Chương 57: Chuyện Âm Hiểm Nhất

Kiều Huyền Thạc muốn mở miệng ra nói, thế nhưng lại phát hiện ra cổ họng khàn khàn đến khó chịu, nhuận nhuận cổ họng một chút, rồi chầm chậm khom lưng cúi đầu xuống, đem cái khuỷu tay một lần nữa ấn chặt lên trên đầu gối, ngồi trở lại cái tư thế vừa rồi, chỉ là để tránh đi tầm mắt không phải nhìn vào cái dáng vẻ gợi cảm đầy quyến rũ của cô nữa.

"Là mở cửa rồi đi thẳng vào trong thôi." Giọng điệu nhàn nhạt của Kiều Huyền Thạc thủ thỉ.

"Ồ." Bạch Nhược Hy cảm thấy cái vấn đề này của mình khá là ngớ ngẩn.

Cô quá đỗi căng thẳng nên đã quên béng mất là phải phản ứng như thế nào rồi.

Giọng điệu lạnh nhạt của Kiều Huyền Thạc lại thấp thoáng ra vẻ nghiêm khắc, từng chữ từng câu hỏi: "Em là muốn cứ như thế này mà nói chuyện với anh đấy à, hay là mặc quần áo vào cho tử tế rồi hẵng nói tiếp đây?"

Bạch Nhược Hy cúi đầu xuống nhìn nhìn lại bản thân mình, liền lập tức đi tới trước tủ quần áo, tìm ra được quần áo rồi lại xoay người lại nhìn về phía Kiều Huyền Thạc.

Ngập ngừng một chút, rồi căng thẳng nói: "Tam ca à, anh có thể ra ngoài trước được không ạ, để em thay quần áo đã."

Kiều Huyền Thạc vẫn cứ giữ nguyên cái động tác ấy, không hề nhúc nhích, đôi mắt mê ly kia cứ như là không hề có tiêu cự vậy mà nhìn vào mặt đất.

Anh cứ trầm mặc như thế.

Nụ cười ở trên gò má của Bạch Nhược Hy chầm chậm biến mất đi mất, đối với cái thái độ lạnh như băng này của Kiều Huyền Thạc, thì cô chẳng thể nào vui vẻ nổi.

"Tam ca à, vậy thì để em vào trong phòng tắm thay quần áo trước đây nhé, anh ở chỗ này chờ em một chút đi, em..."

Kiều Huyền Thạc đột nhiên cắt ngang lời của cô, thái độ thì lạnh đi vài phần, "Nói ngay bây giờ đi."

Bạch Nhược Hy ôm chặt lấy quần áo, ngây ngốc đứng ở phía sau lưng anh, nghe cái ý của anh là không hề muốn đợi cô dù chỉ một lát.

Bạch Nhược Hy kéo kéo cái khăn tắm, trầm mặc một lát, rồi lại đem cái nguyên bản đã nói với cha mẹ ra mà kể lại y như vậy: "Em là bị cướp giật, bị trói tới một cái nơi đồng không mông quạnh rồi vứt bỏ ở đó, tài sản thì toàn bộ đều đã bị cướp sạch hết rồi."

Đột nhiên, Kiều Huyền Thạc đứng bật dậy, xoay người lại nhìn cô, cái thân hình cao lớn thẳng tắp kia mang theo một luồng cảm giác áp bức đầy nguy hiểm, tiến về phía cô mà bước tới.

Bạch Nhược Hy lùi về phía sau một bước, bởi vì đang che giấu sự thật mà căng thẳng không thôi, chột dạ đến nỗi chẳng dám nhìn vào mắt của anh.

Kiều Huyền Thạc đem bàn tay bỏ vào trong túi quần, từng chữ từng câu nghiêm khắc nói: "Em với anh thì tốt nhất là nên nói lời thật lòng đi, đừng có mà bịa chuyện ra nữa."

"Em..." Bạch Nhược Hy hai tay căng thẳng mà che chắn lấy cái khăn tắm, ngước mắt lên nhìn vào mắt của anh, cái ánh mắt thâm thúy đó sắc bén đến nỗi tựa như một lưỡi dao vậy, khiến cho người ta phải rét run lên, tận đáy lòng cứ dựng tóc gáy lên.

Cô liên tục lùi về phía sau, anh ta thì vẫn cứ từng bước từng bước ép sát tới.

Bạch Nhược Hy đã lùi tới mức không còn đường để mà lùi nữa rồi, cảm nhận được tấm lưng đã áp sát vào bức tường lạnh buốt, làn da một trận lạnh buốt đau nhói.

Cô căng thẳng đến nỗi buông rơi cả đống quần áo ở trong tay xuống, hai tay chống đỡ lấy lồng ngực rắn chắc rộng dày của người đàn ông, ngăn cản anh ta tiến lại gần thêm nữa, "Tam ca à, anh có thể nói chuyện cho đàng hoàng tử tế được không, đừng có dọa người như thế này nữa."

Kiều Huyền Thạc nắm chặt lấy cổ tay của một bên tay cô, hung hăng đè ép lên trên bức tường, cơn đau đột ngột ập tới khiến cho lông mày của Bạch Nhược Hy nhíu chặt lại, đau đến nỗi hít ngược vào một hơi, "A, đau quá đi."

Cổ tay thì cảm thấy như là sắp sửa bị bẻ gãy mất rồi vậy mà đau đớn, cơn thịnh nộ của người đàn ông thì rành rành ra trước mắt.

Anh ta chẳng hề có chút thương hoa tiếc ngọc nào hết, nheo cái đôi mắt lạnh lẽo mê ly lại, cúi thấp đầu xuống nghiêng người tới gần mà lạnh lùng hỏi: "Lúc mà ở trước mặt nhiều người như vậy cùng với Nhị ca ôm rồi lại ấp như thế, sao lại không thấy em kháng cự như vậy đi chứ hả?"

"Em..." Bạch Nhược Hy muốn nói lại thôi, hô hấp thì dồn dập mà rối loạn.

Vào lúc này, có giải thích thì cũng sẽ trở thành ngụy biện mà thôi.

Sắc mặt của Kiều Huyền Thạc thì càng lúc càng trở nên khó coi hơn.

Hô hấp của người đàn ông cũng trở nên trầm xuống, lồng ngực thì phập phồng lên xuống mà thở hơi gấp gáp.

Ánh mắt của anh thì lạnh đến rợn người, mối nguy hiểm thì tăng vọt lên chóng mặt, sát khí lạnh lẽo thấu xương kia bao trùm lên khắp cả căn phòng, nhiệt độ trong nháy mắt liền giảm xuống tới điểm đóng băng.

Bạch Nhược Hy cảm thấy cổ tay sắp sửa gãy lìa ra tới nơi rồi, đau đến nỗi nước mắt sắp sửa trào hết cả ra bên ngoài, cô ngước đầu lên ngưng mắt nhìn vào cái khuôn mặt đầy vẻ hung hãn của người đàn ông, chầm chậm nói: "Nhị ca anh ấy đã lo lắng cho em, nhìn thấy em bình an trở về, anh ấy rất là kích động, ôm một cái thì đã làm sao cơ chứ?"

Nơi chân mày của Kiều Huyền Thạc hơi nhíu lại một chút, cái ánh mắt như thể muốn giết người kia nhìn chằm chằm vào cô.

Kiều Huyền Thạc cắn từng chữ, dùng sức mà từng chữ từng câu: "Anh đã cảnh cáo em rồi, phải nhớ cho kỹ cái thân phận của mình vào."

Bạch Nhược Hy tức giận mà giật giật cổ tay ra một chút, không có cách nào thoát ra nổi, cắn cắn môi dưới, tức tối mà nhìn thẳng vào mắt của anh, giọng điệu cũng nặng nề đi vài phần: "Cái thân phận của em là do anh cưỡng ép gán cho em đấy."

Khi mà lửa giận đã đạt tới cái điểm cao nhất, thì con người ta luôn muốn nổ tung ra.

Kiều Huyền Thạc chầm chậm nhắm mắt lại, hơi hé mở đôi môi ra mà hít thở thật sâu, dùng hết cái sức mạnh của ý chí để mà khắc chế, sớm muộn gì cũng có một ngày anh sẽ bị cái người phụ nữ này hành hạ cho đến phát điên lên mất thôi.

Bạch Nhược Hy căng thẳng đến nỗi ngưng mắt nhìn vào đôi mắt đã nhắm chặt của anh, nơi chân mày của anh nhíu chặt lại thành một đoàn, cái biểu cảm đau đớn cứ như thể là trái tim đã bị trúng đạn vậy.

Cô cảm thấy bản thân mình có làm gì đâu, cũng đâu có nói ra câu nào là quá đáng, cô đều là biểu đạt ra một cách đúng như sự thật thôi, thế nhưng lần nào cũng có thể chọc cho anh ta nổi giận tới cái điểm cực hạn.

Chờ đợi thật lâu một hồi, Kiều Huyền Thạc mới lấy lại được hơi sức, cái giọng nói phát ra từ trong cổ họng, trầm thấp mà lạnh băng: "Nói cho Nhị ca biết đi, em đã kết hôn rồi, anh không muốn lại nhìn thấy hai người có những hành vi thân mật vượt quá cái giới hạn của tình thân nữa."

"Không thể nào." Bạch Nhược Hy lập tức từ chối, căng thẳng đến nỗi lắc đầu: "Không thể nào nói cho Nhị ca biết được, anh ấy mà biết rồi thì đồng nghĩa với việc toàn bộ người trong nhà cũng đều sẽ biết hết, đến lúc đó thì mẹ của em cũng sẽ biết nốt thôi."

"Em mà không muốn nói, thì để anh nói." Kiều Huyền Thạc nheo cái đôi mắt cao thâm kia lại, giọng điệu thì u lãnh.

"Không được đâu." Bạch Nhược Hy căng thẳng đến nỗi hét toáng lên, cánh môi thì sợ hãi đến run lên khe khẽ.

Sự tình mà bị bại lộ ra, thì cô sẽ bị ép buộc phải ly hôn mất, cô đã rất là mệt mỏi rồi lại còn chán ghét cái cuộc sống đó nữa, bây giờ cứ như thế này là tốt rồi, ít nhất thì cô cũng có thể được tự tại mà làm người vợ của Kiều Huyền Thạc anh ta.

Có phải lén la lén lút cả một đời đi chăng nữa thì cô cũng đều bằng lòng.

Thuộc hạ ở trong quân khu của anh ta có thể gọi cô một tiếng "Thiếu phu nhân", thì cô cũng đã rất là thỏa mãn rồi, cũng rất là biết đủ rồi.

Kiều Huyền Thạc chua xót cười lạnh, cái ý cười đó lạnh lẽo tựa như băng sương, cái giọng điệu nhẹ nhàng thế mà lại vô cùng trong trẻo nhưng lạnh lùng: "Em đã là vợ của Kiều Huyền Thạc tôi rồi, vậy mà còn đối với Nhị ca của tôi ôm ấp ảo tưởng nữa hay sao?"

"Em không hề có." Bạch Nhược Hy sốt ruột đến nỗi buột miệng thốt ra.

Kiều Huyền Thạc hạ thấp giọng xuống, trầm trầm mà thủ thỉ: "Chứng minh cho anh xem đi."

"Em không cách nào chứng minh được, giữa em và Nhị ca chính là tình thân thôi, không hề có nhơ nhớp như những gì anh đã nói đâu, chúng em..."

Câu nói lạnh lẽo thấu xương của Kiều Huyền Thạc cắt ngang lời của cô: "Trước mặt mọi người ôm ấp đến khó lòng chia cắt được vậy mà còn có thể lên giường với nhau nữa, cái này thì gọi là tình thân không nhơ nhớp đấy à?"

"Chát"

Một tiếng bạt tai thanh thúy trong nháy mắt vang lên.

Cái tát này của Bạch Nhược Hy vừa gấp gáp lại vừa nặng nề, nhìn vào cái gò má của Kiều Huyền Thạc đã bị cô đánh cho quay ngoắt sang một bên kia, cái dấu tay mơ hồ có thể nhìn thấy được kia cứ như là những mũi kim vậy mà đâm vào trái tim của cô.

Lòng bàn tay của cô thì đau nhói lên khe khẽ, đầu ngón tay thì đang run rẩy, hốc mắt thì đã ẩm ướt rồi, cái nỗi đau xé lòng xé ruột ấy cũng chỉ đến thế mà thôi, đau đến mức sắp sửa tê dại đi rồi, cổ họng thì nóng rực lên như bị thiêu đốt vậy, cứ như là một ngọn lửa dữ dội khiến cho cô đau đến nỗi ngay đến một âm tiết cũng chẳng thể nào phát ra nổi.

Kiều Huyền Thạc ngưng lại không hề nhúc nhích, ngây ra một lúc, khóe miệng liền khơi lên một độ cong đầy chua xót, như cười mà không phải cười, thế nhưng lại lạnh đến rợn người.

Anh khinh bạc mà dùng đầu lưỡi đẩy đẩy vào gò má một cái, rũ đôi mắt xuống không thèm nhìn vào mắt của Bạch Nhược Hy, nhàn nhạt hỏi: "Lòng bàn tay có đau không?"

Câu nói này vừa mới hỏi ra, thì màn sương mù đang dâng trào nơi hốc mắt của Bạch Nhược Hy trong nháy mắt liền hóa thành những giọt nước, chầm chậm trượt xuống ở trên gò má, trong suốt long lanh mà nhỏ giọt ở ngay cằm.

Lòng bàn tay thì đau, nhưng trái tim còn đau hơn.

Cô cực lực mím chặt lấy đôi môi, cố gắng chịu đựng.

Ánh mắt của Kiều Huyền Thạc chầm chậm rơi xuống cái giọt lệ ở trên cằm của cô, đó thật là những giọt nước mắt trong trẻo thuần khiết làm sao, thế nhưng lại không phải là vì anh mà rơi.

Bạch Nhược Hy cổ họng thì nóng rát đến nghẹn ứ khó chịu, muốn nói chuyện thế nhưng lại không sao phát ra được âm thanh.

Kiều Huyền Thạc chầm chậm buông lỏng cổ tay của một bên cô ra, bàn tay to lớn run lên khe khẽ mà hướng về phía khuôn mặt của cô để lau đi.

Cái khoảnh khắc mà tiến lại gần cô, Bạch Nhược Hy đã sợ đến nỗi thân thể cứng đờ cả ra.

Anh ta cũng không hề làm tổn thương cô, mà là đã chạm lên trên khuôn mặt của cô, đầu ngón tay nhè nhẹ lau đi, giọng điệu thì trong trẻo nhưng lạnh lùng mà yếu ớt vô lực: "Cái chuyện mà Kiều Huyền Thạc tôi đây đã từng làm ra âm hiểm nhất cũng chẳng qua là đem em biến thành vợ của tôi mà thôi, em nhất định là không hề biết được rằng tôi đã hận em đến nhường nào, tôi đã cứng rắn sinh sinh mà chặt đứt đi cái tương lai của em, đem em đẩy xuống tận địa ngục, đây chính là cái mệnh của em đấy, tôi tuyệt đối là sẽ không có thả em đi đâu, lại càng sẽ không có để cho em được như ý nguyện."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập