Chương 58: Giải Thích

Bạch Nhược Hy nghẹn ngào giọng nói mắc kẹt ở nơi cổ họng, liều mạng mà lắc đầu, nước mắt đã làm nhòe đi tầm nhìn của cô mất rồi, cái giọng nói khàn khàn nhỏ nhẹ thủ thỉ: "Vì... vì sao lại... hận em chứ?"

Kiều Huyền Thạc không hề trả lời cô, ngước mắt lên nhìn vào mắt của cô, ánh mắt của anh thì lạnh lẽo u tối mà lại còn đầy những tia máu đỏ nữa, cái màn sương mù ẩm ướt có thể nhìn thấy được kia thật là mông lung, thế nhưng anh vẫn cứ tuyệt tình lạnh lẽo mà từng chữ từng câu: "Đây chính là lần cuối cùng anh cảnh cáo em đấy, ngoại trừ ông xã của em ra, thì những người đàn ông khác em hãy tránh xa ra cho anh, nếu không thì..."

Giọng nói của người đàn ông đột nhiên dừng khựng lại, đột ngột, nắm chặt nắm đấm sắt lại hung hăng hướng về phía gò má của cô mà đánh thẳng tới, cái tốc độ và khí thế đó mãnh liệt tựa như mãnh hổ, dọa cho Bạch Nhược Hy mãnh liệt nhắm chặt mắt lại.

"A..."

Một tiếng thét chói tai vang lên, cô rụt bờ vai lại mà run lên bần bật, thế nhưng quyền phong thì sắc bén mà cường hãn, lướt qua chỗ cách gò má của cô chưa đầy hai centimet.

"Rắc" một tiếng, cái âm thanh của xương cốt thanh thúy truyền vào trong tai, cái âm thanh đó khiến cho người ta phải tê dại cả da đầu.

Thân thể của Bạch Nhược Hy chầm chậm co rúm lại, nước mắt thì hung mãnh chảy dài ở trên gò má, cô cứ tưởng rằng Kiều Huyền Thạc muốn đánh cô, nhịn không được mà kinh sợ đến bật khóc nức nở.

Cái giọng nói tuyệt tình lạnh lẽo của Kiều Huyền Thạc lại nói tiếp: "Nếu không thì... anh sẽ khiến cho em sống không bằng chết."

Giọng nói vừa dứt, anh liền lùi về phía sau một bước, hai tay nắm chặt thành nắm đấm rồi buông thõng xuống, nhìn vào cái thân thể của Bạch Nhược Hy đang run lên khe khẽ, sợ hãi đến mức đang khóc nức nở, thì anh cũng đau đớn đến mức muốn ngạt thở, ngửa đầu lên nhìn về phía trần nhà mà hít thở thật sâu, rồi lại hít thở thật sâu.

Ở trong không khí tràn ngập mùi của nước mắt và máu tanh.

Anh xoay người, kiên quyết mà sải bước ra khỏi cửa.

Bạch Nhược Hy yếu ớt mở mắt ra, tầm nhìn mông lung nhìn vào cái bóng lưng lạnh lùng của Kiều Huyền Thạc, lòng như bị dao cứa.

Đột nhiên, cô hơi sững người ra một chút, căng thẳng bước tới trước một bước, giọng nói đầy nước mắt: "Tam..." chữ Ca không cách nào gọi ra khỏi miệng nổi nữa, hai tay gắt gao che chặt lấy cái miệng của mình, hoảng sợ mà nhìn vào những giọt máu tươi đang nhỏ xuống từ nắm đấm của anh, ở trên mặt đất từng giọt từng giọt đều là những vết máu do anh để lại.

Nhìn thấy máu, thì nước mắt của cô lại càng thêm không chút kiêng dè gì nữa.

Cô lại quay đầu sang nhìn vào bức tường.

Bức tường thì vẫn hoàn hảo không hề hấn gì, thế nhưng ở bên trên thì lại đầy những vết máu loang lổ, thật là kinh tâm động phách.

"Hu hu..." Cô sắp sửa khóc òa lên tới nơi rồi, hai tay gắt gao che chặt lấy cái miệng, luống cuống tay chân mà muốn đuổi theo ra ngoài, thế nhưng vừa chạy được có hai bước thì lại phát hiện ra ở trên người chỉ đang quấn mỗi cái khăn tắm, liền lại quay ngược trở vào.

Cô như là bị hư thoát vậy mà nằm sấp ở trên giường, đôi mắt không hề có tiêu cự nhìn vào vết máu ở trên bức tường, mặc cho nước mắt không chút kiêng dè gì mà chảy dài ở trên ga giường, trái tim từng trận từng trận mà dày vò cô, đau đớn đến nỗi lồng ngực sắp sửa muốn nứt toác ra.

"Cái chuyện mà Kiều Huyền Thạc tôi đây đã từng làm ra âm hiểm nhất cũng chẳng qua là đem em biến thành vợ của tôi mà thôi, em nhất định là không hề biết được rằng tôi đã hận em đến nhường nào."

Giọng nói của Kiều Huyền Thạc vang vọng ở bên tai cô, tựa như ngàn cân đá tảng, đè nặng lên khiến cho cô không sao thở nổi.

Cô thực sự là không hề biết được anh ta đã hận đến nhường nào.

Cô chỉ biết được rằng anh ta đã hiểu lầm sâu đậm đến nhường nào mà thôi, cô và Kiều Huyền Hạo cũng chưa hề có lên giường với nhau bao giờ, chỉ là cái ôm giữa những người thân với nhau thôi mà, tại sao anh ta lại có thể nảy sinh ra cái suy nghĩ này được cơ chứ?

Lần trước khi mà hai người suýt chút nữa thì đã phát sinh quan hệ, thì anh ta cũng đã nói rằng cô không phải là lần đầu tiên rồi.

Rốt cuộc là nguyên nhân gì đã khiến cho anh ta hiểu lầm đến như vậy chứ? Cái loại chuyện này mà không hề có chứng cứ thì chính là đang vu khống người khác rồi, cái sự trong sạch của cô thì làm sao có thể chịu đựng nổi cái loại chất vấn nghi ngờ này đây?

Hơn nữa cái người đàn ông đã hiểu lầm cô ấy lại vừa vặn chính là cái người mà cô để tâm nhất.

Bạch Nhược Hy nhìn vào vết máu ở trên bức tường đang chầm chậm khô đi, cô liền đưa tay lên lau đi nước mắt ở trên gò má, rồi nhanh chóng bò dậy.

Ngồi ở trên giường trầm mặc mất mấy giây đồng hồ, cô liền lập tức đứng dậy, vừa lau đi nước mắt vừa đi về phía bức tường, đem cái đống quần áo vừa rồi bị rơi xuống đất kia nhặt lên.

Nhanh chóng thay quần áo xong xuôi, Bạch Nhược Hy liền tìm tới cái tuýp thuốc mỡ và băng gạc mà trước đó Kiều Huyền Thạc đã đưa cho cô, vội vàng xông thẳng ra ngoài, đi về phía căn phòng của Kiều Huyền Thạc.

Cô ở bên ngoài căn phòng gõ cửa mấy cái, nhưng không hề nghe thấy có tiếng trả lời ở bên trong, cô liền trực tiếp vặn nắm cửa ra rồi bước vào trong.

Bạch Nhược Hy trở tay đóng cửa lại, rồi đi về phía chính giữa căn phòng.

Từ xa xa cũng đã nhìn thấy Kiều Huyền Thạc đang nằm vắt ngang ở trên giường với hai chân chạm đất, một bên tay thì gác lên trên đôi mắt, còn cái tay bị thương kia thì lại thò hẳn ra phía bên ngoài của đuôi giường.

Máu ở trên mu bàn tay của anh từng giọt từng giọt nhỏ xuống mặt đất, ở trên sàn nhà cũng đã có tới mấy giọt máu tươi rồi.

Cái thân thể cô đơn kia cảm giác như là đã mệt mỏi rã rời đến không thể nào chịu đựng nổi nữa rồi, cho dù là cô có bước vào đi chăng nữa, cái âm thanh rõ ràng đến như vậy, thì anh ta cũng vẫn cứ không hề nhúc nhích, cứ như thể là đã chết từ lâu rồi vậy mà tĩnh mịch lạ thường.

"Tam ca..." Bạch Nhược Hy thủ thỉ gọi, giọng nói vẫn còn sót lại cái vẻ khàn khàn của việc vừa mới khóc lóc lúc nãy, chầm chậm tiến lại gần.

Kiều Huyền Thạc không hề có phản ứng gì.

Cô cẩn thận từng li từng tí mà tiến lại gần, giọng nói vô cùng dịu dàng, "Tam ca à, tay của anh bị thương rồi này, để em giúp anh bôi chút thuốc cầm máu lại nhé."

Người đàn ông vẫn cứ không hề nhúc nhích, cảm giác như ngay đến cả hô hấp cũng đều đã ngừng lại rồi, lạnh lẽo đến nỗi cứ như là một cái xác chết không hồn vậy.

Bạch Nhược Hy hít thở sâu một hơi, chầm chậm tiến lại gần, từ bên cạnh rút giấy ăn ra, rồi quỳ hai đầu gối xuống đất ở ngay vị trí cuối giường.

Cô cầm giấy ăn lau sạch sẽ đi vết máu ở trên sàn nhà, rồi ánh mắt liền dừng lại ở trên cái mu bàn tay với những đốt xương ngón tay rõ ràng của anh.

Những ngón tay thon dài của người đàn ông vô cùng đẹp đẽ, thế nhưng cái đống máu tươi kinh tâm động phách kia đã khiến cho bàn tay của anh trở nên thảm hại không còn nhận ra được nữa rồi.

Trái tim của cô âm thầm co rút lại mà đau đớn.

Chỉ bởi vì Nhị ca đã ôm cô không chịu buông tay ở trong phòng khách mà thôi, vậy mà anh ta đã tức giận đến thành ra như thế này rồi, bây giờ thì đến cả bàn tay cũng đều đã bị hủy hoại mất rồi.

Cô vừa rồi đã nghe thấy được cái âm thanh của xương cốt bị vỡ vụn ra, thế này thì phải đau đớn đến nhường nào cơ chứ?

Vừa mới nghĩ tới vết thương của anh, thì đôi mắt đã lại không nhịn được mà ẩm ướt lên rồi, cô chầm chậm đưa tay ra qua đó.

Vào ngay cái khoảnh khắc mà đầu ngón tay của cô vừa mới chạm vào lòng bàn tay của anh, thì những ngón tay của người đàn ông ấy đã khẽ run lên một cái, động đậy một chút.

Phản ứng của anh ta cũng đã đem Bạch Nhược Hy dọa cho sững người ra, dừng động tác lại, ngước đầu lên nhìn về phía anh ta, thì anh ta vẫn cứ không hề có phản ứng gì, cái tay đang gác lên trên trán kia là đã trực tiếp che khuất đi đôi mắt của anh ta mất rồi.

Cô liền mạnh dạn hơn lên, chầm chậm nắm chặt lấy bốn ngón tay thon dài của anh, cầm lấy giấy ăn nhè nhẹ lau đi lau lại vết máu ở trên mu bàn tay của anh.

Có những chỗ thì vết máu đã khô lại mất rồi, cô bèn ấm giọng thủ thỉ nói: "Tam ca à, anh chờ em một chút nhé, em đi lấy nước khử trùng."

Nói xong, Bạch Nhược Hy liền vội vàng đứng dậy, xoay người rời đi.

Mấy phút đồng hồ sau, cô liền quay ngược trở vào, lúc đi vào thì do quá đỗi vội vàng, cho nên đã quên béng mất việc phải đóng cửa lại.

Cô lại một lần nữa quỳ gối xuống sàn nhà, cầm lấy dung dịch khử trùng để rửa sạch sẽ vết thương cho anh.

Vết máu ở trên tay của anh đều đã được rửa sạch sẽ hết rồi, vết thương ở chỗ xương khớp của nắm tay thì rành rành có thể nhìn thấy được.

Cô cầm lấy tuýp thuốc mỡ nhè nhẹ mà bôi lên, cái động tác dịu dàng ấy vô cùng tỉ mỉ tinh tế.

Cô không dám tưởng tượng ra được cái này rốt cuộc là phải đau đớn đến nhường nào, làm sao mà anh ta lại có thể chịu đựng nổi việc dùng xương cốt để đi đập vào bức tường cơ chứ?

Bôi thuốc xong xuôi rồi, lại quấn lên một lớp băng gạc thật dày, Bạch Nhược Hy lúc này mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, rồi ngồi bệt xuống dưới đất, vừa thu dọn đống giấy ăn và thuốc men ở trên mặt đất, vừa thủ thỉ nói nhỏ: "Xin lỗi anh Tam ca à, em vì cái bạt tai vừa rồi, rất là thành khẩn mà xin lỗi anh đây, anh có thể đừng có giận dữ đến như vậy nữa được không? Mỗi một lần anh nổi giận lên là đều có thể dọa cho em chết khiếp đi được đấy."

Bạch Nhược Hy đem tuýp thuốc mỡ bỏ vào trong túi áo, đây chính là thứ mà Kiều Huyền Thạc đã cho cô, cho nên cô đặc biệt trân quý nó.

Sau khi đã thu dọn xong xuôi thuốc men và đống giấy ăn bẩn, Bạch Nhược Hy liền ngồi xuống bên cạnh mép giường, cúi thấp đầu xuống rụt rè mà khẽ giọng thủ thỉ: "Tam ca à, chúng ta nói chuyện đàng hoàng tử tế đi được không ạ, em nghĩ rằng giữa chúng ta hẳn là đang có hiểu lầm gì đó, em không biết được là tại sao anh lại hận em, anh có thể nói cho em biết được không, nếu như em có làm sai chuyện gì, thì em sẽ bù đắp, em sẽ xin lỗi."

Nói xong, Bạch Nhược Hy liền quay mặt sang quan sát Kiều Huyền Thạc.

Chờ đợi thật lâu một hồi, anh ta cứ như là một người đã ngủ say vậy, không hề nhúc nhích.

Nếu như không phải là lúc vừa rồi bôi thuốc, những ngón tay của anh ta có chút động tĩnh, thì cô đều đã tưởng rằng anh ta đã ngất đi chết mất rồi.

Nghĩ ngợi một chút, cô cảm thấy rất cần thiết phải giải thích với anh ta về cái hiểu lầm này.

Dù sao thì hai người cũng đã là quan hệ vợ chồng rồi, cái loại hiểu lầm về trinh tiết đạo đức này ở giữa vợ chồng chính là điều cấm kỵ lớn nhất.

"Tam ca à, giữa em và Nhị ca..." Bạch Nhược Hy đang nói dở, thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân, giọng nói liền im bặt đột ngột.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập