Chương 59: Tham Dự

Cô quay đầu sang nhìn về phía cửa ra vào.

Doãn Nhụy nhíu mày bước vào trong, không hề gõ cửa, không hề nói năng gì, chỉ có mỗi tiếng bước chân nặng nề, cái ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng kia nhìn chằm chằm vào Bạch Nhược Hy.

Bạch Nhược Hy trước tiên là sững người ra, rồi mãnh liệt đứng bật dậy, nhìn thấy cái ánh mắt lạnh lẽo thấu xương đó của Doãn Nhụy, thì cảm giác như thể chính mình là một kẻ trộm cắp vậy.

Sau khi tiếng bước chân đã dừng lại, Kiều Huyền Thạc liền siết chặt nắm tay lại, giận dữ quát lên một câu: "Đi ra ngoài".

Cái mệnh lệnh này đã dọa cho Bạch Nhược Hy run lên một cái, ngỡ ngàng mà nhìn về phía Kiều Huyền Thạc.

Cô đã vào đây lâu như vậy rồi, vì anh ta mà bôi thuốc băng bó vết thương, cùng anh ta xin lỗi giải thích, thế mà anh ta lại chẳng thèm để ý tới một chút nào, Doãn Nhụy vừa mới bước vào đây thôi, thì đã muốn đuổi cô đi rồi hay sao?

Doãn Nhụy thì trầm mặc không hề lên tiếng, đối với cái mệnh lệnh của Kiều Huyền Thạc thì chẳng hề có chút sợ hãi nào, chỉ là lẳng lặng nhìn Bạch Nhược Hy, trong ánh mắt cũng lộ ra cái vẻ cao ngạo muốn xua đuổi.

Bạch Nhược Hy nhìn nhìn vào Kiều Huyền Thạc vẫn đang nằm ở trên giường không hề nhúc nhích, rồi lại nhìn nhìn vào Doãn Nhụy, cảm thấy chính mình cứ như là một người ngoài cuộc vậy, xấu hổ mà lướt qua bên cạnh Doãn Nhụy rồi bước đi.

Vào cái lúc lướt qua vai nhau, Doãn Nhụy đã thấp giọng nói ra một câu: "Lúc đi ra ngoài, thì làm ơn hãy đóng cửa lại giúp."

Bạch Nhược Hy không hề đáp trả, liền sải những bước chân thật dài nhanh chóng rời đi.

Kiều Huyền Thạc mãnh liệt siết chặt nắm tay lại, nghe thấy tiếng bước chân đi ra ngoài kia chính là của Bạch Nhược Hy.

Đột nhiên, anh bật người ngồi dậy, đôi mắt mê ly nhìn về phía cửa ra vào, thế nhưng cũng đã không còn kịp nữa rồi, cánh cửa đã bị Bạch Nhược Hy đóng lại mất rồi, sắc mặt của anh trong nháy mắt liền đen kịt đến cực điểm.

Doãn Nhụy nhìn vào cái ánh mắt đầy thất vọng của Kiều Huyền Thạc, cái khí tràng lạnh lẽo kia đang lan tràn ra khắp nơi.

Cô ta nhàn nhạt mở miệng: "Rất rõ ràng, Bạch Nhược Hy đã tưởng rằng cái người mà anh xua đuổi chính là cô ta."

Kiều Huyền Thạc chầm chậm hít sâu vào một hơi, nâng cái tay đã được băng bó cẩn thận lên, nhíu mày nhìn vào đó.

Quả nhiên là, những người không có học qua y khoa, thì liếc mắt một cái liền có thể nhìn ra được ngay, chỉ là một vết thương nhỏ xíu thôi, thế mà lại có thể băng bó ra thành như cái tay của một xác ướp thế này hay sao?

Cái này không được thông thoáng khí thì cũng sẽ ảnh hưởng tới việc hồi phục của vết thương mất.

Kiều Huyền Thạc chầm chậm tháo bỏ lớp băng gạc ở trên tay ra, nhàn nhạt hỏi: "Tìm tôi có chuyện gì thế?"

"Em lúc vừa rồi đi vào, thì hình như là có nghe thấy Bạch Nhược Hy đang nói gì đó với anh, xem ra là em đã làm phiền tới hai người mất rồi." Doãn Nhụy với một sắc mặt lạnh nhạt, giọng điệu cũng chẳng hề có chút nhiệt độ nào.

Kiều Huyền Thạc tháo bỏ lớp băng gạc ra, rồi đứng dậy đi tới bên cạnh cái bàn lấy kéo cắt xoẹt một cái, cắt bỏ đi một nửa, vừa buộc lại vừa nói: "Đã biết là đã làm phiền rồi, vậy thì bảo cô đi ra ngoài sao cô lại còn ở lại chỗ này làm gì?"

"Em có lời muốn nói với anh."

"Nói đi." Kiều Huyền Thạc nhàn nhạt phun ra một chữ, ở trong lòng thì rất là khó chịu.

"Em cảm thấy cái chuyện Nhược Hy bị bắt cóc này rất là có kỳ quặc, cô ấy hình như là đang nói dối với chúng ta."

Kiều Huyền Thạc sững sờ, dừng khựng tay lại, ánh mắt trở nên xa cách, chầm chậm nhìn về phía Doãn Nhụy: "Cô vào đây chính là để nói cái chuyện này đấy à?"

"Cái chuyện này rất là nghiêm trọng."

"Cô ở chỗ này làm khách, thì không cần phải quản nhiều chuyện như vậy làm gì."

"Cô ta đã làm lãng phí biết bao nhiêu là thời gian tinh lực và quân lực của anh hả?" Doãn Nhụy tức giận siết chặt nắm tay lại, đầy căm phẫn: "Em cứ là không hiểu nổi là anh đã coi trọng cái điểm nào của cái loại phụ nữ này nữa? Cô ta thân thế thì không rõ ràng không trong sạch mà lại còn toàn mồm toàn miệng là nói dối nữa chứ, tính cách thì hướng nội vặn vẹo cũng chỉ có mỗi một mình em là chịu để ý tới cô ta mà thôi, cô ta lại còn tiếng tăm thì bê bối lắm..."

"Đủ rồi đấy." Kiều Huyền Thạc gầm lên một tiếng, siết chặt nắm tay xoay người lại hướng về phía Doãn Nhụy từng chữ từng câu nói: "Đừng có ở sau lưng bạn bè của mình mà chỉ chỉ trỏ trỏ, cái này cũng không phải là cái hành vi mà một con người có đạo đức cao thượng nên có đâu."

"Bạn bè ư?" Doãn Nhụy cười lạnh một tiếng, rất là trào phúng mà nói: "Cô ta mà còn tính là bạn bè nữa hay sao? Rõ ràng là biết em với anh sắp sửa kết hôn tới nơi rồi, vậy mà còn có thể chen một chân vào trong đó nữa."

Kiều Huyền Thạc nheo cái đôi mắt đầy nguy hiểm lại, chầm chậm tiến lại gần Doãn Nhụy, cái giọng nói trầm thấp kia tựa như là ma mị vậy, lạnh lùng mở miệng: "Tôi có lúc nào đã đáp ứng là nhất định sẽ cưới cô rồi hay sao?"

"..." Doãn Nhụy trầm mặc mất rồi, nắm tay siết chặt lại, cắn chặt lấy môi dưới mà hung hăng nhìn Kiều Huyền Thạc, trong ánh mắt tràn đầy vẻ hận thù.

Kiều Huyền Thạc hít thở sâu một hơi, giọng điệu thì thả chậm lại, kính trọng cô ta là ân nhân đã cứu mạng của mình, anh cũng đã nhường nhịn rất là nhiều rồi, chầm chậm nói: "Cô biết rằng ở trong lòng tôi chỉ có duy nhất một người phụ nữ thôi, cũng biết rằng cả đời này của tôi là không cưới cô ấy thì không được, tôi đã từng đáp ứng với cô rằng trước ba mươi tuổi mà vẫn chưa cưới được vợ, thì tôi sẽ miễn cưỡng mà cưới cô, vào lúc tôi còn chưa qua ba mươi tuổi, thì cô cũng không nên kỳ vọng quá cao làm gì."

"Em đều biết hết..." Doãn Nhụy chầm chậm thủ thỉ, hơi hé mở miệng ra mà hít thở thật sâu, trái tim rõ ràng là đang khó chịu đến nỗi không sao thở nổi, "Em chỉ là muốn biết cái cô Bạch Nhược Hy kia có điểm nào hơn được em thôi chứ?"

Kiều Huyền Thạc trầm mặc mất rồi.

Doãn Nhụy không cam lòng, hốc mắt ngậm đầy hơi nước, giọng điệu thì tăng thêm vài phần: "Rốt cuộc là anh yêu cô ta ở cái điểm nào cơ chứ?"

Kiều Huyền Thạc chua xót cười, giọng điệu thì trở nên yếu ớt vô lực, thậm chí là còn bi ai hơn cả Doãn Nhụy nữa mà thủ thỉ nói: "Nếu như tôi mà biết được là mình đã yêu cô ấy ở điểm nào, thì cái đó cũng chẳng còn gọi là yêu nữa rồi, cái bi ai nhất chính là tôi căn bản chẳng hề cảm thấy cô ấy có ưu điểm gì hết, thế nhưng lại yêu tất cả mọi thứ của cô ấy mất rồi."

Doãn Nhụy cắn chặt lấy môi dưới, nước mắt chảy ra khỏi hốc mắt, nắm chặt lấy nắm tay, móng tay lún sâu vào trong da thịt của lòng bàn tay, hận không thể bấu cho bật cả máu ra ngoài.

Kiều Huyền Thạc nâng lòng bàn tay lên, nhìn vào cái vết thương đã được băng bó cẩn thận, thủ thỉ nói: "Ngay đến băng bó cũng chẳng biết làm, một con ngốc như vậy đấy, thế mà tôi lại rất là hưởng thụ cái quá trình cô ấy phục vụ tôi đây này, cô cứ coi như là tôi tự tiện đi."

"Kiều Huyền Thạc, anh cũng là một kẻ điên." Doãn Nhụy cắn từng chữ, tức giận đến nỗi chẳng có chỗ nào để mà phát tiết ra, giọng nói tăng thêm mấy cái phân bối, gầm lên giận dữ: "Anh rồi sẽ phải hối hận thôi."

Kiều Huyền Thạc chua xót cười, cúi đầu xuống điều chỉnh lại cái dây băng ở trên cổ tay, khẽ giọng nói: "Sớm từ mười năm trước tôi cũng đã hối hận rồi, hối hận vì đã yêu Bạch Nhược Hy, nhưng mà chẳng thể nào bù đắp lại được nữa, ý chí của một con người có kiên định đến đâu đi chăng nữa, thì cũng không sao chống lại nổi cái khát khao ở trong nội tâm đâu."

Doãn Nhụy đưa tay lên lau đi giọt nước mắt ở trên gò má, ngửa đầu lên nhìn về phía trần nhà mà hít thở thật sâu, hòa hoãn đi vài giây đồng hồ, rồi lại nhìn về phía anh, nghiêm túc nói: "Huyền Thạc à, để em chờ anh có được không? Chờ tới khi anh chán ghét Bạch Nhược Hy đi, cái loại phụ nữ như cô ta ấy cũng chỉ giống như là một quyển sách bằng chữ trắng chẳng hề có chút màu sắc nào hết thôi, anh bây giờ chỉ là chưa có được cô ta mà thôi, một khi mà anh đã có được cô ta rồi, thì anh sẽ phát hiện ra rằng cô ta chính là một người phụ nữ vô cùng nhàm chán, đơn giản mà thẳng thắn, thông tục thì dễ hiểu, lại còn rất là dễ dàng khiến cho người ta cảm thấy mệt mỏi nhạt nhẽo nữa."

Kiều Huyền Thạc lộ ra một nụ cười nhạt đầy vẻ cao thâm khó dò, nhìn Doãn Nhụy mà hỏi: "Em bình thường thì thích đọc loại sách gì thế?"

Doãn Nhụy sững sờ, ngưng lại mất mấy giây, rồi nói: "Văn học kinh điển thì em đều thích hết ạ, còn có cả tản văn thi từ nữa, những tác phẩm nổi tiếng của nước ngoài thì cũng thường xuyên đọc, phạm vi đọc sách của em cũng khá là rộng đấy ạ."

Kiều Huyền Thạc cười cười, nhẹ nhàng lướt qua: "Tôi thì không thích đọc sách cho lắm, nếu như mà nhất định phải đọc, thì tôi cũng chỉ xem mỗi truyện cười thôi."

Doãn Nhụy mộng mị rồi, cái thân thể cứng đờ ra đứng đó không hề nhúc nhích.

Kiều Huyền Thạc từ bên cạnh cô ta lướt qua, nhàn nhạt để lại một câu: "Đừng có chờ đợi gì hết, cho dù là không có Bạch Nhược Hy đi chăng nữa, thì em cũng không phải là kiểu người mà tôi thích đâu."

Vừa nói, anh vừa rời khỏi căn phòng.

Kiều Huyền Thạc lại một lần nữa đẩy cửa phòng của Bạch Nhược Hy ra, lúc bước vào trong đó, thì cô cũng đã nằm ở trên giường mà ngủ say mất rồi.

Cái buổi sáng hôm đó, mọi người đều đang ngủ bù.

Người đàn ông mệt mỏi nhất kia thì lại đứng ở bên cạnh mép giường của Bạch Nhược Hy nhìn vào cái dáng vẻ đang ngủ say của cô.

Anh vừa rồi vất vả lắm mới ngủ được, thì cô lại chạy qua đó làm cho anh tỉnh giấc, lại còn nói với anh cả một đống chuyện nữa, anh còn đang muốn tiếp tục nghe tiếp, thì cô lại chạy về phòng mình mà đi ngủ mất rồi?

Rốt cuộc là muốn giải thích với anh cái hiểu lầm gì đây?

Tại sao cô lại muốn che giấu đi cái sự thật của lần bị bắt cóc này cơ chứ?

Kiều Huyền Thạc đỡ lấy trán, huyệt thái dương thì âm ỉ đau nhói.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập