vì sắp đi ngủ nên cô cũng không mặc áo lót bên trong, điều xấu hổ lúc này chính là phần ngực bị lồng ngực rắn chắc của anh đè đến suýt bẹp dí.

Cô hít thở sâu, rồi lại hít thở sâu.

Khoang mũi toàn là hơi thở nam tính dương cương trên người đàn ông, khiến cho mạch suy nghĩ của cô càng thêm rối loạn, tim đập gia tốc, mặt bắt đầu nóng bừng, từ vành tai lan xuống dưới khắp toàn thân.

Cô không kìm được mà hé miệng ra thở nhè nhẹ.

Hô hấp của người đàn ông cũng nóng rực và thô trầm, cảm nhận được lồng ngực anh phập phồng dữ dội lạ thường.

"Tam ca..." Bạch Nhược Hy muốn anh rời ra một chút, cô sắp không chịu nổi nữa rồi, cô sợ mình sẽ không thở nổi mà chết mất.

"Suỵt, đừng nói chuyện." Kiều Huyền Thạc co hai tay lên, dùng cùi chỏ chống vào tường, cằm tì lên đỉnh đầu Bạch Nhược Hy.

Thân thể cô quá mềm mại, mùi hương quá quyến rũ, Kiều Huyền Thạc đã mất đi lý trí, nhắm chặt mắt lại để khống chế bản thân.

Chết tiệt thật, vị trí anh chọn không ổn rồi, chỗ này không dễ trốn.

Tiếng bước chân từ bên cạnh lướt qua, truyền đến giọng nói nhỏ nhẹ vụn vặt của người phụ nữ: "Anh về trước đi, cẩn thận một chút."

"Ừm." Người đàn ông đáp một tiếng, nhưng không nghe ra giọng nói đó là của ai.

Người phụ nữ yêu kiều tán thưởng: "Sau này bớt uống thuốc tráng dương đi, cái đó không tốt cho cơ thể đâu, anh đã rất lợi hại rồi, không cần phải vì thỏa mãn em mà làm hỏng thân thể mình..."

Bạch Nhược Hy lập tức trợn mắt há hốc mồm.

Giọng nói của người phụ nữ này vậy mà lại là chị dâu cô, Doãn Âm.

Cô không dám tin đó là sự thật.

Anh cả là một người đàn ông dịu dàng chu đáo đến vậy, nho nhã lễ phép, lại còn cưng chị dâu lên tận trời, vậy mà chị ta lại dám phản bội anh cả, ở ngay trong nhà mà lén lút với người đàn ông khác sao?

Tiếng bước chân càng lúc càng xa.

Nghe thấy tiếng đóng cửa lớn, còn có tiếng bước chân lên lầu.

Bạch Nhược Hy gắt gao siết chặt nắm tay, cắn chặt môi dưới, lửa giận đang chầm chậm bùng cháy, hận không thể ngay bây giờ xông lên lầu, nói cho Kiều Huyền Bân biết, vợ của anh ta đã dẫn đàn ông bên ngoài về nhà lén lút rồi.

Người phụ nữ này rốt cuộc là khao khát đến mức nào chứ?

Lại còn cần đàn ông phải uống thuốc để thỏa mãn cô ta nữa.

Không biết thì còn không phiền lòng rối trí như vậy, giờ phút này đã biết rồi, trong lòng Bạch Nhược Hy cứ như bị vạn con kiến cắn vậy, ý nghĩ kích động như ma quỷ khống chế cô, cô phải nói cho anh cả biết, cô phải nói cho anh cả biết.

Nhất định phải nói cho anh cả biết, chị dâu đã ngoại tình rồi.

Nhưng mà con của họ thì phải làm sao?

Dương Dương mới có năm tuổi vẫn còn đang ở nhà bà ngoại kia kìa, nếu như cô nói ra dẫn đến việc họ ly hôn, thì người bị tổn thương nhất chính là đứa trẻ, vậy thì cô có tính là tội nhân hay không?

Bạch Nhược Hy đang chìm vào trong trầm tư của chính mình, thì chầm chậm cảm nhận được sự thay đổi của thân thể người đàn ông.

Là sự khao khát đang trỗi dậy trong cơ thể Kiều Huyền Thạc.

Cô chợt nhận ra sau đó mới phát hiện có điều không ổn, căng thẳng đến nỗi hai tay đưa lên, muốn len vào giữa hai người để đẩy anh ra.

Nhưng cô vừa mới động đậy, cổ tay đã bị người đàn ông nắm chặt lấy đè lên tường.

"Tam..." lời còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, đôi môi mỏng manh lành lạnh đã phong tỏa lấy giọng nói của cô.

"Ưm..."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập